ngó đầu
qua cửa sổ, Hứa Dực Trung bấm còi hai cái, phóng xe đi. Cô bật cười nhìn theo.
Gió thổi tung rèm cửa, trong phòng mát rượi. Nghiêu Vũ
nằm trên giường, nhớ lại chuyến đi núi Bắc Sơn với anh.
Hôm đó, lúc tỉnh dậy, đã thây Hứa Dực Trung xuống xe,
đốt một đống lửa lớn. Đêm vùng núi hơi lạnh, anh quấn chặt cô trong áo khoác
của mình, rồi đi dựng trại.
Nghiêu Vũ ngồi co ro bên đống lửa nhìn anh, Hứa Dực
Trung xắn cao tay áo làm việc, thỉnh thoảng ngẩng nhìn cô, nụ cười rạng rỡ chưa
từng thấy, Nghiêu Vũ không biết, chính cô cũng luôn mỉm cười. Mỗi lần ánh mắt
gặp nhau là xua đi một phần cái se lạnh của đêm thu.
Hứa Dực Trung thắt xong nút dây thừng, xoa tay ngồi xuống
cạnh cô. Ánh lửa nhảy múa trong mắt anh, anh đăm đắm nhìn cô, Nghiêu Vũ cảm
thấy có ngọn lửa đang được đốt lên trong lòng.
Anh quàng tay ôm cô, khẽ nói: “Tại sao đến giờ cũng
không hỏi có phải anh từng yêu Đỗ Lối, không hỏi có phải anh đùa bỡn em?”.
Cô giơ tay vuốt ve mặt anh, thở dài: “Em cũng không
biết, cảm thấy không cần hỏi”. Cô khẽ cười: “Ở bên anh rất vui”.
Hứa Dực Trung siết chặt cô. Nghiêu Vũ dễ chịu, dần dần
ngủ thiếp. Có anh, dù ngủ bên đống lửa, trong lều, hay trên xe, cô đều rất yên tâm.
Sáng sớm tỉnh dậy, đống lửa vẫn cháy, ánh mắt trời tỏa
xuống khu rừng, tỏa trên màn sương mỏng long lanh, đẹp đến hư ảo. Cô ngẩng đầu,
lại nhìn thấy một chiếc lá đỏ, chỉ có một chiếc mọc ở đầu cành.
Không biết Hứa Dực Trung đi đâu, cô đi đến, nhảy lên
hái chiếc lá. Nhảy mấy lần không hái được, đang ngẩng lên ngắm nghía, định
trèo. Tiếng cười của Hứa Dực Trung vang lên từ phía sau: “Không ngờ em nghịch
thế!”.
Nghiêu Vũ ngoái đầu, anh mỉm cười bước đến, vừa nhảy
lên là hái được chiếc lá: “Có lấy không?”.
“Ôi! Sâu kìa!”.
Hứa Dực Trung ngơ ngác, Nghiêu Vũ đã cướp được chiếc
lá, tinh nghịch vẫy trước mặt anh: “Của em rồi, anh muốn không?”.
Hứa Dực Trung cười, ôm cô, thầm thì: “Anh chỉ muốn
em...”.
Nghiêu Vũ cười thật ngọt, lặng lẽ chìm vào giấc ngủ.
Đồng Tư Thành cứ nhìn
Nghiêu Vũ như vậy, toàn thân anh tỏa ra khí lạnh và nỗi thất vọng khôn cùng.
Nghiêu Vũ vẫn ngồi yên, cô biết mỗi lời nói của mình là một lưỡi dao đâm vào
lòng anh, nhưng không nói sẽ càng đau khổ. Cô giữ thẳng lưng, nhìn anh bằng ánh
mắt chân thành nhất.
Đồng Tư Thành đi vào thang máy, cúi nhìn túi bánh quẩy
và sữa đậu nành trong tay, anh quả là người đàn ông đảm đang, sáng sớm đã mua
bữa sáng, đến gõ cửa phòng cô với nụ cười trên môi, nhưng lòng ngấm ngầm đau,
anh lờ mờ nhận ra, những ngày như thế không còn nhiều nữa.
Bước vào phòng, phát hiện trên giường là ba lô leo
núi, quần áo chưa thu xếp, niềm vui của anh trên đường đến đây như chiếc lá mùa
thu bị vứt khỏi cành, bay lơ lửng, bị gió cuốn mang đi rất xa. Anh lặng lẽ để
đồ ăn xuống bàn, rót cho Nghiêu Vũ bát sữa đậu nành, hỏi cô: “Nghiêu Nghiêu,
khi nào em đi? Đến thị trấn cổ thành phố B phải không?”.
Nghiêu Vũ vừa uống sữa đậu nành vừa nói: “Vâng, chiều
nay em đi. Xin lỗi, Tư Thành, tối nay em không thể đến gặp mẹ anh”.
“Nghiêu Nghiêu, em vội đi như vậy, là không muốn đến
nhà anh với tư cách là bạn gái anh?”.
Nghiêu Vũ giật mình, ngẩng đầu: “Tư Thành, là do tòa
soạn giục bài hơi gấp, không phải…”.
Đồng Tư Thành cảm thấy lửa từ lòng phun ra, anh ném
đũa xuống bàn: “Em thay đổi thật rồi, thay đổi đến nỗi biết nói dối, biết che
giấu, biết lừa gạt!”.
Nghiêu Vũ hoảng sợ trước cơn thịnh nộ bất ngờ, tay run
run, chiếc thìa rơi xuống bàn, cô không dám ngẩng đầu, khẽ nói: “Anh nói thế là
sao?”.
Lời vừa dứt, Đồng Tư Thành đã giơ tay nâng mặt cô lên,
nhìn chòng chọc vào cô: “Anh đã phát hiện em bất thường từ lâu, vì Hứa Dực
Trung phải không?”.
Nghiêu Vũ nghiêng đầu tránh, đứng lên, anh ấy biết rồi
ư? Cô kinh ngạc nhìn Đồng Tư Thành. Anh gầy đi rất nhiều, môi mím thành đường
thẳng, nỗi thất vọng và bất lực ẩn sâu trong đáy mắt, giống như hai vì sao cô
đơn trên bầu trời xa tít.
Ánh mắt anh quét trên bàn, hạ giọng buồn bã: “Cuốn từ
điển gập tên anh ta, buổi sáng hôm đó anh đã nhìn thấy”.
Nghiêu Vũ định nói không phải cô đánh dấu, lại thầm
thở dài, chẳng nghĩa lý gì nữa!
“Anh vẫn nghĩ, em cắt tóc là muốn bắt đầu lại với anh,
thực ra là vì anh ta phải không?”.
Nghiêu Vũ im lặng.
“Hôm đó ở nhà hàng, có cả Đỗ Lối và bố cô ấy, em một
mực muốn bỏ đi, là vì không muốn nhìn anh ta và Đỗ Lối bên nhau, đúng chứ?”.
Xâu chuỗi tất cả mọi việc, Đồng Tư Thành càng nói càng gay gắt: “Thực ra trên
phố Bát Giác ở Lhasa, lúc kéo em đi, anh
đã nhìn thấy Hứa Dực Trung… cuối cùng em không vùng khỏi tay anh chạy đến với
anh ta, anh đã rất vui, anh và anh ta cùng đi một chuyến bay đến Lhasa… khi
nhìn thấy em, anh đã tạ ơn trời, cho anh tìm thấy em trước… nhưng không đủ, tất
cả những cái đó không đủ, mọi bất thường của em đều vì anh ta…”.
Tinh thần anh suy sụp, có thứ gì lóng lánh trong mắt
anh cô không hiểu được. Nghiêu Vũ cúi đầu lấy hết can đảm nói: “Xin lỗi, Tư
Thành… em thích anh ấy”.
“Nghiêu Nghiêu!”. Đồng Tư Thành nói như rên. Anh không
thể tin, dù chính cô thừa nhậ