uôn cả pín nai.
“Ông đây là có ý gì? Vợ tôi đánh tứ sách sao ông không ù? Ông cũng ngốc như con dâu thôi, ông nhìn bài tôi phải không?”
“Phi! Ai nói nó là con dâu ông? Ai đồng ý? Nó là con gái tôi! Tôi ù đó, ông làm gì tôi, ông có gan thì nả pháo đi, pháo tre, pháo tre!” (Yu: sự thiệt là Yu hok rành về mạt chược, T^T mí bạn thông cảm)
“Con gái cái rắm, có con gái giỏi lắm à. Con tôi dắt nó đi đăng ký kết hôn, từ ngày hôm nay, nó chính là người nhà họ Khưu, đổi tên thành Khưu Tiểu Lộc!” (Yu: đọc QT là Khưu Nai Con
bùn cười quá)
“Ông ở đó mà nằm mơ đi.”
“Ông nằm mơ cũng không tới đâu, ăn têm nhìu pín nai, ông cũng không sinh được đứa nào nữa đâu!”
………..
Càng cãi càng không thể ngừng, cụ bà thần bí lắc lắc đầu, quyết định không nhìn nữ, bà biết chồng bà có bệnh, suốt ngày quấn lấy ông thông gia chơi mạt chược, chơi thì tệ mà thua thì lại mắng người ta, gặp trúng phải ba Lộc, thế là chưa thắng được nỗi một lần.
“Bà thông gia này, hôm này bà ăn nhìu hay ít, tôi ăn được một ngàn. Đi thôi, mình đi ăn lễ bnh an, tôi mời, bà dạy tôi mắng người.” Cụ bà thần bí rất thức thời, đàn ông cãi nhau, đàn bà không nên chen vào, những lúc thế này, tẩu vi thượng sách.
“Tôi mời tôi mời, tôi ăn ngàn rưỡi, nhờ ám hiệu lúc nãy của bà.”
*Yu: Thế là câu chuyện hài hước, lãng mạn, nhẹ nhàng, giản đơn đã kết thúc hạnh phúc như chuyện cổ tích rồi các tình yêu nhỉ. Bé Nai cuối cùng cũng lọt vào bụng Sói, được Sói bảo vệ suốt đời, vĩnh viễn không chừa cơ hội nào cho các con sói khác có dịp dòm ngó. Ka ka ka.