Disneyland 1972 Love the old s
Mộ Phần Trái Tim

Mộ Phần Trái Tim

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329114

Bình chọn: 9.00/10/911 lượt.

ụy Thụy, thế giới người lớn rất phức tạp, trên thực tế, trước khi kết hôn

ba con đã muốn chia tay với mẹ, khi đó vì mẹ có con, cũng không nuốt

trôi giọng điệu này, mới kiên quyết ép ba con ở chung với mẹ. Nhiều năm

qua đi, ba vẫn còn thích cô Đỗ, cũng không thích mẹ, cho nên mẹ quyết

định buông tay, tách ra với ba con.” Cô đã thừa nhận mình thất bại trong hôn nhân, cô đã không hề tin tưởng trên thế giới này còn có tình cảm cố định không thay đổi nữa, nhưng cô không hi vọng con gái mình sẽ thành

kiến với sự tồn tại của thế giới này, cho nên, cô không muốn nói một câu bôi nhọ anh và Đỗ Hiểu Văn ở trước mặt con.

“Nhưng ba mẹ cũng kết

hôn rồi, thời gian đó cũng dễ chịu mà! Mẹ, không phải mẹ vô tội ư? Vì

sao mẹ lại muốn buông tay? Vì sao không đánh lại cô Đỗ? Con không muốn

ba mẹ tách ra, con không muốn làm một bé bự số hai!” Nhưng, Thụy Thụy

lại hét lên.

Nó cũng muốn ủng hộ mẹ ly hôn, nhưng nó không nói nên

lời, nó thật sự rất khó chịu trong lòng, ba dù xấu, nó vẫn muốn ba, nó

không muốn gia đình này tan nát!

Đối mặt với phản ứng kịch liệt, sợ

hãi bị người lớn bỏ của con gái, Dư Vấn chỉ lặng im. Cô nên làm thế nào

mới khiến con gái chỉ năm tuổi của mình không ảo tưởng về cuộc hôn nhân

của ba mẹ nữa? Cô nên nói cho con gái thế nào, mẹ muốn chất dứt tất cả,

tìm lại tự do cho mình? Dư Vấn hỏi bản thân, cô có thể chấp nhận cách giải quyết của Hạ Nghị

không, vì con gái mà giữ cuộc hôn nhân trên danh nghĩa này? Đáp án là

không thể. Cô có thể hy sinh tất cả cho con gái, cô có thể chịu đựng

cuộc hôn nhân không tình yêu và ấm áp, nhưng đối với việc Đỗ Hiểu Văn,

cô không thể làm tai mình thông được, không thể làm cho hai mắt mình mù, càng không thể ép mình đi van xin, cô không phải người phụ nữ tốt tính, cô không có tự tin có thể tạo ra một lời nói dối hoàn mỹ, diễn vai một

cô vợ hạnh phúc. Cho nên, bảo vệ gia đình “toàn vẹn” cũng chỉ là lạnh

băng, nhưng ý nghĩa việc giữ vững hôn nhân lại ở nơi đâu? Dọc theo đường đi, cô không ngừng tự hỏi.

Về nhà.

“Thụy Thụy, mẹ chuẩn bị nước tắm cho con nhé” Sau khi sảy thai, cơ thể cô vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, ra đường tìm con gái lâu như thế thật ra vẫn là cố gắng chống lại mỏi mệt.

“Mọi người đều không cần còn nữa còn lo việc con tắm hay không làm gì, để con bẩn đến chết đi!” Thụy Thụy giận dữ đẩy cô ra.

Cô choáng đầu hoa mắt, thiếu chút nữa là gót chân đứng không vững.

Lúc ở Pizza Hut, cũng vì thế mà cô không đuổi theo được Thụy Thụy của cô.

“Tùy con, vậy con cũng đừng tắm nữa, bẩn chết đi!” Cô ôm trán, muốn vịn vào

tay sô pha thong thả ngồi xuống, ánh sao trước mắt lặng lẽ tản đi. Sau

lúc này, tuyệt đối cô không thể ngã xuống!

Vẻ mặt lãnh đạm của mẹ làm Thụy Thụy có chút sợ, nó sợ nhất là mẹ tức giận.

“Hừ, tự con tắm, con không cần mẹ tắm, dù sao mẹ cũng chẳng cần con!” Nó ôm lấy quần áo đi vào nhà tắm lau chùi ầm ĩ.

“Được, tự con tắm đi.” Cô không tỏ vẻ chịu thua, ra vẻ không nhìn thấy nét

thất vọng của con gái. Việc tắm rửa của Thụy Thụy từ nhỏ đến lớn cũng là tự cô ôm lấy mọi việc, nhưng mà, có lẽ là đây là lúc để con gái trưởng

thành.

Không được mẹ giúp, được lắm, Thụy Thụy tắm cho hả giận,

lại rối hết cả lên, tắm đến cả nhà tắm đầy bọt biển, còn hại nó tý nữa

thì trượt chân. Tắm rửa qua loa xong, Thụy Thụy đi ra từ phòng tắm, Dư

Vấn đang đỡ trán ngồi trên sô pha, dáng vẻ mệt mỏi. Nhớ đến chuyện gì

cũng là mẹ chắn trước mặt nó, nhớ tới mấy ngày trước nó còn theo mẹ từng tý, ánh mắt Thụy Thụy đỏ lên, nó tiến lên ôm lấy cổ mẹ. Dư Vấn mặc con

gái dựa vào cô.

Một hồi lâu.

“Mẹ, mẹ nhất định phải ly hôn ư?” Ánh mắt Thụy Thụy chăm chú nhìn theo mẹ, hi vọng mẹ lắc đầu.

Dư Vấn hít sâu một hơi, cô biết, nói như vậy có thể rất tàn nhẫn, nhưng mà…

“Thụy Thụy, mẹ nhất định phải ly hôn, mẹ và ba đã không còn tình cảm.”

Nháy mắt, mắt Thụy Thụy liền ngấn nước. Không còn tình cảm? Không muốn, nó không muốn!

“Mẹ nghiêm túc suy nghĩ lời con nói, nghiêm túc suy nghĩ sợ hãi của con

rồi. Thụy Thụy, bên cạnh mẹ có thể không phải ba con, mẹ không dám chắc

chắn, nhưng ít nhất mẹ có thể hứa, Thụy Thụy mãi là vị trí số 1 trong

lòng mẹ.” Câu kia của con gái, Thụy Thụy con tính là gì, gần như đã đập

nát trái tim cô, “Thụy Thụy, tầm quan trọng của con với mẹ, chẳng lẽ con không cảm nhận được một chút nào sao?”

Thụy Thụy chột dạ cúi đầu, thật ra, nó chỉ biết, ngày thường có được rất nhiều, cho nên mới sợ mất đi.

“Mẹ bé bự ly hôn rồi lập tức lấy một chú khác đó? Lúc trước cô ấy cũng nói

sẽ không bỏ bé bự, kết quả chú kia không cần bé bự, cho nên cô ấy đã bỏ

bé bự lại rồi?” Thụy Thụy trề môi, kiên cường dùng miệng nhẹ giọng phản

bác.

“Thụy Thụy, mẹ có thể giải thích, mẹ chưa từng nghĩ đến

việc tìm cho con một người ba khác!” Trong cuộc hôn nhân này, ngoài mỏi

mệt và thất vọng, cô còn lại gì chứ? Vì sao cô phải nhảy xuống một cái

hố khác? “Mẹ không dám hứa, có một ngày có thể có người làm mẹ động tâm

hay không, nhưng mẹ có thể cam đoan với Thụy Thụy, dù người kia có quan

trọng có ảnh hưởng lớn đến thế nào, chỉ cần người đó không thể lo cho

T