Old school Swatch Watches
Mê Trước Cưới Sau

Mê Trước Cưới Sau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325374

Bình chọn: 7.00/10/537 lượt.

iện được cho anh, gọi thật lâu, thế nào cũng không được.”

Di động? Cô đúng là ở thời điểm không đúng nói một câu cũng chẳng đúng thời điểm. Khưu Sinh hừ lạnh một tiếng, chuyển mình, cơn đau đầu sau khi say làm anh phải nheo mắt lại, nói nhỏ: “Tôi không có thói quen đổi điện thoại.”

“Ơ?” Chuyện này liên quan gì đến đổi điện thoại?

“Tôi không giống cô, có thói quen xài hai điện thoại đổi tới đổi lui, có thói quen giữ lại những kỷ niệm của quá khứ.”

Lời này làm Tiểu Lộc chả hiểu gì cả, hoàn toàn không rõ anh muốn nói gì, “Cũng chỉ là thói quen thôi mà, vậy cũng không được sao? Bất kỳ ai cũng có một hay một vài thói quen đặc thù mà.” Huống chi chỉ là đổi điện thoại, thói quen hết sức bình thường nha.

“Được! Đương nhiên là được, cô làm gì mà chẳng có thói quen, quen dùng một cái điện thoại, quen uống cùng một ly nước, còn có thói quen sinh nhật hằng năm đều có người tặng hoa, cả nhà cô ai cũng có thói quen, quen người đàn ông bên cạnh cô là tên là Thẩm Thần Xuyên!”

“Vì sao giờ mới lôi chuyện này ra cãi? Hôm đi đăng ký kết hôn, không phải anh đã biết tất cả rồi sao. Tất cả đều đã là quá khứ, anh muốn tôi phải thế nào đây? Chẳng lẻ muốn tôi hủy đi trí nhớ của mình à?” Tiểu Lộc cũng kích động đứng dậy.

Tiểu Lộc thật không rõ bản thân mình đã sai chổ nào, cho dù từ đầu đã biết cuộc hôn nhân này không thể dài lâu, nhưng cô vẫn toàn tâm toàn ý cố gắng để cái tên Thẩm Thần Xuyên trở thành quá khứ, chỉ là…. Anh lại đem đến cho cô cái gì? Từ đầu đến cuối, cô cũng chỉ thấy có mỗi mình phải trả giá, thử để anh hòa nhập vào cuộc sống của cô, hiểu rõ người nhà của cô, còn anh thì sao? Thậm chí, ngay cả ba mẹ anh trông ra sao cô còn không biết! Không phải chưa từng muốn được biết, mà là Khưu Sinh chưa từng cho cô cơ hội.

“Quá khứ? Thật sự là quá khứ sao?” Nếu thật là quá khứ, hôm nay họ sẽ không đứng tại nơi này mà cãi nhau vì người kia.

“Như vậy còn không xem là quá khứ sao? Người của tôi là anh, ngủ cạnh tôi là anh, người trong lòng cũng là anh, anh còn muốn thế nào mới xem là quá khứ? Tôi đã rõ ràng bản thân mình đã kết hôn, biết rõ lúc đó chuyện giữa tôi và Thẩm Thần Xuyên là vĩnh viễn không có khả năng, cũng biết rõ người tôi yêu nửa đời sau phải là ai, rốt cuộc anh còn muốn thế nào nữa?”

“Lúc đó cô và hắn sỡ dĩ không có khả năng, chỉ là vì cô đã kết hôn với tôi?” Tiểu Lộc rống một tràng thật dài, nhưng qua tai Khưu Sinh, chỉ còn lại duy nhất một câu trọng điểm. Cứ như tất cả chỉ vì cô đã lấy anh, cho nên mới hết hy vọng.

Tiểu Lộc càng lúc càng không rõ, cho dù cô và Thẩm Thần Xuyên trước kia có ngọt ngào thế nào cũng không bằng chuyện cô nguyện ý giao cả đời này cho anh sao?

Bởi vì đã lấy anh, nên cô mới phải buộc mình yêu anh sao. “Cô không cần chịu thiệt như vậy, người yêu chân chính đã quay về, cô có thể trở về với hắn, chúng ta căn bản là không có kết hôn!”

“……… Ý anh là gì?” Tiểu Lộc trừng to mắt, nghĩ rằng mình nghe lầm, hoặc có thể đã hiểu sao. Cái gì gọi là không kết hôn? Chẳng lẽ, từ đầu đến giờ, tất cả chỉ là một trò lừa bịp?

“Tôi không có hứng thú lấy chuyện chung thân đại sự của mình ra để đùa, càng không có hứng thú với người sau khi tôi đã ký giấy kết hôn lại xoay sang hỏi tôi, vì sao lại không ký là ‘Thẩm Thần Xuyên!”

Lúc ấy, đối mặt với câu nói thành thật trong lúc say của cô, cho rằng thật đáng mỉa mai, nhịn không được còn cười nhạo cô là kẻ si tình; giờ thì cũng mỉa mai, nhưng là mỉa mai chính mình.

“Anh gạt tôi? Từ đầu đến giờ, anh có bao giờ nói một câu thật lòng nào với tôi không?!”

Khó trách cô trước giờ chưa từng thấy qua cái gọi là giấy hôn thú, từ đầu trong kế hoạch của anh đã không có cô, cả chuyện một năm ước hẹn cũng là giả, chỉ cần anh muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể dứt áo ra đi.

“Không phải là vừa ý cô rồi sao? Cô cái gì cũng nhẫn nhục chịu đựng. Bạn trai chạy, không đi hỏi; kết hôn với tôi, cũng không truy vấn. Thật ra cô có từng để ý qua mình đã lấy ai không? Hay đơn giản chỉ là vớ đại một khúc gỗ, bơi qua sông là tốt rồi. Giờ thì sông cũng đã qua, phải buông tay thôi.”

Khưu Sinh đứng dậy, nhìn sát vào Tiểu Lộc, thái độ không tập trung của cô càng đẩy mức nhẫn nại của anh đến tận cùng, chịu đủ cái gọi là thuận theo tự nhiên của cô. Thậm chí, anh còn không thể không nghi rằng, cho đến tận bây giờ, cô căn bản không quan tâm đến đoạn ‘hôn nhân’ này. Nhưng vì nghĩ nếu đã là kết cục đã định như vậy, thì cứ thế mà cho nó xảy ra thôi.

“……….”

Đối mặt với lời chỉ trích của anh, Tiểu Lộc như nghẹn ở cổ, không nói được lời nào. Vì sao ai cũng như vậy, cô không nói gì, còn trách cô sao không hỏi.

Xem ra là không cần phải gây tiếp nữa. Khưu Sinh xoay người cầm lấy áo khoác và di động bên cạnh, cố lách mình qua người cô, bổ tiếp một câu: “Tôi không rảnh chơi trò qua sông với cô.”

Cho đến tận hôm nay, kiên nhẫn của anh cũng đã hết, cô thì lại vẫn cứ như xưa.

Nhìn thấy cửa phòng bị anh dùng sức đóng sầm, lần này, Tiểu Lộc không có ý định giữ anh lại. Cô còn đang khiếp sợ, không nuốt nổi chuyện này; cũng là đột nhiên phát hiện, nếu anh phải đi thì dường như