ì vậy? Làm gì lại bảo con gái diễn cùng cô thế?” Anh trào phúng.
“Có phải Thụy Thụy ở công ty không?” Hiện tại Dư Vấn không có tâm tình so đo cùng anh.
“Con bé ở công ty, tự cô đến đón đi, mình làm chuyện mất đạo đức thì tự đi mà giải quyết hậu quả.” Nói xong anh vô tình cúp máy.
Chán ghét với Tống Dư Vấn quay cuồng trong ngực. Anh vừa mới cúp điện thoại, di động lập tức vang lên.
“Alo.” Anh nhận máy.
“Hạ tiên sinh, cậu mau về nhà, Đỗ tiểu thư khóc không ngừng, hình như chịu
đả kích nào đó rất lớn, một mực đau bụng! Tôi đỡ cô ấy đến nhà vệ sinh
thì thấy bị xuất huyết!” Người giúp việc mới ngày đầu tiên đi làm đã sợ
hãi khi gặp tình huống này.
“Tôi đến ngay!” Anh cúp máy, do dự một chút, vẫn bỏ lại Thụy Thụy vội vàng chạy khỏi phòng họp.
Thụy Thụy ngồi một mỉnh trên bàn dài trong căn phòng họp yên tĩnh, đã sớm ngừng khóc, nó chỉ kinh ngạc nhìn theo bóng ba đi xa. Đưa Hiểu Văn đến bệnh viện, làm thủ tục nhập viện. Lúc nhập viện, bác sĩ hỏi trên bệnh sử viết từng sanh non một lần, làm cho Hạ Nghị sợ run.
“Thai nhi không ổn, cơ thể người mẹ chịu kích thích quá mức, hơn nữa khả năng do quá kích thích nên thúc đẩy tử cung co rút, mới làm xuất huyết.
Nhưng nếu tích cực điều trị, chắc có thể bình yên vượt qua một cửa thời
kỳ đầu mang thai này.” Tiếp theo, bác sĩ lại dặn dò, “Tuổi bệnh nhân
cũng 29 rồi, lúc trước lại đã sảy thai một lần, lần này cần phải bảo vệ
tốt, đừng kích thích cô ấy, nếu bị sảy lần nữa thì không phải chuyện đùa đâu.”
Anh tỉnh táo lại, “Dạ, vâng.”
Bác sĩ đi rồi, khuôn mặt tái nhợt kia đưa lưng về phía anh, dáng vẻ giật mình không biết đang suy nghĩ gì.
“Trước kia…?” Tiễn bác sĩ đi, anh ngồi xuống, đặt ví da vừa nộp viện phí ở
cạnh giường, cuối cùng anh vẫn hỏi, câu hỏi vướng mắc luôn quẩn quanh
trong đầu.
Việc này, thật ra anh đã sớm biết từ miệng Hoàng tiên
sinh, nhưng trong tiềm thức anh vẫn không muốn suy nghĩ mà thôi. Bởi vì
anh mà cô chịu rất nhiều khổ sở, anh thật thương cô. Chỉ có điều, tuy
bản thân mình chẳng sạch sẽ, nhưng chuyện này không xảy ra thì thật tốt, trong lòng luôn có một thứ nghẹn lại. Cho nên, khi bạn bè nhắc đến
Hoàng tiên sinh anh lại tức giận, đó không phải ghen tuông, mà là vấn đề mặt mũi đàn ông.
“Em đã từng phá thái.” Muốn giữ hình tượng đẹp nhất trong anh, nhưng những việc ngu ngốc ở quá khứ như những vết nhơ trên
trang giấy trắng, mãi mãi cũng chẳng xóa được.
Khi đó, cho dù chết cô cũng không muốn sinh con của Hoàng tiên sinh, nhưng lúc này đây lại
khác. Một khắc biết được có con của anh, thật sự cảm thấy rất hạnh phúc, cô hiểu đứa trẻ này sẽ không được người đời chấp nhận, nhưng cho dù có
áp lực lớn, có gian khổ nhiều, cô cũng sẽ sinh con ra. Đó là con của anh và cô, chảy dòng máu của anh và cô, sinh nó ra, lớn lên nó sẽ giống anh và cô.
“Chừng nào thì anh ly hôn với Dư Vấn?” Vẫn không nhìn anh, chỉ lẳng lặng hỏi, yên lặng rơi nước mắt.
Anh yên lặng, trái tim cô tan nát.
“Thật ra, anh đang gạt em, anh vẫn không tính đến chuyện lấy em, đúng
không?” Cô nghĩ anh tự cướp dâu chính là một lời hứa vô hình, nhưng thì
ra lại là tự cô nghĩ mà thôi.
“Hiểu Văn, Dư Vấn không làm sai chuyện
gì cả.” Năm năm lấy anh, Hạ phu nhân không đến công ty thì ở nhà chăm
Thụy Thụy, cho dù quan hệ hai vợ chồng khá căng thẳng, trước mặt người
ngoài, cô vẫn giữ thể diện cho anh, lại càng không cãi lộn vì những
chuyện vu vơ, chuyện gì cô cũng nhẫn nại, dồn tất cả tinh lực vào trên
người con gái. Hạ phu nhân như thế, dù làm mẹ hay làm vợ cô cũng đều là
100%. Làm sao anh có thể nhắc đến hai chữ ly hôn chứ?
Hiểu Văn cảm thấy trái tim thật đau. Tống Dư Vấn không bỏ đi, anh cũng không đưa đơn ly hôn, vậy còn cô, cô phải làm sao đây?
“Em là người thứ mấy?” Cô yếu ớt hỏi.
Anh ngạc nhiên, “Thứ mấy cái gì?”
“Em là người phụ nữ thứ mấy anh nuôi bên ngoài?” Cô chua chát hỏi.
Nét mặt anh là kinh ngạc. Cái gì mà nuôi người phụ nữ thứ mấy? Anh chơi là
chơi, nhưng ngoài cô, cho tới giờ cũng chưa ai có mối quan hệ cố định
này.
“Thư ký, người mẫu, còn có vài cô gái được anh chụp ảnh rồi leo lên giường, em bây giờ được xếp thứ mấy? Anh đã nói với bao nhiêu
người, anh yêu họ?” Cô cảm thấy mình thật thê lương.
Tình yêu của cô chẳng đáng một đồng trong mắt Tống Dư Vấn, mà thê thảm nhất là, cô căn bản không thể nào giải thích.
Thư ký? Người mẫu? Còn có vài cô gái được anh chụp ảnh rồi leo lên giường kia
“Em quá ngu dốt, làm sao anh có thể ly hôn, em chỉ là một nét bút trong cuộc đời săn bắt của anh mà thôi!” Cô cười buồn bã.
Cuối cùng anh cũng nghe hiểu được, anh và Hiểu Văn bị châm ngòi ly gián. Đây là mục đích Tống Dư Vấn tìm cô? Tống Dư Vấn! Chiêu này thật lợi hại,
thật âm hiểm, lợi hại cực độ! Anh hít sâu một hơi, cắn răng thầm rủa.
Về thư ký kia, anh chỉ gặp dịp thì chơi thôi, nào biết đối phương ngu như
thế, lại muốn trêu chọc đến Hạ phu nhân, mới rơi vào kết cục thê thảm.
Về phần người mẫu và Tình Toàn, tất cả là quen vì quan hệ làm ăn thôi,
quản anh à, công nhập vào công, tư thuộc về tư, anh chia ranh giới rõ
ràng, phải có nguyên tắc cơ bản chứ!