Mê Hiệp Ký

Mê Hiệp Ký

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321420

Bình chọn: 9.5.00/10/142 lượt.



uống liền hai cốc nước mới bình tĩnh lại nổi.

Tất cả người trong cốc đều vì tin tức tốt lành trên trời rơi

xuống này mà kinh ngạc, mừng rỡ như phát điên.

Tất cả các quán rượu trong Thần Nông trấn ngày hôm đó cũng

vì tin ấy mà giảm giá tất cả món ăn còn một nửa.

Vân Mộng cốc không thay đổi gì nhiều, trước đây Mộ Dung Vô

Phong vẫn thuờng hay sinh bệnh, mọi người sớm đã quen với những ngày tháng cốc

chủ “vắng mặt”. Ai nấy đều theo chức trách của mình mà làm việc, hai năm nay, bọn

họ chỉ coi như Mộ Dung Vô Phong lại đang ốm nặng mà thôi.

Ngày hôm sau, Mộ Dung Vô Phong gọi Triệu Khiêm Hòa tới thư

phòng cùa mình nói: “Ta với Hà Y tuy đã thành thân nhưng vẫn chưa làm một bữa

chúc mừng cho ra trò, tối nay ta muốn mời mọi người cùng uống một trận, náo nhiệt

một phen.”

“Việc này là đương nhiên! Bây giờ thuộc hạ lập tức đi an

bài, bảo đảm cốc chủ hài lòng”, Triệu Khiêm Hòa gật đầu dứt khoát

Không ngờ, câu tiếp theo của Mộ Dung Vô Phong mới thật là

nan giải:

“Có điều ta với Hà Y đều không thích ồn ào. Cho nên bữa này

các vị cứ thoải mái ăn uống, hai nguời bọn ta không tham gia đâu.”

Triệu Khiêm Hòa nói; “Việc này có khi không ổn, rõ ràng là cốc

chủ với phu nhân mời khách… chủ nhân lại không lại…”.

Mộ Dung Vô Phong nói: “Cứ như thế đi, những việc còn lại,

ông tự nghĩ cách lo liệu”.

Chàng đã lại trở về dáng vẻ ngày trước rồi.

Đêm hôm đó, tất cả đèn lồng đều đổi thành màu đỏ. Bên ngoài

Trúc Ngô viện là cảnh huyên náo ồn ào hiếm có.

Lại một đêm giữa hè trời trong gió mát.

“Tử Duyệt đã ngủ rồi sao?”, Mộ Dung Vô Phong khe khẽ hỏi.

Con gái hai người được đặt tên là Mộ Dung Tử Duyệt

Hà Y gật đầu.

Cô bé mặc một cái yếm màu tím, đầu ướt đẫm mồ hôi, đang ngủ

rất say sưa. Đứa bé còn rất nhỏ, da dẻ trắng bóc, bộ dạng cực giống Mộ Dung Vô

Phong.

Cô bé có một nhũ mẫu gọi là Phượng Tẩu. Lúc Hà Y có việc,

con sẽ do Phượng Tẩu chăm sóc.

“Ra ngoài đi dạo không?’, Hà Y giao đứa bé cho Phượng Tẩu,

chợt quay sang hỏi chàng.

Mộ Dung Vô Phong gật đầu, Hà Y liền đẩy xe cho chàng, hai

người thong dong tản bộ tới cửu khúc kiều.

Tòa tiểu đình giữa hồ vẫn còn nguyên, chỉ là đã đổi hết rèm

mới.

Hương hoa sen thơm ngát mặt hồ, tiếng sóng xa xa vang vọng.

“Ngày hôm ấy, chàng xuống thuyền ở đây sao?”, nàng đưa chàng

tới tiểu đình, cười hỏi.

Nàng vịn lan can ngó xuống.

“Đã nói không nhắc tới việc ấy nữa mà?”, chàng không vui

nói.

“Lạ thật, lúc ấy chàng làm thế nào mà xuống đó được? Chỗ này

vừa trơn vừa dốc như thế?”, nàng cứ tiếp tục truy hỏi.

“Chống nạng đi xuống thôi”, chàng đáp.

“Mộ Dung Vô Phong, chỗ này vừa hay có một chiếc thuyền”,

nàng đột nhiên chỉ xuống bên dưới, vui vẻ nói.

Trên chiếc thuyên ấy còn thắp hai cái đèn lồng màu đỏ, bên

trong có trải chăn lông với đệm da, lại còn có cả một lò sưởi than đỏ hồng.

Chàng vừa nhìn thấy thì sững người, lắp ba lắp bắp hỏi; “Hà

Y… nàng nghịch ngợm gì thế? Chỗ này từ lúc nào lại có một chiếc thuyền rồi?”.

“Thiếp không nói cho chàng biết đâu! Thiếp muốn xuống thuyền

đi chơi”, nàng tung người khẽ nhảy một cái, lộn một vòng trong không trung rồi

nhẹ nhàng đáp xuống thuyền.

Mộ Dung Vô Phong đuổi theo, kêu lên: “Nàng lên đi! Chiếc

thuyến đó… không biết là có chắc hay không”.

Hà Y ngồi xuống đầu thuyền, cười khanh khách nhìn chàng.

Chàng chỉ đành rút nạng ra, tựa lên lan can chật vật đi tới

cạnh đình. Chàng đi lại vẫn rất khó khăn, không có gì để tựa thì chẳng làm sao

đi nổi dù chỉ một bước.

Nàng tung người nhảy về cạnh chàng, nói: “Tựa vào vai thiếp”,

nói rồi vòng tay ôm eo chàng, cùng chàng từ từ đi xuống bậc đá rồi đỡ chàng nhẹ

nhàng lên thuyền.

“Chiếc thuyền này là do thiếp bố trí đó, thế nào?”, nàng đưa

cho chàng một tách trà.

“Không tồi”, chàng uống một ngụm, trong đầu vẫn chưa đoán ra

nàng muốn làm trò gì.

Không nhịn được thầm nghĩ, nha đầu này sau khi gả cho mình,

chủ ý quái quỷ trong bụng sao lại bỗng nhiên nhiều thế cơ chứ?

“Vậy thiếp chèo đi đâỵ”, nàng cầm lấy mái chèo, thật sự chèo

đi.

Thuyến khẽ lướt, vững vàng tiến về hướng trung tâm hồ.

Giữa đêm hè, nước hồ khẽ sóng sánh, giữa khoáng trời đất là

không gian tĩnh mịch.

Tiếng chèo khua nước vang lên như một khúc nhạc đêm hợp xướng.

“Là chỗ này sao?”, đến giữa hồ, Hà Y buông chèo hỏi.

“Cái gì mà chỗ này chỗ kia?”

“Hôm ấy chàng từ chỗ này trầm mình xuống hả?”, nàng lại hỏi

lại chuyện kia.

“Ùm”, chàng thuận miệng nói. Việc mấy năm trước rồi, ai mà

còn nhớ được rõ ràng chứ.

“Mộ Dung Vô Phong, này, nói với chàng đây, đừng có ngó đông

liếc tây nữa được không? Người ta đang nói chuyện nghiêm chỉnh đấy”, nàng giữ lấy

đầu chàng quay về phía mình.

“Chuyện nghiêm chỉnh? Nói đi, ta đang nghe đây”, chàng nhìn

nàng.

“Chàng nói coi, sau lần đầu tiên chàng bị uống nước nơi này,

có phải bất luận là gặp chuyện gì thì cũng đột nhiên biến thành cực kỳ xui xẻo

không?”

Chàng ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Ừm”.

Nàng lại nói: “Chàng có biết đấy là vì sao không?”.

“Vì sao?”

Nàng đáp: “Đấy là vì chàng mất hồn rồi”.

Chàng bật cười.

“Mộ Dung Vô Phong, chớ có cười!”

“Được rồi, hồn


Duck hunt