Xuyên, Tiểu Lộc nhíu mày quay đầu. Nhìn thấy người đàn ông đứng sau, cao cao gầy gầy, dáng vẻ nhã nhặn, đeo kính mắt thanh lịch, cười với cô.
Ngây người một lúc, Tiểu Lộc mới nhận ra người đàn ông trước mặt mình, vài ký ức vô tình bị chôn xuống cũng dần dần hiện lên, “Học trưởng, ừm …. Anh có thấy Thẩm Thần Xuyên không?”
“À, cậu ấy đưa cái này bảo anh đưa cho em.” Nói xong học trưởng chạy ra sau quầy bar, lấy túi văn kiện, “Lâu lắm rồi không gặp em, có muốn uống tách socola nóng không?”
“Không, không cần đâu, em đi bây giờ mà, anh đừng pha.”
Tiểu Lộc cầm lấy túi văn kiện, tò mò mở ra xem, trên đó có đóng dấu một đống thông tin cùng với giấy tờ ngân hàng. Tên trên đó là Diệp Phong, là bạn thực tập cùng tổ với Tiểu Lộc. Tiểu Lộc cũng không ngạc nhiên lắm, vì từ trước đến nay A Phong cũng không mấy thích Nguyễn Linh. Chỉ là……. sao tự nhiên lại đưa mấy thứ này cho cô, có ý gì đây? Ít nhất cũng kèm theo vài lời giải thích chứ nhỉ?
“Ha ha, anh quên, em chỉ thích uống socola nóng của Thẩm Thần Xuyên làm thôi, lần nào cũng uống thật nhiều.” Học trưởng vẫn cứ tự biên tự diễn, vừa pha trà vừa hoài niệm.
“Không có mà………..” Tiểu Lộc xấu hổ, cười cười, trước kia không phải là thích socola, mà là người pha socola. “Thẩm Thần Xuyên đâu?”
“Cậu ấy đi rồi, bảo là sợ em không muốn gặp thì rất xấu hổ.”
“Có nói lại gì không?” Anh ta để ý đến suy nghĩ của cô nhiều vậy sao? Lần nào cũng thế, làm gì cũng không có lấy một lời giải thích, khiến cô như bị lọt vào trong màn sương mù, hoàn toàn mất phương hướng. Thấy học trưởng lắc đầu, Tiểu Lộc chép miệng, cũng không nói gì nhiều, cười cười, cầm lấy tư liệu, xoay người bước đi. Nhìn thấy của tiệm khép lại, bóng người cô biến mất, học trưởng mới buông tách trà trong tay xuống, khẽ cảm thán.
“Cậu than ngắn thở dài cái gì, có cần than thở hơn cả tôi không?” Giọng nói đùa từ phía sau truyền đến, cánh cửa sau quầy bar mở ra, Thẩm Thần Xuyên mang theo nụ cười mệt mõi bước ra, tầm mắt bất giác hướng ra ngoài cửa tiệm.
“Tôi thật không hiểu cậu, lúc ấy vì sao lại vội vàng làm hôn thú với Nguyễn Linh, đến tìm tôi trước là hay rồi.
Có một số việc, bởi một sai sót ngẫu nhiên mà cứ thế xảy ra. Nếu chuyện Thẩm Thần Xuyên làm đầu tiên ngay sau khi về nước là liên lạc với bạn bè cũ, mà không phải là làm giấy kết hôn, thì anh sẽ biết Tiểu Lộc đã đợi mình hai năm, vẫn ngóng trông anh quay về cưới cô, cũng sẽ không để mọi chuyện trở thành không còn biện pháp vãn hồi.
“Khi đó tôi nghĩ Nguyễn Linh có thai.” Thật ra cũng không cần phải giải thích, giờ có nói gì thì cũng không thể trở về như lúc xưa được nữa.
“Sau đó thì sao, chuyện cũng đâu giấu được nữa, đêm đó chẳng phải Nguyễn Linh cũng thẳng thắng với cậu, lại cùng đi bệnh viện kiểm tra, chỉ là dạ dày không ổn chứ không phải có thai, vậy vì sao không ly hôn? Đừng nói với tôi là muộn, anh mới là người muốn kéo cô ấy về nhất, bất cứ lúc nào cũng không thể gọi là muộn cả.”
“Cô ấy đã kết hôn.” Anh không có khả năng đem lại hạnh phúc cho cô, thì ít ra cũng cố khống chế mình không phá hủy nó.
“Cũng không biết Tiểu Lộc có thật sự kết hôn không nữa, chẳng ai nghe nói cô ấy có người bạn trai nào tên Khưu Sinh cả, sao lại trùng hợp vậy được. Bên này cậu vừa mới kết hôn với Nguyễn Linh, chớp mắt một cái cô ấy cũng kết hôn theo?”
“Nhìn qua hai người đó thật sự rất ân ái.”
“Aiz….. tùy cậu vậy, dù sao bây giờ cậu chỉ một lòng lo cho sự nghiệp. Mấy chuyện này đành để tùy duyên đi, nói không chừng sau này sẽ gặp được người hợp hơn.” Nói gì cũng bị phản bác, học trưởng cũng chỉ có thể cảm thán một câu.
“Ừm.” Thẩm Thần Xuyên cười, gật đầu vỗ vai anh, “Tôi đi trước, sau này rảnh lại đến tìm cậu.” Nói xong, xoay người, bước ra cửa. Học trưởng bất đắc dĩ nhìn theo bóng anh, Thần Xuyên và Tiểu Lộc ….. quá yêu nhau, cũng dần dần có thói quen của đối phương, ngay cả tư thế đi cũng giống nhau.
Chậm rãi bước ra từ cửa tiệm cà phê, ánh dương chói mắt đổ ập đến, Thẩm Thần Xuyên phản xạ nhíu mắt, rút điếu thuốc từ ví ra, vừa đi vừa tìm bật lửa trong người. Trước mắt đột nhiên xuất hiện một cái bóng đen, giúp anh che đi ánh mặt trời, sau khi châm thuốc, anh tò mò ngẩng đầu nhìn lên. Nhìn, sửng sốt, há miệng, điếu thuốc theo đó mà rơi xuống.
“Nếu thích trốn, vậy sao không trực tiếp đưa người nào đó đưa đến cho tôi? Hoặc là gởi bưu kiện cũng được. Cần gì phải làm thế này, chơi vui lắm sao?” Tiểu Lộc khẽ ngẩng đầu, nháy mắt nhìn anh.
“. . . . . .” Thẩm Thần Xuyên lại không đáp lại một lời, anh chỉ muốn tận mắt trông thấy cô có được tư liệu này mới cảm thấy an tâm hơn một chút.
Sự im lặng của anh lại càng làm Tiểu Lộc thêm buồn bực, cắn môi, cùng im lặng nhìn nhau một hồi. Đưa tay, cầm tư liệu chỉ về phía anh, rống lên, “Rốt cuộc là vì sao mà lần nào cũng thế? Con mẹ nó nói nhiều một chút sẽ chết à? Nhờ người đưa chút tư liệu này làm gì, ít nhấtt cũng phải nói rõ ngọn nguồn chứ. Đâu phải người ngoài cuộc, bởi cái này là chuyện công việc mà! Xem như không có gì, muốn tôi phải tự động hỏi sao? Hạ người một chút, để ý đến cảm nhận của người khác