yễn Linh cũng đến nói vậy với chú, hai đứa sau này đừng đưa tiền mỗi tháng nữa, tình yêu của xã hội đã đủ để bọn nhỏ ấm áp rồi, chú không lừa người trong nhà. Tiền bây giờ cũng đủ để bồi dưỡng mấy đứa nhỏ có tiền đồ hơn hai đứa nha đầu mi.” Hiệu trưởng đại nhân nói thật khí thế, chí khí hùng tâm.
Chỉ Tiểu Lộc biết, lừa bịp tiền đều là giả, đấy là chú ấy muốn mọi người đừng khuyên chú đừng tiếp tục nữa. Phải biết rằng, lúc trước chú bỏ dạy ở một trường lớn, dứt khoát về truồng này dạy, nhận những đứa trẻ không nhà về, khiến ai nấy đều ngả kính ra nhìn. Thật ra, cái gọi là tình yêu của xã hội, cũng chỉ là hữu danh vô thực, không thể đủ, bằng không chú cũng không đến nỗi cả phòng ở cũng tiếc mà không sửa.
“Nguyễn Linh đã tới?” Tiểu Lộc dần lấy lại tinh thần, chính xác tìm ra điểm hứng thú trong câu nói chú hiệu trưởng.
“Ừ, cách đây cũng không lâu, mà sao hai đứa không cùng về chung?”
“À……” Tiểu Lộc không biết phải giải thích thế nào.
“Bận công việc, vốn hai cô ấy hẹn nhau cùng về, nhưng Tiểu Lộc bận đột xuất.” May mắn là Khưu Sinh đúng lúc giải vây giúp Tiểu Lộc.
“Khó trách, nhịp độ sống người thành phố luôn mau, Nguyễn Linh cũng nói bận công việc, về nước cũng có nhiều việc, bận đến không ngừng. Nhưng nghe nói hai đứa vẫn thường xuyên gặp mặt, lần này về con bé cũng vừa lúc đưa tiền, để chú mua vài thứ cho bọn nhỏ, bị chú mắng xong đi rồi.” Chú hiệu trưởng cũng không nghi ngờ gì, tự nói ra hết.
“Cô ấy đến một mình sao?” Tiểu Lộc cẩn thận hỏi lại, không phải Nguyễn Linh xin phép vì chuyện ly hôn sao? Sao lại đột nhiên đến đây?
“Đúng rồi, nhưng con bé nói với chú là con đã kết hôn, giờ rất hạnh phúc, chú cũng khuyên nó đừng làm quá bán mạng vì công việc, phụ nữ mà, tìm một nhà tốt tốt dừng chân là được rồi, vất vả quá như vậy làm gì.”
“Ha ha, đúng vậy…….” Tiểu Lộc gượng cười phụ họa, cùng Khưu Sinh nhìn nhau. Nếu không phải vì có Khưu Sinh ở đây, cô thậm chí tưởng như đang ở lúc xưa, chú hiệu trưởng nói về Nguyễn Linh, rõ ràng là vẫn như cô ấy trước kia đó thôi.
Lúc sau, hàn huyên liên miên đến tận trưa, Khưu Sinh chuẩn bị đưa tiền cho chú hiểu trưởng, không ngoại lệ, Khưu Sinh và Tiểu Lộc đều bị chú đuổi đi.
Lúc đi, cũng là lúc hoàng hôn, bọn trẻ cũng vừa tan học, đang ở sân trống trong trường chơi đùa, từng trận cười như tiếng chuông bạc khiến người cảm thấy điềm tĩnh lạ thường. Khưu Sinh không kiềm được, đứng ở đỉnh núi nhỏ, chụp không ít ảnh.
“Chú hiệu trưởng là hiệu trưởng lúc em và Nguyễn Linh học, Nguyễn Linh là người đầu tiên chú ấy trợ dưỡng. Ba mẹ cô ấy mất sớm, may nhờ có hiệu trưởng giúp mà tốt nghiệp được. Lúc bọn em vừa đậu đại học, chú hiệu trưởng nói nhìn thấy Nguyễn Linh thành tài, chú cũng cảm thấy làm việc thiện thật vui vẻ. Thế là xây trường này, thu nhận một đám nhóc không nhà về, dạy chúng học. Rất nhiều người nói chú là kẻ ngốc.”
“Không ngốc, có nhiều con như thế, già có thể hưởng đủ phúc rồi.” Khưu Sinh buông máy ảnh, vỗ nhẹ đầu Tiểu Lộc, cười nói.
“Khưu Sinh, anh nói xem, Nguyễn Linh còn nhớ rõ ân tình của hiệu trưởng, còn đến thăm chú ấy, có phải là tính tình cô ấy cũng không thay đổi nhiều lắm?”
“Trong lòng em đã có đáp án rồi.” Loại chuyện này, Khưu Sinh không có tư cách trả lời, dù sao, anh cũng không rõ tình cảm giữa hai người các cô sâu đậm đến mức nào.
“Đúng thế……. đã có đám án……….” Tiểu Lộc cúi đầu, lẩm bẩm.
“Thật ra, ai cũng thay đổi, chỉ là có vài người bị mất phương hướng nên dễ lạc đường.”
Câu nói của Khưu Sinh đánh đến tai Tiểu Lộc, cô cũng không thể xác định bản thân mình có lạc đường hay không, công danh lợi lộc, nhu cầu, con người luôn tự an ủi mình rằng tất cả chỉ vì sinh kế, nhưng sự thật là gì? Sống trong thế giới này, không muốn cũng rất khó, không chừng, đến ngày nào đó cô cũng sẽ trở nên thật đáng sợ, đại khái là thời điểm sẽ đổi thay hoàn cảnh.
Cửa tiệm trước cổng trường là một tiệm cà phê trông rất ấm áp. Doanh thu cũng thấp, chủ tiệm là học trưởng của Thẩm Thần Xuyên, nhưng anh cũng xem đây chỉ là nghề phụ nên ít khi có mặt ở tiệm. Do có mối quen biết thế này nên trước kia Thẩm Thần Xuyên mà Tiểu Lộc thường xuyên đến đây giết thời gian.
Từ lúc sau khi Thẩm Thần Xuyên xuất ngoại, Tiểu Lộc vẫn không dám đến đây, sợ phải chạm vào nỗi nhớ. Đứng do dự trước cửa một hồi, Tiểu Lộc mới hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào. Không phải cô sợ nhìn thấy Thẩm Thần Xuyên, chỉ là cảm thấy chuyện gặp người yêu cũ ở chỗ hẹn cũ đúng là cái màn chó má làm sao. Thường thì nó sẽ là nguy cơ tứ phía, ai biết được đôi vợ chồng hắc bạch vô thường này lại muốn diễn trò gì. Nhưng phòng bị thì cứ phòng bị, mà bước thì cứ bước, phía trước hấp dẫn quá làm Tiểu Lộc chỉ có thể kiên quyết đi thẳng. Không có ai?! Sau mười hai giờ, kinh doanh càng ế, Tiểu Lộc đảo mắt một vòng, ngoại trừ mấy nhân viên đang ngủ gà ngủ gật thì chẳng còn ai khác.Chỉnh mình à? Cho leo cây à? Muốn cô đi một chuyến tay không à? Tốt lắm! Đúng là cái đồ ấu trĩ.
Ngay lúc Tiểu Lộc định bỏ của chạy lấy người, phía sau truyền đến tiếng gọi, “Tiểu Lộc?” Không phải giọng Thẩm Thần
