từ ngủ thiếp đi.
Trình Miễn cứ ở cùng với cô như thế, nhìn cô ngủ gần hai giờ. Giơ tay lên liếc
nhìn đồng hồ, khi ý thức được nếu không đi thì sẽ muộn cuộc họp buổi tối thì mới rón rén đặt Hà Tiêu ở trong ngực xuống. Đi lần này cũng không
biết bao giờ mới gặp cô nữa. Trình Miễn phát hiện bản thân anh lúc này
chỉ mong sao nhanh chóng cưới Hà Tiêu về nhà, chỉ có như vậy, anh mới có thể hoàn toàn yên lòng.
๖ۣۜDiễn❀đàn❀๖ۣۜLê❀Quý❀Đôn
Có thể khiến cho một quân nhân chuyên nghiệp thiếu cảm giác an toàn , chắc chỉ có tình yêu và hôn nhân thôi.
Trình Miễn tự giễu cười, khẽ hôn lên trán của Hà Tiêu, nhanh chóng chỉnh trang rồi rời đi.
Khi trở lại doanh trại thì đã qua giờ cơm, trưởng ban cấp dưỡng lão Chu
biết liên trưởng của bọn họ cũng không chú ý, nên làm bát mì với hai
trứng gà để cho anh bê ra ngoài.
Trình Miễn chọn một chỗ rồi ngồi xuống, còn chưa bắt đầu ăn, đã nhìn thấy Từ
Nghi vén rèm đi từ ngoài vào, cũng giống anh lúc đi về, cả người đều là
tuyết.
"Dự báo thời tiết nói mấy ngày hôm nay đều có tuyết, chúng ta ở vùng ngoại ô, ra ngoài mua bán cũng không dễ dàng, không biết bữa
cơm cuối cùng trước khi lão binh rời khỏi đơn vị có thể làm tốt hay
không nữa." Từ Nghi phủi phủi bông tuyết trên người, nhìn trời bên ngoài rồi nói.
"Làm theo khả năng thôi. Lão Ngô nói sĩ quan hậu cần và anh ấy nhận giấy đảm bảo rồi, người bán rượu đảm bảo chắc chắn sẽ đủ."
Nói đến đây, hai người cũng cười. Bọn họ đều ở đây đã lâu lắm rồi, cho nên
cũng đều hiểu, cách tốt nhất để nói lời từ biệt, chính là say một trận.
Cho dù đối với những người phải rời đi, hay những người ở lại như bọn
anh.
Từ Nghi ngồi xuống đối diện anh: "Cậu ăn đi,
để mình nói. Hai ngày nay phải mang danh sách lưu đội nộp lên cho sư
đoàn, cho nên mình muốn chi tiền cho ủy ban trước, chúng ta mở cuộc họp
nhỏ trước, bàn bạc trao đổi một chút, xem xem lập danh sách này như thế
nào, sắp xếp thứ tự như thế nào." Nói xong anh lại không nhịn được thở
dài, "Đến thời khắc mấu chốt, đội ngũ càng lúc càng lộn xộn, mấy ngày
nay hôm nay, không ít binh lính chạy đến chỗ mình hỏi đại đội có nhận
xét như thế nào đối với những người được chọn ở lại đội, sắp xếp như thế nào ——" Từ Nghi bật cười, "Cậu nói xem, đến giờ phút quan trọng, chúng
ta còn có thể có ý kiến gì nữa?"
Trình Miễn ngẩng đầu nhìn anh: "Không dễ dàng a, có thể khiến chỉ đạo viên Từ luôn luôn ôn hòa, lương thiện trở nên cáu kỉnh."
"đừng có lấy mình ra mà trêu đùa." Từ Nghi nghiêm mặt, "Cậu là liên trưởng, cậu tìm biện pháp trước đi."
"Muốn để mình nói à, chuyện như vậy không có gì phải thương lượng cả. Hiểu rõ tư tưởng, đánh giá dân chủ, sát hạch chuyên ngành cũng làm xong rồi,
muốn sắp xếp số thứ tự của danh sách cũng không phải không có căn cứ.
Chuyện này cần phải làm rõ ràng, quả quyết, do dự một chút thì sẽ làm
theo cảm tính, đến lúc đó muốn làm việc công bằng cũng không dễ dàng
nữa."
Giọng điệu rất nhẹ nhàng linh hoạt.๖ۣۜDiễn❀đàn❀๖ۣۜLê❀Quý❀Đôn
Từ Nghi cười khổ, đưa tờ giấy đang cầm trong tay đến trước mặt anh: "Xem
một chút đi, đây là thành tích sát hạch kĩ năng chuyên ngành ngày hôm
nay."
Trình Miễn thuần thục mà ăn xong mì, cầm phiếu điểm lên rồi liếc mắt nhìn, giật mình: "Tình huống thế nào? Sát hạch chuyên ngành
của Tống Hiểu Vĩ sắp xếp như thế nào? Đếm ngược à?"
"Theo lý thuyết, căn cứ vào tình huống ngày hôm nay, điểm đạt yêu cầu cậu ấy cũng không đạt được."
"Tình huống này? Bệnh cũ tái phát, từ trên tường cao ngã xuống, đây là mong
muốn của chính Tống Hiểu Vĩ à? Chuyện này có thể coi là tình huống đặc
biệt, trong sư đoàn nên cân nhắc chuyện này một chút."
"Mình hiểu suy nghĩ của cậu." Từ Nghi nói, "Khi Tống Hiểu Vĩ mang vinh dự về từ
đại hội tỷ võ của quân khu, trong sư đoàn có ai không rõ ràng đâu? Cán
bộ cơ quan xuống khảo hạch cũng căn cứ vào đó, còn có cậu ấy biểu hiện
ưu tú từ trước tới giờ, thì mới cho điểm số như vậy. Nhưng mà Trình
Miễn, bây giờ không phải là thời gian nhấn mạnh tình cảm chủ quan, chúng ta cần chú trọng hơn, là tình hình thực tế khách quan."
Không thể không thừa nhận, đối diện với thực tế, Từ Nghi luôn lý trí hơn anh.
Trình Miễn xoa xoa mi tâm: "Vậy trước tiên cứ đưa danh sách này ra, khi tổ
chức cuộc họp, xem xem những người khác có ý kiến gì."
Căn cứ vào kết quả sát hạch lần trước, hai người quyết định danh sách thật
ra thì không hề cái gì lo lắng, cuối cùng mở cuộc họp để nộp lên trên sư đoàn cũng không khác bao nhiêu so với suy nghĩ của bọn anh lúc đầu.
May mà Tống Hiểu Vĩ rất hăng hái, cũng thật sự là một binh lính tốt, đứng
đầu trong cuộc bầu chọn dân chủ, có thể bù đắp này ít nhiều cho khâu mắc sai lầm trong khảo sát chuyên ngành của anh ấy.๖ۣۜDiễn❀đàn❀๖ۣۜLê❀Quý❀Đôn
Ngày nộp xong danh sách, Trình Miễn mới thở phào nhẹ nhõm một chút. Chủ yếu
là làm việc không thẹn với lương tâm, trọng trách trên vai anh cũng nhẹ
hơn một nửa.
Sung sướng mà chạy đi tắm, vừa mới về đại đội, thì
trước mặt bắt gặp Triệu Tiểu Quả . Trình Miễn chau mày nhíu mắt, đưa tay cậu ta lại: "Vội vội vàng vàng đi làm gì vậy?" Bị nhóm quân cản