Chi bất thường đến mức nào mà cần phải có người săn sóc.
Cô gái bảo Qúy Phi ngồi ở phòng khách . Rồi ra nhà sau lấy nước . quý Phi đưa mắt nhìn quanh nhà . Nhà Trần Nghiêm không đẹp và lớn như nhà cô nhưng cô lại thấy thích . Cô chợt ao ước mình được là thành viên của gia đình này . Một người như Trần Nghiêm sẽ làm người khác hạnh phúc khi sống với nhau.
Cô đang mơ màng với giấc mộng xa vời thì thấy dì Chi đi ra . Trong một phút , cô có cảm giác phân đôi rất lạ . Có một chút dị ứng khi đứng trước mặt kẻ thù của mẹ . Đồng thời lại tội nghiệp , quý mến và muốn đền bù nỗi bất hạnh cho bà.
Cô đứng dậy , nhỏ nhẹ chào :
- Thưa dì.
Dì Chi cười nhẹ :
- Ngồi chơi đi em , không ngờ con đến thăm dì.
Qúy Phi ngẩn người ngồi yên , hoang mang . Dì Chi rõ ràng là không có dấu hiệu tâm thần nào . Sao lại nói như thế , cô không tin là loạn trí đến mức không phân biệt được người quen lạ . Cô nói dè dặt :
- Có phải dì đã biết con không ạ ?
- Con giống ba con lắm . Mấy năm trước , con không lớn như bây giờ . Con đẹp lắm . Giống ông ấy như đúc.
Qúy Phi ngạc nhiên vô cùng . Cô hơi nhích người tới trước nhìn bà.
- Con đã gặp dì rồi sao ? Thật tình là con không nhớ dì ạ.
Dì Chi mỉm cười :
- Lúc đó con còn nhỏ , không nhớ là phải rồi , dì vẫn thường thấy con ngoài đường đấy.
Vậy là không phải chỉ Trần Nghiêm , mà cả dì Chi cũng biết cô . Qúy Phi ngồi im , hoang mang tự hỏi người phụ nữ này có ghét cô như con trai bà không ?
Những gì dự định nói chợt biến khỏi đầu và cô bối rối ngồi im . Trong bụng run thầm . Nếu bị đuổi về , thật chẳng biết nói ra sao . Và cô len lén nhìn dì Chi , chờ cách ứng xử của bà.
Bà không có vẻ gì là ghét cô , và hỏi như hỏi thăm người thân :
- Ba con có khỏe không ?
- Dạ khỏe ạ.
- Con tìm dì có chuyện gì không ?
Qúy Phi lúng túng :
- Dạ … con chỉ muốn … muốn thăm dì thôi , ba con không biết con tới đây.
Dì Chi nhìn cô chăm chú :
- Làm sao con biết được dì , ai nói với con vậy ?
Vậy là Trần Nghiêm không hề nói chuyện này với bà . Qúy Phi phân vân không biết có nên nói thật hay không . Cô lặng lẽ suy nghĩ rồi đành nói thật.
- Con làm chung với anh Nghiêm đó dì ạ.
Dì Chi hơi ngã người ra sau . Như quá bất ngờ , mãi một hồi , bà mới lên tiếng :
- Ba mẹ con có biết chuyện này không ?
- Con có nói với ba , nhưng mẹ con không biết.
- Rồi ông ấy có nói gì không ?
- Ba kể con nghe chuyện bà với dì.
Dì Chi nhìn cô chăm chú :
- Con không thấy ghét dì sao , con gái ?
Qúy Phi ngập ngừng :
- Con thấy … ba con có lỗi với dì.
- Con trưởng thành rồi , đã biết phán xét của người lớn . Dì thật thanh thản khi con không hận dì như mẹ con.
Nói xong câu đó , bà im lặng thật lâu . Vẻ mặt trở nên xa vắng như đắm chìm trong ký ức nào đó . Qúy Phi thấy hoang mang trước sự thay đổi đó . Cô không biết bà có nhớ cô đang ngồi với bà không . Nhìn cách vô hồn như thế , cô biết bà thường ngồi hàng giờ để thả hồn theo ký ức xa xăm.
Cô chợt nhớ Hạ Lan bảo bà bị tâm thần nhẹ . Cô không hiểu mấy người tâm thần ra sao . Nhưng nhìn bà thì rõ ràng có gì đó không bình thường . Dù vậy , bà vẫn hiền lành vô hại.
Thấy mãi mà bà vẫn không nói gì , Qúy Phi dè dặt lên tiếng :
- Dì Chi nghĩ cái gì thế ? Con có nói gì để dì giận không hả dì ?
Dì Chi quay lại , khuôn mặt vẫn phảng phất một nét ngơ ngẩn , nhưng giọng nói rất tỉnh táo :
- Dì đang nhớ lại lần gặp với ba con , cách đây bốn năm , đó là lần cuối cùng dì gặp ông ấy . Không biết bây giờ ông ấy có khỏe không . Có hạnh phúc thật sự không ?
Qúy Phi lắc đầu :
- Con nghĩ … ba con không hợp với … không … ba con rất hối hận khi làm dì buồn , ba nói với con như thế.
- Con không coi dì là người phá hoại hạnh phúc của ba mẹ con chứ ?
- Con nghĩ … suy cho cùng , dì không có lỗi , mẹ con là … là người đến sau , lẽ ra ba không nên hứa hẹn với dì rồi lại bỏ , như thế là ác.
Dì Chi cười lặng lẽ :
- Ông ấy vì con đấy.
- Nếu đã vì con , thì ba không nên hứa hẹn với dì.
- Đó là lỗi của ông ấy . Khi mệt mỏi vì sống với mẹ con , ông ấy quay lại tìm sự an ủi ở dì . Dì biết không bao giờ ông ấy quên được dì . Nhưng không nên thiếu bản lĩnh như vậy.
Bà nói như trách móc nhẹ nhàng :
- Đã bỏ thì đừng nên tiếc nuối . Còn khi đã chán nản gia đình thì phải cứng rắn dứt khoát . Đừng nửa vời như thế , nó khiến dì sống lại rồi sau đó như chết đi . Dì đã đặt tất cả hy vọng vào ông ấy . Sau đó thì không còn gì nữa.
Qúy Phi nói khẽ :
- Cho con xin lỗi.
- Con còn nhỏ , đâu có trách nhiệm gánh lỗi lầm của người lớn.
- Anh Nghiêm hận ba con lắm phải không dì ?
- Nó đau lòng cho dì , càng đau lòng thì nó càng ghét ông ấy . Nhưng dì không muốn như thế.
- Dì còn giận ba con không ?
- Dì tha thứ tất cả cho ông ấy . Thật ra ông ấy là người đàn ông thiếu bản lãnh . Ông ấy sợ mất đi cuộc sống yên ổn . Nhất là sợ làm khổ con . Con không biết là ba mẹ con cưng con đến thế nào đâu.
- Anh Nghiêm đã nói với con như vậy , ảnh không vị tha như dì . Dì hiểu sự yếu đuối của ba con , nhung ảnh lại cho đó là sự ích kỹ , e thiếu bản lãn
