iễu
Lục Phi ngẩng đầu, biểu tình thản nhiên, ngữ khí cũng thản nhiên, giải thích, “
Lão vương gia không phải đơn thuần thở hổn hển. Tuổi tác lớn nên thân mình hơi
suy yếu một chút, thời tiết thay đổi dẫn đến hen suyễn. Bất quá, hẳn là trong
lòng có ứ đọng không phát, tác động đến, khí huyết xúc động, khó trị tận gốc.”
Nhan
Cận Thần cười nhạt, “ Lão già này, còn chưa đủ thanh nhàn hay sao? Có cái gì mà
quyền thế, tiền tài của ông ta giải quyết không được? Nếu ngay cả ông ta cũng
có buồn bực trong lòng, vậy tiểu dân phố phường, người buôn bán nhỏ không phải
tất cả đều nên mua khối đậu hủ đâm đầu mà chết để quên đi.”
Liễu
Lục Phi nhíu nhíu mày, khẩu khí chuyển lạnh nhạt, “ Ta chỉ là đại phu, nhìn
thấy cái gì nói cái đó. Lão vương gia có chuyện phiền lòng, nên hỏi ngươi mới
đúng, ngươi làm gì nghi ngờ ta?”
“ Ta chỉ là..”
“ Thổ phỉ dám đem người cướp đến đây, còn ỷ mạnh bắt
ta xem bệnh. Xem đúng bệnh, lại không tin lời nói của ta.” Liễu Lục Phi càng nói càng giận, “ Các ngươi đúng thật
là ‘ quý nhân’ thích làm khó người khác ! Đại phu không những hát hí khúc cho
ngươi nghe, còn phải chọn lời các ngươi thích mới lọt vào tai ? Cho dù không
tin, ta sớm nói qua, các hạ có thể thỉnh cao, cao minh khác….khụ, khụ..”
Nói
nói, nàng nói một hơi đến cuống cuồng ho cả lên.
Thấy
nàng ho vất vả, Nhan Cận Thần vỗ nhẹ lưng của nàng, giúp nàng thuận khí. Một
mặt, ngoài miệng còn không ngừng tha người, trêu chọc nói: “ Ngươi xem xem,
bệnh này hay là chuyển qua người ngươi đi, đến lúc đó lão vương gia chứng ho
còn không chữa khỏi, bản thân ngươi đã ho đến chết trước.”
“ Khụ khụ…miệng chó…phun..không ra…ngà voi !.” nàng gian nan vừa ho vừa nói.
Tổng
quản vội vàng dâng trà lên, nghe vậy, chỉ có thể ngây ngốc tại chỗ, không dám
tiến lên.
Tiểu
vương gia thất lạc nay phục hồi thân phận hỉ nộ vô thường, hơn nữa bản tính
hoang dã khó thuần, hết thảy quy phạm lễ pháp ở trong mắt hắn đều không có,
ngay cả lão vương gia đều không có biện pháp. Hạ nhân giống gần vua như
gần cọp sợ hãi, ở trước mặt Nhan Cận Thần, cả thở cũng không dám thở.
Vậy mà,
Liễu đại phu lại tuyệt không sợ, thậm chí dám ở trên đầu con hổ nhổ lông. Rốt
cuộc là ít tuổi không hiểu chuyện, hay là không biết sống chết, hay là…
Hơn
nữa, tiểu vương gia đối với Liễu đại phu, lại là vẻ mặt ôn hòa đến thế !
“ Vì sao không bưng trà lại đây ?” Nhan Cận Thần quay đầu hỏi. Tổng quản bị ánh mắt sắc
bén đảo đến, trong lòng đột nhiên nhảy dựng, da đầu dựng lên đưa trà nóng qua.
Sau khi
uống mấy ngụm trà, Liễu Lục Phi cuối cùng thuận khí, ho cũng tạm thời dừng lại.
Bất quá nàng vân chống đầu, hai tròng mắt nhắm thật chặt. Hít thở thật sâu mấy
hơi, được một lúc lâu sau, mới một lần nữa trợn mắt đề bút, tiếp tục đem đơn
thuốc chưa xong viết tiếp.
Nhan
Cận Thần không hề ầm ĩ nàng, dựa vào một bên, im lặng xem nàng viết. Một đôi
mắt lóe ra hào quang kì dị theo nhất cử nhất động của nàng, ngay cả một chút
chi tiết nhỏ cũng không tha.
Sau khi
viết xong, nàng cũng không để ý đến hắn, ngoắc Thôi đại phu lại, tự mình thuyết
minh chẩn đoán của nàng.
“ Lão vương gia thở hổn hển liên tục, theo cách ngài
nói, ngày nhẹ đêm nặng. Ta thấy tay chân ông ấy trong trẻo nhưng lạnh, mạch trì
vô lực, đây là hàn suyễn. Muốn bỏ bệnh hàn suyễn, ngài dùng tắc kè, trầm hương,
ngũ vị tử*, hạnh nhân cũng không sai. Ta bỏ thêm hai loại, chính là tô tử cùng
bạch tiền.”
Thôi
đại phu liên tục gật đầu
Liễu
Lục Phi dừng lại, suy nghĩ một lát sau, mới cẩn thận tiếp tục nói, “ Bất quá
chỉ đủ trị được phần ngọn, không thể trị tận gốc. Lão vương gia mạch tượng ứ
đọng, căn bản là bị chèn ép, trong lòng buồn phiền. Nếu trước tiên không bỏ
được buồn phiền trong lòng, tâm tình cởi mở, dùng dược mới có công hiệu.”
“ Ân, điều ngươi nói theo suy nghĩ của ta cũng không
sai.” Thôi đại phu vuốt râu, chần chờ nói, “ chẳng qua, muốn giải quyết tâm sự
của lão vương gia…”
Đang
nói, ánh mắt của mọi người trong thư phòng, không hẹn mà cùng dời, dời về hướng
Liễu Lục Phi.
Tất cả
mọi người trong vương gia đều biết, lão vương gia quan tâm, chính là hương khói
không có ai kế tục. Thật vất vả con mới trở lại, nhưng mắt thấy chính mình gần
đất xa trời, đừng nói cháu nội, ngay cả con dâu cũng chưa thấy bóng dáng, cả
ngày thấy Nhan Cận Thần dạo thanh lâu, kỹ viện, lão vương gia làm sao không vội
?
Nhan
Cận Thần lại cố tình làm trái ý, căn bản không thể khuyên nhủ, trời biết hắn cố
ý làm ra chuyện gì để chọc giận lão vương gia. Cũng khó trách lão vương gia
buồn bực như vậy.
“ Nhìn ta làm cái gì ? Ta cũng không phải đại phu.”
Quả nhiên, Nhan Cận Thần vẫn một bộ lười biếng, tuyệt không đem chuyện sống
chết của lão tử để trong lòng.
“ Mọi người nhìn ngươi, nhìn nguyên nhân.” Liễu Lục Phi một đôi mắt xanh trong như ngọc bích nhìn
thẳng Nhan Cận Thần, lão khí hoành thu nói, “ Ta thấy lão vương gia phiền lòng,
khẳng định là ngươi làm. Ngươi hảo hảo nghĩ lại đi.”
Lời này
vừa nói ra, đừng nói là người khác, ngay cả Nhan Cận Thần đều ngạc nhiên nhìn
nàng.
Rốt
cuộc tiểu