Minh Châu Ám Đầu

Minh Châu Ám Đầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323491

Bình chọn: 10.00/10/349 lượt.

g tới trước y quán

đi?” Bảo Trụ đi qua cửa phòng

Liễu Lục Phi, nhịn không được dừng lại, kinh ngạc hỏi.

“ Tự nhiên ta không muốn đi.” Liễu Lục Phi xem thường, “ Có đi, giờ này còn có thể ở

chỗ này sao ?” vô nghĩa, hết

chuyện này đến chuyện khác

“ Kia, hôm nay không xem bệnh sao ?”

“ Bộ dáng ta giống như có thể xem bệnh sao ?” Nàng tức giận hỏi lại, mắt trợn trắng lần nữa.

Chỉ

thấy Liễu Lục Phi cuộn thân mình, nửa nằm nửa ngồi ở gian ghế ngoài phòng ngủ.

Cả người như không có xương cốt, cũng không có máu, một bộ như sắp rỉ ra.

Bảo Trụ

thấy thế, ở trong lòng suy tính một chút. Ân, là “ thời điểm kia”

Làm cô

nương thật là phiền toái, hàng tháng luôn có vài ngày đau đến chết đi sống lại,

hấp hối, ngay cả Liễu đại phu anh minh thần võ cũng không ngoại lệ.

“ Vậy hôm nay đại phu nghỉ ngơi đi. Ta ra ngoài treo

biển không làm việc.” Nói

xong, trên khuôn mặt thanh tú trẻ con của Bảo Trụ xẹt qua một tia sầu lo, “ Chỉ

sợ Nhạn công tử lại đến cửa nháo….”

“ Đóng cửa nhanh là được, nếu hắn xông vào liền đuổi

ra.” Đáng tiếc lời nói ngoan

cố nhưng hữu khí vô lực, không có chút khí thế.

“ Nhưng…” Bảo Trụ nghĩ nghĩ, vẫn hạ quyết tâm nói, “

Nhạn công tử tác phong không tốt, trừ bỏ đại phu, bên ngoài không ai dám cùng

hắn nhiều lời. Ta sợ ngăn không được, hắn sẽ, hắn sẽ….”

“ Hắn sẽ như thế nào?” Liễu Lục Phi hỏi lại

Thấy

Bảo Trụ nghẹn lời, nàng mới nói: “ Ngươi cũng không nói được đúng không ? Hắn

hai ba ngày lại đến, được một thời gian, mỗi lần đều là khua môi múa mép rồi

đi, ta mới không tin hắn có thể làm gì. Huống chi, quốc có quốc pháp, kinh

thành chẳng lẽ là nhà hắn mở hay sao?”

Tiểu

dân phố phường đều nói giỡn, cho hắn nếm mùi thất bại. Người ta họ Nhạn, nhưng

chỉ có tiểu vương gia là hàng thật giá thật, thậm chí tòan bộ kinh thành cùng

thiên hạ là của Nhạn gia bọn họ, lời này tuyệt không giả.

Nhưng

nhìn Liễu đại phu mặt mày ảm đạm, ủ rủ không phấn chấn, nói mấy câu sắc mặt

liền trắng bệch, Bảo Trụ cũng không nhẫn tâm tranh luận, lập tức lắc đầu, xoay

người bước đi.

“ Đại phu, ta đi đằng trước lấy dược liệu, giúp người

đun canh thuốc ăn bổ máu.”

“ Vô dụng, dù dùng không biết bao nhiêu thuốc, lại ăn

mấy con gà, căn bản không hiệu nghiệm, đừng lãng phí này nọ. Nói ra thật sự là

nên vứt chiêu bài đi……A, đã quên, cha là lang băm, chiêu bài đã sớm bỏ đi.”

Cổ họng

tuy có khí lại vô lực, nhưng ngữ điệu lại che dấu bất mãn cùng oán khí. Bảo Trụ

quay đầu, muốn nói nhưng lại thôi, nhìn nàng đầy lo lắng.

“ Ta biết ngươi muốn nói gì.” Liễu Lục Phi phất phất tay, không kiên nhẫn nói, “

Ngày đó nếu không quẳng bằng chứng, đưa cho người sẽ tốt lắm.Sư phụ ngươi có

nói qua, đúng không ?”

Bảo Trụ

cũng không phải muốn nhắc tới cái này, nhưng giờ phút này hắn cũng không nhịn

nữa, chỉ là lão khí hoành thu thở dài, “ Sư phụ ta, không phải là cha của Liễu

đại phu người sao?”

“Đúng vậy. Đường đường là đại danh thủ quốc gia, lại

còn nói ra những lời lẽ sai trái, quả thực giống như thôn phụ không thể chấp

nhặt. Bao nhiêu năm nghiên cứu sách thuốc đều để cứu người già, khó trách là

lang băm, vĩnh viễn không thể thay đổi.”

“Liễu đại phu !”

“Được rồi, ta không nói nữa.” nàng nhăn mặt, hiển nhiên vì thân thể cực không khỏe,

“Không có việc gì để nói, ta muốn nằm một chút. Hôm nay nếu có người bộc phát

bệnh nặng, liền….”

“Ta sẽ kêu bọn họ đi tìm đại phu khác.” Bảo Trụ vỗ ngực cam đoan, “ Đại trượng phu nên chiếu

cố nữ tử, đại phu, người đừng lo lắng.”

“Đủ rồi, nhanh đến đằng trước đi.”

Vừa đến

đằng trước, mới đem cửa mở..

Quả

nhiên ! Một thân ảnh oai hùng ở ngoài cửa nhàn hạ. Thật sự lại tới nữa !

“ Hôm nay không xem bệnh sao ? Tại sao không có nghe

nói ?” Nhan Cận Thần dùng ánh mắt có thể dọa tiểu hài tử khóc, hắn vừa giương

mắt nhìn, Bảo Trụ liền khiếp đảm lui vào trong cửa.

“ Đại phu…. Ân…bị bệnh nhẹ”

Nhan

Cận Thần còn tưởng chính mình nghe lầm, mày rậm cong lên, kinh ngạc hỏi lại, “

chính mình là đại phu, còn có thể sinh bệnh ?”



Đại, đại phu cũng là người, tất nhiên sẽ sinh bệnh.” Bảo Trụ bị ánh mắt của hắn nhìn đến sợ hãi, vội vàng

bỏ lại một câu: “ Hôm nay không mở cửa xem bệnh,mời Nhạn, Nhạn thiếu gia trở

về.”

Phanh !

Cửa gỗ rất nặng nhanh đóng lại.

Bảo Trụ

một mặt bước nhanh tránh ra, một mặt còn nói thầm trong lòng. Nhạn thiếu gia

này thật sự là tà môn, tuy rằng cẩm y ngọc đái, bộ dáng quý công tử, nhưng mày

rậm trên khuôn mặt kia quả thực vẫn rất dọa người. Cũng chỉ có Liễu đại phu lá

gan lớn, chưa bao giờ sợ Nhạn thiếu gia.

Nói

thầm thì nói thầm, rất nhanh quay đầu thuần thục lấy mấy thứ dược liệu, biết rõ

Liễu Lục Phi sẽ không cảm kích, hắn vẫn mang qua.

Trong

khuê phòng Liễu Lục Phi không có kính hoặc đồ ăn vặt, sát tường chỉ có một cái

hỏa lò.

“ Đại phu, ta đến giúp người nấu canh thuốc..”

“ Ta sớm nói với ngươi không cần..”

Đang

nói, hai người đột nhiên im lặng. Bởi vì khóe mắt đều thấy một bóng dáng.

Vừa

quay đầu, liền cùng nhau nghẹn họng nhìn trân trối. ánh mắt bọn họ quỷ dị giống

nhau, đều ở trên người nam nhân cao lớn vô thanh vô th


XtGem Forum catalog