n sắc, vội vàng bước nhanh đến, đoạt lại di động từ tay con gái: “Ai gọi điện đến?”
“Đỗ Hiểu Văn.” Thụy Thụy lặp lại tên.
Sắc mặt anh đại biến, vội vàng cúp điện thoại.
“Ba, ba hoảng cái gì?” Thụy Thụy mười phần như bà quản gia, nguy hiểm híp mắt.
“Không, không có gì.” Đối mặt với chất vấn của con gái, anh vội vàng giấu điện thoại ra phía sau, lặng lẽ ngắt máy.
Vừa rồi rõ ràng cô đã nghe thấy giọng nói của anh. Không phải anh còn chưa
quyết định có giới thiệu con gái với cô không ư? Nhưng sao… Cô cúi đầu,
giật mình nhìn bụng mình, nơi đó, mấy tháng tiếp theo sẽ nhô ra, đến lúc đó, con gái của anh vẫn không nhận cô thì sao đây?
Một bàn đồ ăn,
lạnh lại nóng, nóng lại lạnh, nhưng mà Hiểu Văn vẫn chờ anh, đợi cả một
buổi tối, bụng tuy rằng rất đói nhưng cô vẫn đợi. Anh lừa cô, anh nói
công việc rất bận, kết quả là đi chăm con gái.
Cô không dám oán giận, nhưng cảm thấy trái tim thật chua xót. Chỉ là, Thụy Thụy nói ân ái yêu
thương là có ý gì? Nghĩ đến đây, tay Đỗ Hiểu Văn khẽ run, ngực lại dấy
lên cơn buồn nôn, chạy vào nhà tắm, cô nôn đến khóe mắt cũng là nước
mắt.
Thật vất vả bình tĩnh lại, cô hít sâu một hơi, do dự hồi lâu,
nhấc điện thoại bấm một số nhiều năm cũng chưa từng liên lạc. Tống Dư
Vấn.
Nhưng mà, đầu kia di động lại truyền đến: “Xin chào, số máy bạn gọi đã tắt máy.”
Lại gọi cho Hạ Nghị, điện thoại của anh cũng biến thành tắt máy. Tắt máy, vì sao di động của họ đều cũng tắt? Chẳng lẽ…
Cô hoảng loạn tay chân, cắn môi, cô suy nghĩ thật lâu thật lâu, tiếp theo
bấm số của trung tâm nghệ thuật: “Hiệu trưởng, xin cô tiếp tục để tôi ở
lại dạy xong những tiết cuối cùng được không?” Cô đau khổ cầu xin.
Cô muốn tiếp tục giảng bài, bởi cô muốn tiếp cận Thụy Thụy, còn có… Cô muốn tìm Tống Dư Vấn nói chuyện. Sáu giờ tối, Tống Dư Vấn đang trên đường đi đến Trung tâm nghệ thuật
“Đồng Mộng”. Hôm nay, tinh thần của cô chuyển biến khá tốt, sẽ không
động một chút là choáng đầu nữa, nạp xong thẻ điện thoại, đi đến sở cảnh sát cung cấp thêm lời khai.
“Bác sĩ Triệu, mấy ngày này thật sự phiền anh rồi.” Lúc này lại phiền đến anh, cô thật sự không biết nên nói cái gì mới tốt.
“Vâng, ngày mai sẽ không cần tiêm nữa.” Triệu Sĩ Thành dừng xe ở cửa trung tâm nghệ thuật, “Muốn tôi chờ mọi người không?” Tuy anh không nhắc đến,
nhưng cũng mơ hồ biết, nơi này hình như là nơi Hiểu Văn đi làm lúc
trước.
Cô lắc đầu, “Không cần, buổi tối Thụy Thụy còn có một tiết nữa.”
Trầm ngâm một lát, anh nhìn cô một cái cuối cùng, “Được rồi, tôi đi trước, nhớ bảo trọng.”
“Vâng, anh cũng bảo trọng.” Tống Dư Vấn xuống xe, lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
“Vâng.” Anh ấn chân ga đảo tay lái.
Về sau, không còn lý do gặp lại nữa.
“Mẹ!” Giọng nói trong trẻo của Thụy Thụy.
Nghe được tiếng con gái gọi, Tống Dư Vấn quay đầu, nhưng khi đồng thời nhìn
thấy bóng người mảnh khảnh kia, ánh mắt cô trở nên sắc bén. Đỗ Hiểu Văn
nắm tay Thụy Thụy, từ từ bước ra khỏi cửa lớn của trung tâm nghệ thuật.
Chiếc xe vừa dửng ở cửa trung tâm kia có chút quen mắt, càng nhìn bóng người
cao lớn kia càng thấy quen, khiến cô do dự thiếu chút nữa thì dừng lại.
Đó là xe của Triệu Sĩ Thành sao? Bởi vì luôn đợi ở phòng khám, hơn nữa
tình hình giao thông Ôn Thành cũng khiến anh không thể thích ứng, Triệu
Sĩ Thành rất ít khi lái xe, cho nên, bây giờ anh lại lái xe đến trung
tâm nghệ thuật, là tới tìm cô sao? Anh tới là vì sao…? Đến lên án sự vô
tình của cô sao? Đối với vị hôn phu, Hiểu Văn cảm thấy thật có lỗi,
nhưng thật sự không biết nên đối mặt với cục diện xấu hổ này thế nào,
không biết nên đối mặt với chỉ trích của đối phương thế nào, cô không
còn mặt mũi nào nhìn Triệu Sĩ Thành cả.
“Mẹ, đây là cô Đỗ đó, hôm nay cô ấy lại dạy bọn con vẽ tranh, cô ấy còn khen con vẽ đẹp nhá!” Đứa trẻ nào cũng thích được cô giáo khen, Thụy Thụy rõ ràng rất vui, đã sớm tự
tin về phương diện hội họa hơn trước rất nhiều.
Sắc mặt Tống Dư Vấn phút chốc trầm xuống, ánh mắt lạnh đi, cô không ngờ, Đỗ Hiểu Văn lại chủ động tiếp cận con gái của cô.
“Thụy Thụy có tài vẽ trời ban, rất giống ba cô bé.” Đỗ Hiểu Văn bỗng nghiêm
mặt mỉm cười, cố lấy dũng khí, hy vọng có thể bình thản nói chuyện với
cô.
Sắc mặt Tống Dư Vấn vẫn rất khó xem, nhìn chằm chằm nơi Đỗ Hiểu Văn nắm tay con gái.
“Thụy Thụy, lại đây!” Dư Vấn nháy mắt mang vẻ mặt lạnh như mùa đông, lạnh đến làm cho người ta run rẩy, khiến Thụy Thụy khó hiểu bị dọa, theo bản
năng rụt vai lại, trốn phía sau cô Đỗ.
Tống Dư Vấn căn bản không thể
chịu đựng được việc con gái gần gũi với Đỗ Hiểu Văn, liền đưa tay kéo
con gái về: “Thụy Thụy, chúng ta đi!”
Bị cơn giận khó hiểu của mẹ túm đi, cả người Thụy Thụy cũng giật mình.
“Mẹ, con không đi, cô Đỗ nói dạy thêm cho con mà!” Hứng thú hội họa của nó đã bị kích thích, nó còn muốn vẽ nữa vẽ nữa!
Xem ra, có người muốn lấy lòng con gái cô để có thể cướp lấy vị trí mẹ của
nó! Bất kỳ kẻ nào cũng đừng mơ! Tống Dư Vấn cảm thấy trong suy nghĩ của
mình có lửa, đang rào rạt thiêu đốt.
“Tôi cảnh cáo cô, đừng có ý đồ
tiếp cận con gái tôi!” Con gái chính là điểm yếu của cô