ã hội… chỉ yêu chính con người em”.
“Chẳng lẽ anh không như thế?”.
“Đúng, Tư Thành”. Nghiêu Vũ thành thực nhìn anh, “Anh
là thế, anh đẹp hơn em, điều kiện tốt hơn em, anh đối với em cũng bởi vì hiểu
em, vì chính con người em… nhưng em muốn nói, em hi vọng có sự hòa hợp về tâm
hồn và cùng thích nhau. Đó là điều tiên quyết, rồi mới đến những thứ khác”.
“Nghiêu Nghiêu, em muốn nói giữa chúng ta đã thành xa
lạ? Không hòa hợp?”. Đồng Tư Thành khẽ hỏi. Anh biết, cô muốn hòa hợp thực sự,
cùng thích nhau, nhìn mắt nhau là hiểu, nói gì, làm gì cũng hiểu.
“Không phải xa lạ”. Nghiêu Vũ lắc đầu, “Không xa lạ,
là do, Tư Thành, em không thể yêu anh như ngày trước”.
“Vậy giữa em và anh ta có gì, có cảm giác mà em muốn
chăng?”.
“Không biết, Tư Thành, nhưng ở bên anh ấy, em rất vui…
xin lỗi”.
Đồng Tư Thành thẫn thờ nhìn cô, khẽ nói: “Ngay cả tại
sao thích anh ta em cũng không biết?”. Anh đột nhiên cười nhạt, “Lẽ nào không
phải vì anh ta đẹp trai? Không phải vì anh ta có tiền? Ồ, anh quên, em vốn
không coi trọng những thứ đó, em chỉ cần vui vẻ, thoạt nhìn tưởng em không thực
tế, kì thực bản chất em là người vô cùng thực tế!”.
Nghiêu Vũ hoảng hốt, lùi một bước, mãi mới trấn tĩnh
được, biểu hiện của Đồng Tư Thành khiến cô hơi sợ, cô hít sâu một hơi: “Anh nói
đúng, kì thực bản chất em là người thực tế, anh ấy đẹp trai, anh ấy có tiền, em
đều thích, nếu anh nhất định muốn em nói ra em thích gì ở anh ấy, thì tất cả
những cái đó đều không phải là lí do, điều em thích nhất ở anh ấy chính là, ở
bên anh ấy em rất vui, không cảm thấy bị áp lực”.
“Lẽ nào anh gây áp lực cho em?”.
“Đúng, em không muốn về gặp bố mẹ anh, với tư cách là
bạn gái anh! Anh tốt với em, làm em cảm động, em muốn giấu anh, muốn lặng lẽ ra
đi, em không thể nói ra được, nhưng Tư Thành… em xin lỗi!”.
Đồng Tư Thành nhìn cô không chớp mắt, từ bao giờ,
Nghiêu Vũ có thể bình tĩnh phân biệt rạch ròi yêu và không yêu? Từ bao giờ cô
có can đảm nói thẳng về một người đàn ông khác như vậy? Anh chua chát mỉm cười,
từ từ quay đi, bước chân nặng như đeo đá: “Thực ra anh đã biết, ngay từ phút
đầu tiên nhìn thấy em lúc trở về anh đã biết, em không còn yêu anh, không có
anh ta, em cũng không yêu anh, chỉ có điều, anh…”. Đồng Tư Thành ngoái đầu nhìn
cô, cười nhạt, “Có lẽ, anh không cần vòng vo, không cần thăm dò lòng em, về
nước là đi gặp em, thẳng thắn gặp em, có lẽ em sẽ cho anh cơ hội? Hoặc là anh
không nên nghĩ hai ta liệu có thể làm lại từ đầu. Nghiêu Ngiêu, chúc em hạnh
phúc, con người ta luôn ích kỉ, anh cũng thế, vẫn ảo tưởng còn có thể… vẫn còn
có thể tìm lại tình xưa, dù chỉ một ngày”.
Đồng Tư Thành nói xong quay đi. Nghiêu Vũ không dám
nhìn anh, đầu cúi gằm. Cuộc chia tay vốn nghĩ sẽ vô cùng khó khăn đau khổ, lại
qua đi nhẹ nhàng như vậy. Không to tiếng, chất vất khóc lóc. Nghiêu Vũ từ từ
thở ra một hơi dài, đi đến bên cửa sổ nhìn xuống.
Lát sau, bóng Đồng Tư Thành xuất hiện dưới tòa nhà,
lần này anh không ngoái lại, Nghiêu Vũ nhìn theo anh, từ tầng chin nhìn xuống,
bóng anh vẫn rất rõ, anh đứng bên chiếc xe bất động hồi lâu. Nhớ lại cảnh năm
xưa một mình lầm lũi rời khỏi sân vận động, có phải tâm trạng anh lúc này cũng
giống cô hồi đó? Lòng tan nát, đột nhiên rất sợ Đồng Tư Thành ngoái lại, nhưng
anh vẫn đứng bất động hồi lâu, rồi giơ tay nhặt chiếc là vàng rơi trên mui xe,
sau đó lái xe đi.
Lúc rời đi, anh thò tay qua cửa sổ thả chiếc lá vàng,
nó nghiêng nghiêng bay mãi, cuối cùng rơi xuống đất.
Mắt cô dõi theo chiếc lá. Một điểm bé xíu giữa đường,
cô bàng hoàng muốn chạy ra nhặt lên, không nỡ để nó bị giẫm dưới chân khách qua
đường, bị nghiến dưới những bánh xe.
Cô nhìn mãi, mệt mỏi rời cửa sổ.
Cuối cùng đã kết thúc sao? Bảy năm, từ khi yêu đến lúc
chia tay, đến lúc anh trở về, bảy năm, cuối cùng là một dấu chấm tròn vo.
Lòng ngổn ngang. Cô rất cảm ơn Đồng Tư Thành, cám ơn
anh không truy hỏi, không chất vấn không nhắc lại những gì anh đã làm cho cô.
Anh chu đáo rất mực. Ví dụ mang sữa đậu nành và bánh
quẩy đến tận nhà cho cô. Có mấy người đàn ông hàng ngày đều mang bữa sáng đến
cho bạn gái? Phải chăng cô có phúc mà không biết? Quen được chăm sóc nên không
biết trân trọng?
Đồng Tư Thành dứt khoát ra đi như vậy, khiến Nghiêu Vũ
không khỏi hụt hẫng. Cô cười đau khổ, con người là thế, chẳng trách người ta
bảo trong tình cảm không bao giờ có tương đương, nếu người ta yêu bạn nhiều,
bạn sẽ bớt yêu một ít, nếu người ta bớt yêu một ít, bạn sẽ yêu nhiều hơn. Yêu
và được yêu luôn như thủy triều lên xuống, duy trì thế cân bằng bất ổn giữa hai
đầu cánh cân.
Nghiêu Vũ không biết Hứa Dực Trung thích gì ở cô, cũng
không biết mình thích gì ở anh. Có phải con người ta khi trưởng thành luôn muốn
làm rõ tất cả?
Nghiêu Vũ thu xếp hành lí, có lẽ đi du lịch viết bài
cho tạp chí, rời khỏi đây ít ngày cũng tốt.
Điện thoại reo, nhìn số máy, là hứa Dực Trung, anh
biết hôm nay cô đi, lúc này tinh thần cô rất kém: “Vâng, chiều đi”.
“Sao lại khóc?”.
“Em không…”. Nghiêu Vũ vừa nói vừa lau mặt, nước mắt
lăn dài trên đó,