Mê Hiệp Ký

Mê Hiệp Ký

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321433

Bình chọn: 7.5.00/10/143 lượt.



Hoàng hôn xuống, Mộ Dung Vô Phong làm cho nàng món thịt kho

tàu nàng thích ăn nhất.

Đến tối, trời đêm giăng đầy sao, hai người ngồi bên giếng

hóng mát, chuyện phiếm.

Trấn nhỏ xa xa, đường phố mờ tối, trong đêm khuya, tất cả dường

như đều đã ngon giấc.

Uống hết tách trà cuối cùng, hai người tay nắm chặt tay,

cùng chìm vào mộng dẹp.

Thời gian hạnh phúc thường trôi rất nhanh, chớp mắt đã qua

hai tháng, đúng hai hôm trước ngày Hà Y lâm bồn, nàng đột nhiên biến mất.

“Chàng đừng đi tìm thiếp, thiếp ở trong trấn. Đợi sinh con

xong sẽ quay về. Thiếp nhất định sẽ bình an.”

Đây là mấy chữ nàng lưu lại. Nàng biết, nếu để Mộ Dung Vô

Phong ở bên cạnh mình, vạn nhất đứa trẻ có mệnh hệ gì, chàng nhất định sẽ chịu

không nổi.

Thấy mấy hàng chữ này, Mộ Dung Vô Phong lo tới sắp phát

điên. Trấn này thật ra không hề nhỏ, tính ra cũng phải trên vạn hộ. Còn Hà Y

thân hình nhỏ nhắn, sinh con chỉ sợ sẽ không được thuận lợi, trước đây chàng

không dám nói, sợ nàng hoảng sợ. Chàng cũng không dám đi đâu, nếu Hà Y xảy ra

chuyện, nàng nhất định sẽ nhờ người tới tìm chàng. Cho nên chàng chỉ có thể một

mình quanh quẩn trong nhà. Cứ như thế không ăn không ngủ, lòng lo như lửa đốt đợi

hết một ngày một đêm mà cũng chẳng có lấy chút tin tức.

Chắc là nàng vẫn chưa sinh đâu. Chàng tự an ủi bản thân.

Tới sáng sớm hôm sau, chàng nghe thấy ngoài cửa có tiếng ngựa

phi, đến cổng nhà chàng thì dừng phắt lại. Chàng đang đợi ngay cửa, thấy người

bước vào lại chính là Cố Thập Tam.

“Hôm nay huynh có việc gì cũng chớ tìm đệ, đệ không rảnh”, Mộ

Dung Vô Phong nói.

Cố Thập Tam lập tức lôi chàng đặt lên yên ngựa, nói: “Muội ấy

sinh khó, suốt một ngày rồi mà đứa bé vẫn chưa ra”.

Nói rồi vung roi thúc ngựa phi như bay đưa chàng tới một

trang viện yên tĩnh.

Vừa mở cửa, chàng đã nghe thấy tiếng rên la của Hà Y.

Nang mồ hôi đầm đìa, ánh mắt tán loạn, sớm đã bị hành cho chẳng

còn sức lực nữa.

Hai bà đỡ ở cạnh nàng, một người đang giữ chân nàng, người

kia đang ra sức ép nàng rặn đẻ.

“Mộ Dung Vô Phong! Tôi muốn gặp Mộ Dung Vô Phong!”, nàng đột

nhiên hét lên: “Mộ Dung Vô Phong!”.

Chàng vội xông đến, nắm lấy bàn tay đang khua khoắng loạn xạ

của nàng.

“Hà Y, nàng đừng sợ, ta ở đây”, chàng bình tĩnh nói.

“Liệu thiếp có chết không?”, nàng khóc lóc hỏi: “Thiếp không

muốn chết… chàng mau cứu thiếp! Mau cứu đứa bé!”.

“Có ta ở đây, nàng không thể chết được”, chàng bình tình

nói, vừa nói vừa nhúng tay vào chậu nước sạch rửa tay.

“Thiếp không muốn giống mẹ chàng… như thế… có điều, nếu thật

sự thiếp không xong, chàng cũng… chàng cũng giết thiếp đi!”, nàng thấp giọng

nói, mắt từ từ khép lại.

Chàng lay nàng thật mạnh, nói: “Hà Y, nàng tỉnh táo lại chút

đi. Mẹ ta… nếu lúc ấy bên cạnh người có một đại phu, dù chỉ là đại phu bình thường

nhất, bà ấy cũng sẽ tuyệt đối không chết thảm như thế. Tin ta đi, con cũng sắp

ra rồi. Hít vào nào, nghỉ ngơi một lúc, đợi ta bảo rặn thì nàng cố găng rặn một

lần cuối cùng. Một lần là đủ rồi, hiểu chưa?”, nàng nhìn dáng vẻ bình tĩnh của

chàng, gật đầu, chợt cảm thấy lại có thêm lòng tin.

Mộ Dung Vô Phong châm cho Hà Y hai châm, giảm đi một chút

đau đớn, giúp nàng khôi phục lại chút sức lực, hai tay nhẹ nhàng xoa đẩy khoảng

một nén nhang, sau đó nói: “Rặn đi!”.

Nàng nín thở, dùng sức, bỗng nhiên cảm thấy người nhẹ bẫng…

“Oa…”, Mộ Dung Vô Phong cắt dây rốn, vỗ cho đứa bé một cái,

đứa bé liền khóc rống lên một cách khỏe mạnh.

Hà Y hồi hộp nhìn Mộ Dung Vô Phong.

Chàng ôm lấy đứa bé, không nói năng gì chỉ nhìn trái nhìn phải.

Hà Y run rẩy hỏi: “Nó… nó vẫn ổn chứ?”.

Mộ Dung Vô Phong tươi cười thốt lên: “Tốt quá rồi!”.

“Cười ngốc nghếch gì thế! Chàng mau xem xem chân con bé…”,

nàng không yên tâm nói.

“Con bé đang ra sức dùng chân đạp ta đấy”, lúc nói câu này,

mắt chàng đã hồng lên: “Hà Y, vận khí của chúng ta rốt cuộc cũng không quá tệ”,

chàng bọc đứa trẻ vào một tấm chăn, đưa tới trước mặt nàng: “Nó lớn lên chắc chắn

sẽ rất giống ta”

Hà Y vui vẻ nói: “Giống chàng là tốt. Giống thiếp thì hỏng

bét chàng trông dễ coi hơn thiếp nhiều. Thiếp thì có hay gì đâu, đi đến đâu người

ta cũng cho rằng là một đứa nha hoàn”.

“Cho ta ngắm với”, Cố Thập Tam không biết đã lẻn vào từ bao

giờ, cũng tới nhìn đứa bé, ngó trái ngó phải.

“Ngó cái gì? Còn chưa tìm huynh tính sổ nhé! Có phải huynh

đưa Hà Y tới chỗ này không?”, Mộ Dung Vô Phong hỏi.

“Hà Y, muội đồng ý tỉ kiếm với ta rồi đấy nhé!”, Cố Thập Tam

quăng lại một câu rồi vội vàng chuồn mất.

“Cố đại ca đi thong thả”, Hà Y gọi với theo một tiếng.

Cứ thế hai người cùng đứa con ở lại Tiểu Giang Nam thêm nửa

năm, rồi được Cố Thập Tam và Tiểu Phó hộ tống, trở về Vân Mộng cốc xa cách đã

Iâu. Cho tới lúc ấy, bọn họ rời Vân Mộng cốc đã gần hai năm rồi.

Người đầu tiên gặp Mộ Dung Vô Phong là Triệu Khiêm Hòa, hôm

đó ông ta đang ở cửa lán tiếp đãi các thương nhân buôn thuốc như lúc thường.

Khi Mộ Dung Vô Phong tiến vào cửa, ông ta còn cho rằng chàng mượn xác hoàn hồn,

một người đã hơn năm mươi tuổi, lại kích động tới mức tay chân múa loạn lên, phải


XtGem Forum catalog