i với dì ấy.
Qúy Phi buột miệng :
- Thế , anh Nghiêm có phải là con của người đàn ông ấy không ?
Hạ Lan lắc đầu :
- Không phải . Vì sau đó , gia đình dì Chi gả ép dì cho người khác . Là ba của anh Nghiêm đó . Ông ấy tệ hại lắm . Ông ấy chết vì say.
"Thật là kinh khủng" . Qúy Phi thì thầm . Hạ Lan kể tiếp :
- Số dì Chi thật lận đận . Có chồng cũng như không . Lúc ông ấy chết xong , dì Chi bán nhà trả nợ , rồi đi bán xôi nuôi anh Nghiêm đi học . Thế rồi mấy năm sau , cái ông họ sở kia trở lại tìm dì Chi.
Cô chép miệng , nói với vẻ phán xét :
- Bảo là sở khanh thì cũng không hẳn . Ông ta lén bà vợ , chu cấp tiền cho dì Chi . Lúc đó , ông ta thành đạt rồi.
Qúy Phi rụt rè :
- Thế , chị có biết người đàn ông đó không ?
- Không . Nghe mẹ chị nói , ông ta đẹp trai lắm , là giáo sư của trường đại học nào đó , chị không rành.
Qúy Phi thở nhẹ :
- Chắc chị không ưa ông ta.
- Cũng không biết nữa . Thật ra nếu ông ta chỉ giúp đỡ dì Chi theo kiểu đền bù , thì không có gì để nói . Đằng này , ông ta hứa sẽ ly dị vợ . Hứa đã đời làm dì Chi hy vọng , rồi sau đó rút lui luôn . Dì Chi như người chết đi lần thứ hai , đâm ra bệnh luôn . Em có tin hồng nhan bạc phận không Phi ?
- Em cũng không biết . Nhưng em nghĩ , dì Chi khổ vì không hiểu người đó . Thật ra người đàn ông kia cũng bị khổ sở lắm.
- Sao em biết ?
Qúy Phi làm thinh , sau khi nghe chuyện rồi , cô đâm ra sợ mọi người biết mình là con của ba , sợ mọi người biết giáo sư tiến sĩ Huỳnh đáng kính trọng lại là người gạt gẫm một phụ nữ yếu đuối . Thật đáng xấu hổ.
Cô cắn môi , đưa mắt nhìn ra xa :
- Tại sao chị nói chuyện này với em , hả chị Lan ?
- Tại chị thấy Phi thương anh Nghiêm.
- Trong công ty có ai biết chuyện riêng của ảnh không chị ?
- Chắc không.
- Chị không kể với chị Đông à ?
- Không . Chị không thích con nhỏ đỏng đảnh đó . Dì Chi hiền lắm , gặp con dâu như vậy chịu sao nổi . May là anh Nghiêm không thương nó.
"Nói như vậy là chị ấy thích mình . Nếu biết mình là con của ai liệu chị còn thích mình không ?" Tự nhiên Qúy Phi thở dài một mình.
Hạ Lan nói như nhắc :
- Em nên thận trọng khi nói chuyện với anh Nghiêm . Hải Đông nó hay rình rập lắm . Rình nghe chuyện của người ta , rồi đi nói lung tung , xấu tính quá . À , mà anh Nghiêm ghét gia đình em vì cái gì hả Phi ?
Thấy Qúy Phi ngắc ngứ làm thinh . Cô vội nói thêm :
- Xin lỗi , chị hỏi tò mò quá . Tại chị có cảm tình với em , chứ không phải thóc mách gì đâu.
Qúy Phi cười không vui :
- Em không nghĩ như vậy đâu . Có điều nói ra rồi , sợ chị sẽ có ác cảm với em , như với chị Đông vậy.
- Em đâu có giống nó.
- Nhưng thật sự em là con của ông ấy đấy chị ạ.
- Là con gái ông giáo sư đó ?
- Vâng.
Hạ Lan mở to mắt , im lặng . Rồi cô nói như nhận xét :
- Vậy thì sẽ khổ cho em . Anh Nghiêm đời nào chấp nhận được em.
Qúy Phi ngước lên nhìn , giọng buồn buồn :
- Em không đồng tình với ba em , nhưng em là con mà , cái khổ là … muốn làm cái gì đó đền bù cũng không được . Em thật sự muốn chuộc lỗi cho ba em.
- Nhưng anh Nghiêm từ chối thẳng thừng ?
- Vâng , em buồn lắm . Trước kia cuộc sống đối với em thật nhẹ nhàng , em rất vô tư . Từ lúc gặp anh Nghiêm , em thấy tất cả đều đảo lộn.
Cô ngừng lại một lát , rồi nói nhỏ :
- Em buồn lắm . Từ nhỏ lớn , chưa bao giờ em bị như thế này.
- Hèn gì , thấy sau này em khác hẳn lúc mới vô , chị hỏi thật nhé . Em không thấy mẹ anh Nghiêm là đối thủ của mẹ em sao ?
- Em nhìn vấn đề từ hai phía , chứ không khư khư bênh vực mẹ em . Em thương ba nhưng cũng không đồng tình việc làm của ba.
Hạ Lan gật gù :
- Em tốt lắm.
- Thật ra , ba em bị dày vò nhiều lắm , em cũng không muốn lên án ba.
Cô chợt ngập ngừng :
- Em không biết anh Nghiêm có họ hàng với chị . Thấy chị thân với em chắc ảnh không thích đâu.
Hạ Lan cười xòa :
- Ảnh không để ý chuyện con gái đâu , mà cũng không hẹp hòi , đừng ngại gì cả.
Qúy Phi nhìn Hạ Lan một cách hoài nghi . Nhưng rồi nhìn vẻ thật tình trên khuôn mặt chẳng lấy gì làm đẹp ấy , cô lại thấy yên lòng . Và trong mắt cô , Hạ Lan trở nên gần gũi hơn , đẹp hơn vì tính cách dễ chịu . Qúy Phi bấm chuông rồi đứng qua một bên chờ . Cô tò mò nhìn qua chấn song . Đây là lần đầu tiên cô mạo hiểm đến nhà Trần Nghiêm . Anh đã đi Pháp , tuần sau mới về . Biết anh không có ở nhà , nên cô liều lĩnh đến thăm người phụ nữ là kẻ thù của mẹ cô . Và trong khi chờ mở cửa , tim cô đập như trống đánh vì hồi hộp.
Một lát sau , một cô gái ra mở cửa . Cô ta mặc bộ đồ bông , tóc kẹp ra sau , có vẻ ở quê lên . Cô ta mở cửa rồi nhìn Qúy Phi tò mò . Qua cái nhìn đó , quý Phi biết cô bé thấy mình quá đẹp và thay vì hỏi khách tìm ai , thì cô bé cứ chăm chăm nhìn y phục của cô , quên mất nhiệm vụ của mình.
Qúy Phi bèn chủ động lên tiếng :
- Chị tìm dì Chi , có dì ở nhà không em ?
Cô bé như nhớ ra , vội trả lời và mở rộng cánh cửa :
- Dạ có , mời chị vào nhà.
Qúy Phi đi theo cô bé vào sân . Hạ Lan đã nói trước , nên cô đã biết cô bé này là người giúp việc và săn sóc dì Chi . Không biết dì