thế nào, rốt cuộc
hai người cũng qua được kiếp nạn này, không kìm được xúc động, cúi xuống thâm
tình hôn nàng.
“Hà Y, nói cho ta, hôm đó… hôm đó trên đỉnh núi, có phải
nàng thật sự đã nhảy xuống không?”, một lúc sau chàng chợt hỏi.
“Đã nhảy”, Hà Y nằm trong lòng chàng trả lời.
“Đã nhảy?”, chàng nóng ruột nói: “Nàng hồ đồ rồi à? Người sắp
chết là ta, không phải nàng, sau này… sau này không cho phép nàng được ngốc như
vậy nữa!”.
“À, lúc ấy chàng hôn mê mất rồi, không tỉnh táo. Nếu không
thiếp nhất định sẽ gọi chàng dậy, cảm giác nhảy xuống dưới thật sự rất hay”, sợ
chàng lo lắng, nàng còn bồi thêm một câu: “Nhất là khi rơi giữa chừng lại có
người cứu lên”.
“Là hai người đó cứu chúng ta?”.
Hà Y gật đầu.
“Hiện giờ chúng ta đang ở đâu?”, chàng đưa mắt nhìn xung
quanh, cảm thấy căn phòng này cực kỳ xa lạ.
“Thiên Sơn. Chàng nằm ở đây hai mươi mấy ngày trời rồi”.
“Thiên Sơn?”, chàng còn định hỏi tiếp nhưng người nằm trong
lòng chàng đã ngọt ngào mà thiếp đi.
Sáng sớm hôm sau, lúc Mộ Dung Vô Phong còn đang chìm trong
giấc ngủ, Hà Y đã theo Lục Tiệm Phong vào sâu trong núi. Nàng không muốn tiếp tục
làm phiền ông ta, nhất định đòi đích thân mình bắt tuyết báo.
Dọc đường, để giúp nàng chạy nhanh hơn, Lục Tiệm Phong đã dạy
nàng vài chiêu bộ pháp khinh công cùng phép hít thở hoán khí. Sau đó ông ta bảo
nàng dừng lại, đứng trong tuyết, yên lặng nhìn về phía trước.
Tuyết lớn phủ khắp, trước mặt chỉ là một khoảng trắng mênh
mang.
“Ngươi nhìn thấy gì?”, ông ta hỏi.
“Tuyết”, Hà Y đáp.
“Nhìn cho kỹ”.
“Vẫn là tuyết”, nhìn một lúc Hà Y đành đáp thế, rất xấu hổ
vì nhãn lực của mình.
Lục Tiệm Phong nói: “Ngươi còn nhận được đường quay về chứ?”.
Hà Y gật đầu.
Lục Tiệm Phong nói: “Bên trái ngươi khoảng mười mấy trượng về
phía trên, có hai đụn trắng đang chuyển động. Ngươi có thấy không?”.
Hà Y nói: “Có”.
“Rơi từ trên xuống dưới chính là tuyết, di động qua lại hai
bên chính là tuyết báo. Bây giờ ngươi có thể nhận ra chưa?”.
Hà Y gật đầu.
“Kiếm của ngươi chỉ được đâm vào chỗ mắt báo xuyên từ sau
gáy đâm ra. Da tuyết báo cực kỳ quý giá, ta không muốn ngươi đâm thủng lỗ chỗ.
Tốt nhất là công kích trước khi nó kịp phát hiện, sau đó nhanh chóng giết nó, nếu
không dịch mật của nó sẽ biến vị”.
Hà Y nói: “Tôi hiểu rồi”.
Lục Tiệm Phong nhìn nàng nói: “Sao giờ ngươi còn chưa ra tay
đi?”.
Hà Y nói: “Đợi đại thúc đi tôi sẽ lập tức ra tay”.
Nàng vừa quay đầu lại, Lục Tiệm Phong đã không thấy đâu nữa.
Trong mười ngày kế tiếp, gần như ngày nào Mộ Dung Vô Phong
cũng có mật báo tươi để phối thuốc. Tuy thân thể chàng vẫn rất yếu nhưng rõ
ràng đã qua được giai đoạn nguy hiểm nhất.
Ngày hôm đó, lúc Mộ Dung Vô Phong tỉnh lại hãy còn rất sớm
nhưng chàng không sao biết được lúc ấy chính xác là giờ nào. Đèn trong phòng lờ
mờ, cửa sổ bốn bề đều bị rèm da dày che kín.
Hà Y đã không còn nằm bên cạnh. Nàng có thói quen dậy sớm, hồi
bọn họ ở cùng nhau lúc trước, Hà Y lần nào cũng dậy trước chàng. Nàng quen luyện
kiếm vào lúc bình minh, luyện xong trở về phòng, thường thì Mộ Dung Vô Phong vẫn
chưa dậy.
Trước khi đi Hà Y còn đắp chăn thật kín cho chàng. Thân thể
chàng yếu ớt sợ lạnh, lúc ngủ thường dán chặt lấy Hà Y, nàng qua trái chàng
cũng theo qua trái, nàng sang phải chàng lại nhào sang phải, bởi vì khi ngủ
thân thể Hà Y ấm áp tựa như một lò sưởi vậy.
Hiện chàng đang bị thương, nằm trên giường chẳng thể cử động,
nơi này chẳng có xe lăn, cho dù chàng có muốn ra ngoài xem rốt cuộc Hà Y đi đâu
cũng chỉ là mơ tưởng.
Đúng lúc này chàng nghe thấy có tiếng gõ cửa.
Đã là gõ cửa thì người bên ngoài đương nhiên không thể là Hà
Y, Hà Y không cần gõ cửa đã vào luôn rồi.
Chàng liền nói: “Mời vào”.
Tiếng của chàng cực nhỏ, cực thấp, bởi chàng bị thương quá nặng,
không còn sức lực, mãi trở thành quen.
Cửa mở ra, Sơn Mộc và Lục Tiệm Phong tiến vào.
Người tiến vào là hai vị tiền bối võ lâm, Mộ Dung Vô Phong cảm
thấy bản thân dù thế nào cũng không nên tiếp tục nằm nữa. Chàng là một người rất
có tu dưỡng, lúc bị bệnh tuyệt đối không gặp khách, càng không bao giờ nằm trên
giường tiếp khách.
Nhưng hiện giờ bộ dạng của chàng như thế, quả thực cũng chẳng
biết làm thế nào mà ngồi dậy nổi.
May mà không biết từ lúc nào có một cái vòng gỗ được treo lủng
lẳng phía trên giường, vòng gỗ không thiên không lệch, nằm ngay phía trên ngực
chàng. Chàng liền vươn tay phải nắm lấy vòng gỗ, tay trái cố sức vịn thành giường,
cuối cùng cũng chật vật kéo được mình ngồi dậy.
Đây là lần đầu tiên chàng ngồi dậy được, vết thương bên dưới
tức thì đau buốt như dao cắt, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm.
Sơn Mộc nhìn dáng vẻ gắng gượng của chàng, không nhịn được
nói: “Thật ra ngươi cũng không nhất thiết phải ngồi dậy”.
Mộ Dung Vô Phong tựa lên đầu giường, lựa thế ngồi thật vững,
tay trái chống xuống giường gắng sức đỡ cho thân hình lảo đảo muốn đổ của mình,
lãnh đạm nói: “Hai vị tới vừa khéo, xin mời ngồi. Tôi đang có vài việc muốn hỏi
hai vị”.
Sơn Mộc nói: “Ngươi hỏi đi”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Ngày hôm đó, ở Vân Mộng cốc,