không biết từ lúc nào.
Lần này cô đứng nhìn anh ra đi, lần này cô nói lời
chia tay, dù không còn yêu, lòng vẫn tan nát.
“Ở nhà đợi anh”. Hứa Dực Trung nghe giọng Nghiêu Vũ,
chỉ nói có vậy, ngắt máy là phóng xe đến nhà cô.
Bỏ điện thoại xuống, Nghiêu Vũ bật khóc thành tiếng.
Khi Hứa Dực Trung vội vã bước vào, mắt cô đã sưng đỏ, làm anh xót xa. Anh không
nói nửa câu, lặng lẽ kéo cô vào lòng.
Nghiêu Vũ gục trong lòng anh, miệng không ngừng lắp
bắp kể lể chuyện cũ với Đồng Tư Thành. Rằng anh vất vả làm thêm ở xưởng in nhà
trường để tích từng mười đồng, đưa cô đi ăn. Rằng mỗi kì nghỉ hè anh lại đi tàu
đưa cô về tận nhà, rồi lại bắt xe khách quay lại trường. Rằng anh đứng trực
dưới tầng để giục cô đi ngủ đúng giờ. Rằng anh vất vả tìm được cô ởLhasa chỉ nói
một câu, anh đã tìm cô khắp các khách sạn lớn nhỏ ở đây…
Hứa Dực Trung im lặng nghe, rồi dỗ dành cô, lòng cũng
buồn vô hạn. Thực sự Đồng Tư Thành đã quá tận tâm với Nghiêu Vũ, cho nên cô đau
lòng như vậy.
Anh thầm nghĩ, có phải mình đã quá ích kỉ, muốn cô dứt
khoát với anh ta?
Nghiêu Vũ khóc đã mệt, nói cũng mệt, lặng lẽ ngủ
thiếp. Hứa Dực Trung ôm cô, đột nhiên băn khoăn rốt cuộc Nghiêu Vũ thích ai?
Đồng Tư Thành đã cho cô quá nhiều kí ức đẹp. Anh phải
thế nào mới làm phai những kí ức đó, để trái tim cô chỉ dành cho anh? Hứa Dực
Trung cảm giác không hi vọng nhiều. Siết cô vào lòng, niềm vui ở bên cô, niềm
vui từ đáy lòng khiến anh không muốn từ bỏ, cũng không thể từ bỏ.
Anh thở phào, Nghiêu Vũ đã nói hết với Đồng Tư Thành,
công việc còn lại là thuộc về anh. Nghĩ vậy, anh xót xa nhìn cô, thận trọng bế
lên giường.
Mắt chợt liếc thấy cuốn Từ
điển Triện khắc thư pháp , nhớ tới lần trước mình
đã lén bỏ trang đánh dấu tên Đồng Tư Thành, đánh dấu trang tên mình, lại thấy
buồn cười.
Trong từ điển có thêm mấy trang đánh dấu, anh lật ra
xem, đó là bốn chữ: Tha hương minh nguyệt. Hứa Dực Trung ngoái lại nhìn Nghiêu
Vũ đang ngủ, bỗng nhớ vầng trăng đêm ởLhasa.
Buổi tối hôm nhìn thấy Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành, anh
một mình đứng trên ban công khách sạn, ngơ ngẩn ngắm trăng. Nghiêu Vũ chưa từng
hỏi anh đến Lhasa chưa,
nhưng anh cảm giác cô biết. Dường như Nghiêu Vũ biết rất nhiều, nhưng chưa bao
giờ hỏi anh. Có phải tính cách cô như vậy? Việc gì cũng biết, xem ra có vẻ
không bận tâm, thực ra đều để trong lòng?
“Hứa Dực Trung!”. Nghiêu Vũ tỉnh ngủ, gọi.
Hứa Dực Trung bỏ cuốn từ điển xuống, thấy mắt Nghiêu
Vũ sau khi ngủ dậy vẫn sưng đỏ, anh lại xót xa: “Đầu lợn, xấu quá, đợi đấy!”
Hứa Dực Trung vào bếp, trong tủ lạnh không thấy có đá, liền lấy một quả trứng
gà chườm mắt cho cô. “Như thế này chỗ sưng sẽ rút nhanh”.
“Dám chê em xấu? Người xinh sao anh không chọn?”.
“Ai nói thế, anh nói xấu, thật ra anh thích kiểu xấu
này”.
“Vậy cứ để nó sưng”. Nghiêu Vũ giở tính trẻ con.
Hứa Dực Trung cười: “Được, cứ để nó sưng, nếu em không
bận tâm, mình ra ngoài ăn, nếu em sợ xấu thì ăn ở nhà!”.
Nghiêu Vũ nhảy xuống giường, vào phòng tắm soi gương,
hét to: “Em ăn ở nhà, anh nấu đi!”.
Hứa Dực Trung lắc đầu, ai nói các cô gái không thích
đẹp! Anh vào bếp, mở tủ lạnh, nói vọng ra: “Chỉ có thể rang cơm với trứng, có
ăn không?”.
“Ăn!”. Nghiêu Vũ vừa nói, chạy vào bếp, tròn mắt nhìn
anh: “Anh biết làm à?”.
“Đương nhiên!”. Hứa Dực Trung bắt đầu thao tác một
cách thành thạo, “Tưởng anh là công tử bột chắc? Từ nhỏ anh đã biết nấu ăn.
Không tin em cứ hỏi Sơn Tử!”.
“Tiếp tục! Anh còn ưu điểm gì nữa?”.
“Nhiều, kể không hết! Cứ nói yêu cầu của em đi, cái gì
anh cũng làm được!”.
“Tốt, anh có thể làm cho trứng rán thành vị cá
không?”.
Hứa Dực Trung hơi run tay, bỏ chiếc bát xuống, kéo
Nghiêu Vũ lại, hôn thật mạnh: “Có cần anh trổ tài hất trứng trên chảo không?”.
“Ối!”. Nghiêu Vũ bật cười.
“Chà, cuối cùng em đã cười, lúc mới đến thấy em khóc
ghê quá, anh còn tưởng em sắp hối hận”. Hứa Dực Trung thở phào.
Nghiêu Vũ nhảy lên người anh, tay ôm cổ, hai chân quắp
chặt eo, giống như con sóc leo cây.
Kề trán vào trán anh, khẽ nói: “Em biết em thích gì ở
anh rồi, em thích anh lúc nào cũng có thể chọc cho em cười!”.
“Ờ, anh cũng biết anh thích gì ở em rồi, thích cái
tình dễ cười của em!”. Hứa Dực Trung nói xong, cùng cười phá lên.
Yêu, đau khổ, trong cuộc đời sẽ trải qua những trải
nghiệm như thế, tốt nhất nắm lấy hiện tại, trân trọng tất cả những gì đã có.
Chiếc lá rơi trên đường kia, cuối cùng đã hoàn thành chu trình tự nhiên của nó
từ lúc nảy lộc, lớn lên trưởng thành đến khi viên mãn rụng xuống. Sang năm,
trên đầu cành lại nảy lộc xanh mới. Vòng tuần hoàn cứ thế tiếp diễn không
ngừng.
Ăn cơm xong, Hứa Dực Trung tiễn Nghiêu Vũ ra bến xe đi
thị trấn cổ thành phố B, đến nơi lại lưu luyến không muốn xa: “Hay là anh đưa
em đi”.
“Không, em sẽ chụp ảnh mang về, em quá quen thuộc nơi
đó, nhiều nhất hai ngày sẽ về”.
Hứa Dực Trung không biết vì sao anh quyến luyến Nghiêu
Vũ như vậy. Đứng nhìn mãi cho đến khi chiếc xe khách khuất hẳn.
Niềm vui của mẹ, nụ
cười của bố, sự tán thưởng của họ hàng… tất cả khiến Thiên Trần l