Insane
Mê Trước Cưới Sau

Mê Trước Cưới Sau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325590

Bình chọn: 9.00/10/559 lượt.

là làm theo nhu cầu. Anh cần một người vợ để báo cáo kết quả công tác với gia đình, cô cần một người chồng để lấy lại tôn nghiêm của mình, chỉ như thế mà thôi. Giờ Nguyễn Linh và Thẩm Thần Xuyên đã ly hôn, ước nguyện thời ban sơ từng làm cho cô xúc động đã quay về, vậy anh thì tính là gì? Ở ‘Trinh tiết cổ trấn’ lúc anh muốn hẹn với cô về một cái hôn lễ, cô bảo không cần, dù sao cũng chỉ là một màn diễn trong một năm. Một năm… ngay lúc anh muốn cô ở lại cạnh anh, thì cô lại càng nhớ đến cái ước định này hơn cả anh.

“Cút mẹ nó đi một năm!” Anh nói thầm, nheo mắt, mở cửa phòng tối*, tiện tay cầm chiếc áo khoác trên bàn làm việc, nhếch môi, vội vàng bước nhanh ra khỏi phòng làm việc. (*: phòng để rửa ảnh. Chú thích lại cho các nàng đã quên.)

Cả quá trình diễn ra cực nhanh, Cố Húc Nghiêu ngơ ngác trông thấy Khưu Sinh đột nhiên lao ra khỏi phòng tối, lại đằng đằng sát khi chạy ra khỏi phòng làm việc. Đợi lúc anh lấy lại tinh thần thì chỉ kịp rống theo một câu: “Ê, cậu đi đâu vậy? Vợ cầu nói không gọi điện thoại được cho cậu, bảo tôi tan tầm phải lôi cậu về cho bằng được đó!”

Không ai để ý đến anh, Khưu Sinh đã sớm biến mất khỏi cửa phòng làm việc. Húc Nghiêu do dự một chút, báo một tiếng với anh Tương, rồi đuổi theo. Ai biết đàn ông khi thất tình sẽ làm ra chuyện gì, không may có khi còn xảy ra tai nạn chết người chứ chẳng chơi.

Tiểu Lộc mua thật nhiều đồ, nấu một bàn thức ăn đầy ắp, tất cả đều là món Khưu Sinh thích ăn. Đợi sau khi nấu xong cả, trời cũng tối. Tiểu Lộc ghé người tựa vào cửa sổ, ánh mắt khóa chặt vào cổng lớn dưới lầu, chờ xe Khưu Sinh về. Chờ đợi, luôn khiến người ta cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp.

Cô gọi điện cho Khưu Sinh hết lần này đến lần khác, luôn là câu ‘Tạm thời không thể liên lạc được’, lần này thì ngay cả Cố Húc Nghiêu cũng tắt luôn điện thoại. Phòng làm việc, anh Tương, tất cả đồng nghiệp, thậm chí cả Lê Nhược Lâm…. Chỉ cần có thể nghĩ ra, Tiểu Lộc đều gọi, nhưng vẫn không có tin tức anh. Bỗng nhiên cảm thấy thật bất lực, cô từng nghĩ rằng tình cảm có thể không cần phải thề non hẹn biển, từ từ bồi đắp cũng là một dạng yêu. Chỉ duy nhất không nghĩ tới tình yêu như vậy lại không có sự tin tưởng làm trụ cột, thế nên căn bản là không chịu nổi dù chỉ là một kích.

Tiểu Lộc không rõ là mình đã chờ đợi bao lâu, ngồi bên cửa sổ, rồi leo lên sopha, cuối cùng cô đành ôm bé Bò sữa vào WC ngồi. Ảo tưởng, khi vừa mở cửa WC ra, không chừng Khưu Sinh đã trở lại. Sự thật là, cho dù có đợi trong WC, Tiểu Lộc vẫn hết sức chăm chú lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Đang ngồi thì nghe bên ngoài cửa có tiếng chìa khóa mở cửa, Tiểu Lộc lập tức vứt Bò sữa xuống, xông ra ngoài. Không đợi đối phương cửa mở, cô đã chủ động mở cửa, lấy lại tinh thần, tươi cười: “Sao giờ mới về?”

“Giúp một tay khiêng cậu ta vào nào.” Người nói chính là Cố Húc Nghiêu, đang cố sức giúp Khưu Sinh đứng vững.

“Hai người uống rượu sao?” Tiểu Lộc nhíu mày, mùi rượu xông vào mũi, lại nhìn dáng vẻ say xỉn của Khưu Sinh, càng thêm khẳng định.

“Ừ, cô cũng biết là tâm trạng cậu ấy không tốt mà, không nói không rằng chạy đến quán rượu.” Một bên dìu Khưu Sinh đến cửa sổ, Cố Húc Nghiêu giải thích.

“Em đi pha cho anh ấy tách trà, anh ăn cơm chưa? Em nấu rất nhiều.” Cố Húc Nghiêu cố sức lôi Khưu Sinh đến sô pha, thở dài một hơi, “Không cần đâu, cô lo cho cậu ấy đi, tôi có hẹn với Nhược Lâm.”

“A, quên mất, Nhược Lâm cũng hẹn với em và Khưu Sinh, anh giúp em nói với chị ấy một tiếng nha.” Nghe Húc Nghiêu nhắc, Tiểu Lộc mới nhớ ra mình cũng có hẹn với Nhược Lâm. Cố Húc Nghiêu cười gật đầu, chỉ Tiểu Lộc vài cách giải rượu rồi mới đi.

Cả phòng nhất thời yên tĩnh, vật vã làm theo chỉ dẫn của Cố Húc Nghiêu đến khuya, Khưu Sinh cũng đã ngủ thật sâu trên sô pha, Tiểu Lộc cuối cùng mới nghỉ tay, ngồi bệch bên cạnh sô pha nghỉ ngơi, ngơ ngác nhìn Khưu Sinh.

Nhìn lại nhìn, tầm mắt trở nên mơ hồ, nghẹn thật lâu, cuối cùng nước mắt cũng tuôn ra, nức nở, thút thít nói không thành câu: “Sao giờ mới về……..”

Tiểu Lộc ghét cái cảm giác chờ đợi, ghét cảm giác lo lắng bất cứ lúc nào cũng có thể bị người ta bỏ rơi. Anh nói tình cảm giữa họ rất yếu ớt, không chịu nỗi cãi nhau; Tiểu Lộc nghĩ rằng chỉ cần chờ lúc anh bình tĩnh, cô không ồn không quậy, về nhà chờ anh là được. Chờ rồi chờ, chờ đến lúc cảm thấy cô thà để Khưu Sinh nổi lửa gây với cô một trận, gây xong rồi lại tiếp tục ở bên cạnh cô là tốt lắm rồi. Đã lâu không có cảm giác này, thậm chí Tiểu Lộc từng nghĩ cả đời sẽ không có loại cảm giác này, cái loại cảm giác yêu một người đến chấp nhận nhân nhượng vì lợi ích toàn cục.

“Khóc cái gì?” Tiếng nói nặng nề vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng, làm Tiểu Lộc giật bắn người, ngừng khóc, nhìn lại. Ánh mắt chạm phải tầm mắt người đang nằm trên sô pha. Tiểu Lộc không nói, chỉ gắng sức kiềm lại nước mắt mình, có chút ngây dại nhìn anh.

Khưu Sinh nhíu mi, mấp mấy môi: “Anh hỏi em khóc cái gì?”

“Em……..” Cô mở miệng, phát ra một chữ, mới thấy giọng mình khàn thế nào, khục khục vài cái, Tiểu Lộc mới nói tiếp: “Em không gọi đ