, nhìn chằm chằm vào chân mình, nhẹ
giọng nói.
“Cứ tự nhiên. Bàn này vừa hay còn trống vài chỗ”, thái độ của
chàng hệt như trước, không nóng, không lạnh.
Một lát sau, tiểu nhị bê lên một bát thịt kho tàu nóng hổi
cùng một bát cơm. Tiểu nhị quay sang hỏi: “Công tử ngồi đây cũng lâu rồi, có muốn
gọi gì không? Chỗ chúng tôi có Nữ nhi hồng mới đem tới, có muốn nếm thử một
chén không?”
“Không cần, đa tạ. Ta đang đợi khách”, Mộ Dung Vô Phong nhạt
giọng nói.
Không biết nói gì, Hà Y chỉ đành cắm cúi ăn cơm, ăn rất
nhanh.
Mộ Dung Vô Phong ngồi ở bên chăm chú nhìn nàng.
Nàng ăn sạch sẽ cơm với đồ ăn một cách ngon lành. Gắp miếng
thịt mỡ cuối cùng bỏ vào miệng lưu luyến nhấm nháp rất lâu mới nuốt xuống. Sau
đó ngẩng đầu trừng mắt bảo Mộ Dung Vô Phong: “Lúc ta ăn cơm, chàng chớ có nhìn
ta chằm chằm”.
“Ta nhìn nàng chằm chằm?”, chàng hắng giọng hỏi.
“Ừ. Nếu chàng không thích nhìn người khác ăn thịt kho tàu
thì có thể lên lầu. Dưới lầu này là nơi những người bần cùng như ta thường lui
tới.”
“Ta chỉ lấy làm lạ”, chàng nói, “Nàng thích ăn thịt mỡ đến
thế sao vẫn gầy như vậy?”
“Muốn ta nói cho chàng biết đáp án?”
“Xin rửa tai lắng nghe.”
“Bởi vì ta rất ít ăn thịt. Không phải không thích ăn mà bởi
vì không được ăn. Đồ ăn trong quán chỉ cần dính tới thịt thì đều rất đắt”, nàng
đảo mắt liếc nhìn chàng khinh thường: “Phần lớn thời gian, ta chỉ được ăn mì
Dương Xuân”.
Chàng nhíu mày, nhìn nàng, thoáng nghĩ rồi hỏi: “Thế nào là
mì Dương Xuân?”.
“Có nói với chàng chàng cũng chẳng hiểu”, nàng lại vùi đầu
say sưa ăn, tựa như thịt kho tàu là thứ ngon nhất trên đời.
Mộ Dung Vô Phong đưa tay ra hiệu, tiểu nhị vội vàng chạy tới.
“Công tử, người muốn gọi món gì?”
“Lấy cho ta một bát mì Dương Xuân.”
“Việc này…”, tiểu nhị khó khăn nói: “Tiểu điếm không có,
nhưng có hơn một trăm ba mươi món mì khác, gọi mì xào tương thì sao?”
Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Tiệm này sao vậy? Sao đến mì Dương
Xuân cũng không có?”.
Quay đầu nhìn Hà Y đã thấy nàng cười đến gập cả bụng.
“Chuyện này… nếu công tử đến quán mì Trương Ký ở phố đông…
có lẽ họ có món này.”
“Bây giờ ta muốn ăn, ngươi tự nghĩ biện pháp đi. Hay là
ngươi đi tới phố đông một chuyến?”, Mộ Dung Vô Phong không chịu bỏ cuộc nói.
“Nể công tử là bằng hữu của Sở cô nương, tôi sẽ đi một chuyến”,
tiểu nhị thật thà gật đầu, sau đó đưa tay ra: “Năm xu là đủ rồi”.
Mộ Dung Vô Phong nhìn tay tiểu nhị đưa ra, lắc đầu nói: “Ta
không mang tiền”.
Tiểu nhị nhìn Sở Hà Y.
Hà Y lắc đầu nói: “Đại ca nhìn ta làm gì? Ta với vị này là
huynh đệ tốt, cho ghi sổ nợ đi”.
Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Hà Y, trên người nàng không thể đến
năm xu cũng không có chứ?”
“Cho chàng vay cũng lãng phí, chàng không ăn được món ấy
đâu.”
Tiểu nhị nói: “Hai vị chớ có to tiếng, chẳng qua chỉ là năm
xu thôi, tính là tôi mời khách đi”, tiểu nhị quay đầu đi luôn.
Một lúc sau, tiểu nhị mướt mát mồ hôi từ ngoài bê vào một
cái cặp lồng, từ bên trong bưng ra một bát mì lớn, nóng hôi hổi đặt lên bàn.
Mộ Dung Vô Phong vỗ vỗ vai anh ta, nói: “Vị tiểu huynh đệ
này thật sảng khoái. Chỉ là trước giờ ta không muốn nợ người khác nhân tình,
tên ngươi là gì, đợi chút nữa ta bảo người trả tiền cho ngươi”.
“Tôn Phúc.”
“Đa tạ, ngươi bận thì cứ đi đi”, Mộ Dung Vô Phong khách khí
nói.
Chàng quay sang nhìn bát mì lớn trước mặt, nhíu mày hỏi:
“Đây chính là mì Dương Xuân? Thế nào mà ngay cả trứng gà cũng không có?”.
Thực ra trong bát mì ấy, ngoài sợi mì ra thì chỉ có thêm mấy
cọng rau.
Chàng nhìn bát mì, phát hiện thành bát còn lưu lại vết ngón
tay, lại xem tới đôi đũa đặt cạnh, có vẻ như không sạch sẽ cho lắm.
Chàng quay sang nhìn Hà Y, Hà Y cũng nhìn chàng.
Hai người nhìn nhau trừng trừng khá lâu.
Cuối cùng Mộ Dung Vô Phong cũng nói: “Hà Y, ta biết trước giờ
nàng ăn uống rất dễ tính”.
Hà Y thở dài một tiếng, kéo bát mì trước mặt chàng lại, nói:
“Không cần nói nữa, ta ăn giúp chàng là được chứ gì”.
Mộ Dung Vô Phong có chút xấu hổ nói: “Vậy phải phiền nàng rồi”.
“Đừng khách khí.”
Nàng đổ nửa bát ớt vào bát mì, loáng cái đã ăn sạch sẽ.
“Mùi vị thế nào?” Mộ Dung Vô Phong hỏi.
“Cũng được. Có muốn gọi thêm cho chàng một bát không?”
“Không cần”, chàng lắc đầu lia lịa, “Nàng ăn quá nhiều rồi,
nên nghỉ một chút đi”.
Trên mặt chàng đã hiện lên nét cười rồi.
“Vô Phong, xem ra bệnh của chàng không nhẹ”, nàng lo lắng
nói, “chàng gầy hơn trước rất nhiều”.
Sắc mặt của chàng quá nhợt nhạt, nhợt nhạt thấy rõ.
“Ta không sao. Chẳng qua là một chút bệnh cũ thôi”, chàng cười
nhẹ.
“Xin chàng hôm nay chớ có đổ bệnh, ta ăn no quá rồi, dù có
võ công cũng không dùng được đâu”, nàng mặt mũi đau khổ nói.
Chàng bật cười nhẹ, chợt nhìn thấy từ ngoài đi vào bốn thanh
niên áo sáng cùng một thiếu nữ áo màu lục nhạt, tựa như cố ý tới tìm chàng, năm
người đi thẳng tới chỗ bọn họ đang ngồi.
Mộ Dung Vô Phong quay đầu nhìn Hà Y, phát hiện ra mặt nàng
biến sắc.
Đứng đầu nhóm kia là một thanh niên có vẻ lớn tuổi nhất, người
này chắp tay hướng tới Hà Y nói: “Sư muội, lâu rồi không gặp, thì ra muội ở chỗ
này”.