Duck hunt
Mê Hiệp Ký

Mê Hiệp Ký

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322512

Bình chọn: 9.00/10/251 lượt.

i chuyển thành viêm

họng, không kể ngày đêm ho khan không dứt. Thần trí thì lúc tỉnh lúc mê, cả

ngày nằm liệt trên giường không dậy nổi. May mà Hà Y đã quen với việc chàng đổ

bệnh, tuy lòng như lửa đốt nhưng không còn hoảng loạn như trước nữa, mà đã có

thể lo liệu tất thảy đâu ra đấy. Hai người họ vốn chỉ định ở lại Cáp Hùng khách

điếm một hai ngày, nay bởi Mộ Dung Vô Phong đổ bệnh, đã ở liền mười ngày trời.

Đợi đến khi bệnh tình của Mộ Dung Vô Phong thuyên giảm, cuối

cùng đã có thể rời khỏi giường, Hà Y vẫn bắt chàng ở trên giường điều dưỡng

thêm một ngày nữa.

Ngày hôm sau, lúc Hà Y lại bắt Mộ Dung Vô Phong tiếp tục “điều

dưỡng”, cuối cùng chàng nói:

“Hà Y, ta đã khoẻ nhiều rồi”.

“Nhưng sắc mặt chàng xem ra hãy còn… hãy còn rất xanh xao”,

nàng không yên tâm nói.

“Đấy chính là sắc mặt bình thường của ta”, Mộ Dung Vô Phong

từ tốn nói.

“Xin chàng đấy, nằm thêm một ngày đi, đợi thân thể hoàn

toàn…”

“Bây giờ ta muốn dậy, nhân tiện tắm rửa một lượt”, chàng ngắt

lời nàng.

Hà Y trầm mặc, một lúc sau mới thở dài nói: “Thiếp vừa bảo

tiểu nhị chuẩn bị nước nóng rồi. Thiếp đưa chàng đi”.

Hai người họ ở phòng hạng sang cho nên có luôn cả phòng ở

bên trong, mỗi ngày đều có tiểu nhị đưa nước nóng tới.

Bệnh nặng mới đỡ, vết thương trên chân chàng cuối cùng cũng

hoàn toàn lành lại. Nếu như giữ ấm cho tốt, cơn đau buốt tim cũng sẽ rất ít

phát tác. Lúc chàng ngồi dậy đã không còn cảm thấy đau nhói nữa.

Hà Y ôm chàng tới một chiếc sạp nhỏ trong phòng tắm. Thùng tắm

nằm ngay bên sạp.

Vẫn theo nếp như lúc chàng bệnh, nàng giúp chàng cởi y phục.

Mộ Dung Vô Phong cầm tay nàng ngăn lại, nhẹ nhàng nói: “Nàng ra đi. Để tự ta được

rồi”.

“Chàng… nơi đây… không giống trong cốc, chàng cử động không

tiện”, nàng nhỏ giọng nói.

“Ta có thể lo được”, chàng lãnh đạm nói.

“Vậy thiếp… thiếp sẽ ngồi trong này, nếu chàng… nếu chàng…”,

nàng lại lắp bắp.

“Hà Y, ta sẽ không sao đâu”.

“Không.”

“Hà Y!”, sắc mặt chàng trầm xuống.

“Chàng sẽ có chuyện! Chàng… có thể ngã, chàng có thể đột

nhiên phát bệnh, chàng có thể… chết đuối trong thùng tắm!”, tựa như đang nhìn

thấy những cảnh tượng ấy, nàng bịt mắt lại.

“Hà Y, đừng nghĩ linh tinh nữa.”

“Thiếp không nghĩ linh tinh! Những chuyện ấy hoàn toàn có thể

xảy ra, cho nên thiếp nhất định phải ở bên chàng”, Hà Y lớn giọng.

“Ta từ khi sinh ra đã như thế này, tắm rửa cũng đã tự làm cả

mấy vạn lần, chưa bao giờ chết đuối”. Chàng cười lạnh: “Nàng lo cho ta, vậy

cũng không sao, chỉ xin nàng đừng tưởng tượng nữa. Tưởng tượng so với lo lắng

còn đáng sợ hơn nhiều”.

“Thiếp không đi đâu cả”, nàng cắn răng nhìn chàng.

Hai người tức giận nhìn nhau chằm chằm.

“Hà Y, lẽ nào nàng muốn cả đời ta như một đứa bé phải dựa hết

vào nàng sao?”, ánh mắt chàng càng lúc càng lạnh Iẽo, gần như đã quay trở lại vẻ

lạnh lùng như lần đầu tiên hai người gặp mặt, nói năng rất mỉa mai trào phúng.

Hà Y nhẹ nhàng cầm ống quần phải trống không của chàng lên

giắt vào thắt lưng chàng, rồi lại nhìn cái chân gầy guộc còn lại của chàng. Mất

đi một chân, chàng đã không sao đứng lên ngồi xuống ổn định được nữa, phải dùng

một tay vịn sạp mới có thể giữ thăng bằng.

“Vô Phong… để thiếp ở lại đây đi, nếu không thiếp sẽ không

yên tâm”, nàng run giọng năn nỉ.

“Ra ngoài!”, chàng đột nhiên quát lên: “Ta không gọi, nàng

chớ có vào!”.

Sắc mặt nàng tái nhợt, đứng phắt dậy, giậm chân rồi đi ra

ngoài.

Ra tới bên ngoài, toàn thân nàng mềm nhũn, tựa vào cạnh cửa,

thần kinh căng như dây đàn, nghe ngóng từng tiếng động nhỏ trong phòng.

Không được tưởng tượng, không được tưởng tượng. Nàng lẩm nhẩm

nói với bản thân, nhưng trong đầu lại toàn là hình ảnh Mộ Dung Vô Phong nằm liệt

trên giường, cử động khó khăn, bộ dạng khổ sở vì muốn cứu nàng mà bò nhoài người

trên đất khi ở đỉnh Thiên Sơn. Nàng vừa nhắm mắt vào, liền như lại trông thấy

hai vết sẹo tím tái đáng sợ mà mỗi lần thay thuốc cho chàng nàng lại bắt gặp. Bất

kể là cảnh tượng nào cũng đều khiến tim nàng đau đớn, vỡ vụn.

Sau đó nàng chợt nghe “bịch” một tiếng, tựa như có vật gì đó

rơi. Tim nàng đập mạnh một nhịp, tiếp đến lại nghe thấy một loạt âm thanh không

bình thường khác vang lên.

Chàng vẫn không gọi nàng.

“Vô Phong!”, nàng không nhịn được, đứng ngoài cửa gọi với

vào.

“Ta không sao”, bên trong vọng ra giọng nói lạnh lùng của

chàng: “Nếu nàng thấy không thoải mái, sao không ra ngoài uống chén rượu

đi?”.

Tuy khó khăn trùng trùng, lại còn trượt ngã hai lần, cuối

cùng chàng cũng đưa được mình vào thùng nước. Chợt nghe tiếng cửa “binh” một tiếng

đóng lại, rõ ràng Hà Y tức giận bỏ ra ngoài rồi.

Tắm rửa, thay y phục tươm tất, đang muốn tựa vào ghế băng rời

mình tới chiếc sạp, không biết tại sao tay tự nhiên lại nhũn ra, cả người lại nặng

nề đổ ập xuống. Chàng chỉ đành cười khổ. Hà Y nói không sai, nơi đây không phải

là Trúc Ngô viện, tất cả những bố trí ở đây đều không tiện lợi cho chàng. Nhưng

với chàng mà nói, ngã vốn cũng là một việc bình thường mà thôi, chẳng cần ngạc

nhiên.

Chàng đang nghĩ cách cố đứng trở dậy, chợt nghe thấ