trộm đấy.”
“Cái gì? Trộm… Hà Y, nhanh trả lại cho người ta.”
“Lừa chàng thôi, là mượn ở chỗ lão bản đấy. Hì hì”, nàng thè
lưỡi, làm mặt quỷ.
Hà Y từng áp tiêu ở vùng Tây Bắc, không xa lạ gì với lạc đà
nhưng trước giờ vẫn chưa từng thử cưỡi. Còn Mộ Dung Vô Phong thì cũng chỉ được
nhìn hình dáng của lạc đà trong sách thôi.
Loại lạc đà hai bướu này tuy không cao nhưng sức chịu đựng cực
kỳ dẻo dai, lại có thể chở nặng, là thứ các thương đoàn ắt phải có. Ở hoang mạc
hoang vu lạnh giá phương bắc, lạc đà có lúc còn quan trọng hơn cả ngựa. Hà Y
nói: “Ha ha, Mộ Dung Vô Phong, loại lạc đà trắng này thật thông minh nhé, chàng
nhìn này”, nàng huýt một tiếng, một con lạc đà liền quỳ xuống trước mặt Mộ Dung
Vô Phong, ở giữa hai bướu của lạc đà đã được trải đệm dày rất thoải mái, Mộ
Dung Vô Phong một tay tựa tay vịn của xe lăn, tay kia vịn lên lạc đà, từ từ
chuyển thân tới ngồi chắc chắn giữa hai bướu. Hà Y đem tấm chăn lông khoác lên
lưng chàng, phủ kín người chàng, rồi lại choàng thêm một cái áo tơi rộng rãi.
Xong rồi gọi một tiếng: “Lên!”, con lạc đà đó liền thong thả đứng dậy.
“Cầm chắc dây cương”, Hà Y đưa dây cương cho chàng, rồi đem
xe và nạng buộc lên con lạc đà còn lại. Sau đó, nàng nhảy phắt lên lưng con lạc
đà ấy, nói: “Ha ha, chúng ta xuất phát thôi”, nói xong vỗ lạc đà, con lạc đà trắng
chạy như bay, chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt Mộ Dung Vô Phong.
“Này! Hà Y, đợi ta với”, chàng cũng vỗ lạc đà một cái, con lạc
đà đó chẳng chịu chạy mà chỉ thong dong đi về phía trước. Hai chân Mộ Dung Vô
Phong tàn phế, thân mình lảo đảo trên lưng lạc đà, hai tay phải cố sức vịn chặt
vào tay vịn trên bướu mới miễn cưỡng ngồi được thăng bằng. Còn may con lạc đà
này đi rất êm, nếu cứ như tuấn mã thì chàng sớm đã ngã từ lâu rồi.
“Luyện tập nhanh lên, đợi sau này chúng ta tới trấn trước mặt
ở ổn định, thiếp sẽ mua cho chàng một con lạc đà, để chàng ngày ngày cưỡi nó đi
chơi”, Hà Y thúc lạc đà chạy một vòng, thoắt cái lại xuất hiện trước mặt chàng,
cười khanh khách nói.
“Tại sao con lạc đà của nàng vừa cất bước là chạy, mà lạc đà
của ta lại cứ chỉ đi chầm chậm thế này?”, chàng đã vỗ vài cái vào lưng con lạc
đà nhưng nó chẳng thèm ngó ngàng gì tới chàng, cứ đường mình mình đi.
“Như thế mà chàng bảo là vỗ à? Chẳng khác gì gãi ngứa cho
nó”, Hà Y cười nói.
“Vậy nàng tới vỗ một cái giúp ta”, Mộ Dung Vô Phong nói.
“Nếu thiếp vỗ, nó sẽ chạy trối chết, không đem chàng quăng
thẳng lên trời mới là lạ đấy”, Hà Y nói: “Với lại cũng chẳng có việc gì, chúng
ta từ tốn đi cũng được”, nói xong khẽ tung mình một cái, nhảy lên lưng con lạc
đà của Mộ Dung Vô Phong, hai người cùng ngồi một chỗ.
“Về đi, về đi, rõ ràng là hai con lạc đà, sao nàng lại qua
đây”, Mộ Dung Vô Phong gõ gõ đầu nàng hỏi.
“Thì là muốn cưỡi cùng chàng chứ sao”, thân hình yểu điệu nhỏ
nhắn kia gần như ngồi gọn trong lòng chàng.
Mộ Dung Vô Phong liền choàng luôn tấm áo tơi của mình qua
nàng, Hà Y chỉ thò mỗi đầu ra khỏi chiếc áo chỗ ngực chàng.
“Chàng có lạnh không?”, Hà Y vui phơi phới hỏi, đón lấy dây
cương, cởi găng tay của chàng ra rồi ấp vào lòng mình ủ ấm.
“Về lạc đà của nàng đi”, chàng nhạt giọng than. Hai người
thong dong đi trên sơn đạo chừng nửa canh giờ, lúc ấy tuyết lớn ngập trời, gió
bấc gào rít, trên đường chẳng có bóng người, đi tới lưng núi chỗ khuất gió, quả
nhiên có một suối nước nóng rộng khoảng bốn trượng, hơi nước nghi ngút, đến gần
xem kỹ, nước cực kỳ trong. Bong bóng nước từ dưới đáy suối trồi lên liên tục.
Bên suối còn có một căn lều thấp, xem ra là nơi người bản địa
lúc tới tắm sẽ dùng để thay y phục. Hà Y liền nhảy xuống, buộc lạc đà rồi dìu Mộ
Dung Vô Phong về xe lăn.
“Độ ấm của suối nước này rất vừa phải, những nơi khác nếu
không quá nóng thì là quá lạnh”, Hà Y cởi y phục, dưới trời tuyết lớn, nàng chỉ
mặc độc mỗi cái yếm.
“Hà Y, chỗ này… quả thật không có người khác chứ?”
“Làm gì có. Nếu có chẳng nhẽ thiếp lại không biết sao?”, Hà
Y nói.
Chàng quên mất lão bà của mình là một cao thủ khinh công,
tai nghe sáu đường, mắt nhìn tám hướng, trong vòng mười mấy trượng, bất cứ động
tĩnh gì cũng không thể qua nổi mắt nàng.
“Cởi đồ ra”, nàng bĩu môi nhìn chàng, bộ dạng nửa cười nửa
không.
Mộ Dung Vô Phong lập tức đỏ mặt, ở nơi lạ lẫm lại trống trải
thế này, đột nhiên muốn chàng cởi y phục, chàng có chút không thoải mái.
“Nàng xuống trước đi, ta… ta tới ngay đây”, ngập ngừng một
lát, cuối cùng chàng cũng mở miệng.
“Đưa xe lăn vào trong lều, bên ngoài tuyết lớn, một chốc
thôi là ướt hết đệm ngồi mất. Nào, để thiếp dìu chàng.” Mộ Dung Vô Phong chống
nạng, Hà Y đỡ eo chàng, hai người nửa ôm nửa tựa đi tới bên suối. Hà Y giúp
chàng cởi áo ngoài ném vào trong lều.
Thân hình của chàng trong gió lạnh cực kỳ mỏng manh, thân dưới
không có lực đành để mặc gió lay động. Ống quần trống rỗng giống như một cái cờ
cuộn bay về phía sau lật phật.
Mộ Dung Vô Phong nhìn bản thân mình, đột nhiên nói: “Hà Y,
chúng ta ở lại đây luôn đi, không cần về Giang Nam nữa”.
“Hay đấy, hay đấy, cả ngày ăn thịt dê xiê
