ức xuất hiện ở cửa phòng
“Ngươi ngươi ngươi…… Ngươi vào bằng cách nào?” Bảo Trụ
chỉ hắn hỏi, cằm sắp rơi xuống.
“ Không có ai nói cho các ngươi biết, ta trước kia là
kẻ trộm sao?” Liễu Lục Phi một bộ thoải mái, tựa vào cạnh cửa, một đôi mắt ưng
lười biếng đánh giá Liễu Lục Phi, “ Như thế nào, thầy thuốc không thể tự chữa ?
Làm đại phu còn bệnh thành bộ dáng thế này, thật đúng là nên vứt đi.”
“ Ánh mắt nào của ngươi …..nhìn thấy chúng ta treo
chiêu bài?” Liễu Lục Phi chống
đỡ nói. Cho dù không có lực, vẫn chống đỡ phản kích, “ Dù sao không chiêu bài,
không phải ngưu quỷ xà thần cũng suốt ngày tới cửa sao….”
“ Ngưu quỷ xà thần, đây là đang nói ta sao ?” bộ dáng
hắn tuyệt không để ý.
“ Đúng.” Nàng hữu khí vô lực nói
“ Đại phu không có chuyện gì, chỉ là cần nghỉ
ngơi.” Bảo Trụ ở một bên phí
công giải thích. “ Mời Nhạn thiếu gia trở về, có chuyện gì muốn nói, có thể để
lần khác nói sau hay không ?”
Ánh mắt
Nhan Cận Thần vẫn như cũ, quấn quanh trên người nàng, gắt gao nhìn thẳng, “ Ta
chưa thấy qua đại phu sinh bệnh, thật mới mẻ, ta muốn xem nhiều một chút.”
“ Cũng không phải hát hí khúc khiêu vũ, nhìn cái gì
?” Biết rõ người này sẽ không
đi, Liễu Lục Phi cố nén thân mình chưa khỏe, đứng dậy muốn đi, “Ngươi không đi,
ta đi.”
Bỗng
nhiên choáng váng sau đó là kim tinh bay loạn đầy trời, thân mình lung lay sắp
ngã..
Ngay
sau đó, đã bị hai tay cứng rắn như sắt tiếp được.
“ Thật sự y quán hôm nay không xem bệnh ? Đại phu
không có chuyện gì, chỉ là cần nghỉ ngơi sao?” Tiếng nói trầm thấp bên tai nàng
vang lên, xác nhận.
Nàng
nhắm chặt mắt, dùng sức nuốt nước miếng, cố gắng nhịn xuống từng đợt sóng muốn
nôn. Vô lực đáp lời, chỉ gật gật đầu.
“ Như vậy ngươi không có bệnh nhân đến xem bệnh. Nhàn
cũng là nhàn, hẹn ngày không bằng đúng dịp, theo ta đến vương phủ một chuyến đi.”
“ Ngươi..”
“ Nhạn thiếu gia.”
Bảo Trụ
không kịp ngăn cản, thấy hoa mắt, Liễu đại phu đã bị Nhạn thiếu gia cướp đi !
Người
này, thật đúng là thổ phỉ !
Ngựa là
ngựa vô cùng tốt, thuật cưỡi ngựa của Liễu Lục Phi cũng vô cùng kĩ càng, một đường
thúc ngựa chạy nhanh như bay, lại như giẫm trên đất bằng. Mới một lát, đã từ
Vạn Ân phường ở phía nam thành đi đến phủ vương gia ở Đông thành.
Cát bụi
mù mịt, ra lệnh một tiếng, vó ngựa lập tức dừng lại. Không hổ là tuấn mã ngàn
dặm.
Liễu
Lục Phi bị nâng xuống ngựa, hai chân mới đạp, mở miệng ra, không chút khách khí
ói trên người hắn!
Hảo một
tên Nhan Cận Thần, không né không tránh, đứng tại chỗ tùy ý nàng giẫm.
“ Ngươi…” Liễu Lục Phi sắc mặt trắng bệch, ngay cả
giọng nói đều hỗn hển, vẫn giãy giụa. Miễn cưỡng phun ra vài chữ, “ Xứng đáng
!”
Nhan
Cận Thần đợi nàng phun xong rồi, cởi áo khoác màu chàm ra, tùy tay để bên cạnh.
Ngoại sam kia tuy nhìn bình thường, nhưng giá trị đủ cho một nhà bốn người ăn
ba tháng, giờ phút này thành một đống vải thối !
‘ Đứng được sao? Không bằng để ta ôm ngươi.” Miệng hắn
cười một cách mờ ám.
Người
gác cổng nghe tiếng chạy ra, nhóm phó dịch đều đứng ở cửa, trơ mắt nhìn bọn họ
, Liễu Lục Phi cho dù chặt đứt chân cũng muốn tự mình đứng.
Sau khi
ói ra có chút thoải mái, nàng lại có thừa sức, đẩy ra thân người nọ giả vờ hảo
tâm đến nâng nàng, lạnh lùng nói, “ Buông!”
“ Đừng khách khí như vậy, dù sao ngươi cũng đến xem
bệnh cho lão vương gia, có thể nào không giúp khách quý đâu ?” Nhan Cận Thần ngoài miệng thực khách khí, động tác lại
không như vậy, cánh tay tráng kiện vẫn ở sau lưng nàng, mãnh liệt nắm eo nhỏ
của nàng.
Hắn quả
thực giống như lò lửa, toàn thân phát ra nhiệt độ cao, theo sau lưng nàng
truyền đến. Hơn nữa áo quần mỏng manh, hắn là dã nhân, thấy nhiều người
nhìn liền cởi áo khoác, hai người tiếp xúc cảm giác không
khỏi quá mức thân thiết, làm cho đầu nàng vốn đã choáng váng lại thêm hỗn loạn,
khó chịu muốn há mồm ra ói nữa.
“ Ngươi…..rốt cuộc….muốn làm cái gì ?”
“ Đã nói nhiều lần rồi, mời ngươi đến xem bệnh.Lúc
trước đều nói y quán nhiều bệnh nhân đến xem lắm, hôm nay ngươi không còn cách
nào thoái thác nữa đúng không ?”
“ Ta cũng đã nói rất nhiều lần, rõ ràng có thể tìm
được rất nhiều đại phu khác…”
“ Đã đến đây, không bằng vào nhìn xem.” Nhan Cận Thần nhiệt tâm nói, một mặt đã muốn nửa nâng
nửa đẩy đem nàng vào vương gia phủ to lớn.
Nói là
muốn nàng đến xem bệnh, nhưng sau khi bị nắm vào cửa, lại đem Liễu Lục Phi một
đường đưa đến phòng tiếp khách phía đông nghỉ ngơi. Tiếp theo, hạ nhân như nước
chảy ra trận, trà nóng, điểm tâm, cái gì cần đều có, trà nhân sâm, canh tổ yến
không hiểu vì sao nói đến là đến, còn có tỳ nữ xinh đẹp đem khăn nóng thơm ngào
ngạt đến để nàng lau mặt, lấy gương giúp nàng chải đầu..
Thật vớ
vẩn, nàng lớn như vậy chưa từng được người ta hầu hạ qua ! Liễu Lục Phi quay
đầu trừng tỳ nữ so với nàng còn nhỏ hơn vài tuổi, đề phòng hỏi, “ Các
ngươi….muốn làm cái gì ?”
“Thiếu gia phân phó phải đón tiếp Liễu đại phu cho tốt
nha.” Tiếng tỳ nữ trả lời giống như tiếng ca hát, trên tay cũng không ngừng,
chải đầu, lau mặt, dâng trà, điểm tâm, thật sự náo nhiệt.
