?!” Thanh âm của nàng bởi
vì quá phẫn nộ mà khàn khàn.
Ứng Vanh nhìn kỹ từng phản ứng của nàng, không nghĩ tới hắn trêu đùa như vậy
lại làm nàng sợ hãi, phẫn hận như thế.
Xem ra, hắn chẳng những chiếm được một oa nhi xinh đẹp kiều mị, còn là một tiểu
hồ vuốt sắc đây!
Hắn bắt lấy cánh tay nàng đang vung lên, đem cả người nàng hướng về phía ngực
mình, lập tức, Lưu Tĩnh Minh từ ngực đến chân đều dán lên thân thể hắn.
Chân nàng kiễng lên, bị hắn kéo về phía trước, cơ hồ làm cho nàng rời khỏi mặt
đất.
“Buông ra! Ngươi buông ra! A ──”
Tiếng kêu của nàng biến mất bên môi hắn, lưỡi nóng chui vào trong miệng ẩm ướt,
câu liếm cái lưỡi nàng, cắn nuốt thơm mát trong miệng nàng.
Đến khi Lưu Tĩnh Minh bị hắn hôn quên cả tức giận, phối hợp cùng hắn dây dưa,
hắn mới chậm rãi kết thúc nụ hôn này.
Ứng Vanh thả nàng xuống, lấy tay vuốt hai má mịn màng của nàng, cười nói,
“Không tức giận?”
Nghe vậy, nàng quay đầu, né tránh tay hắn, trừng mắt liếc hắn một cái.
Vẻ mặt nàng tức giận, chẳng những không làm mất đi vẻ xinh đẹp của nàng, ngược
lại làm cho nàng lộ ra khả ái đáng yêu, khiến nụ cười hắn không thể thu hồi ──
mặc dù hắn biết như vậy sẽ càng khơi ra lửa giận của nàng.
“Nàng xem, bộ dạng nàng tức giận, dọa người hầu của ta.” Hắn dùng ngón tay chỉ
ra cửa.
Lưu Tĩnh Minh nhìn theo tay hắn chỉ, không nghĩ tới lại nhìn thấy hai nam nhân
cao lớn ngoài cửa.
“Trời ạ...” Nàng rên rỉ, hoàn toàn vùi mặt vào trong ngực hắn.
Nàng thật hy vọng có thể xuất hiện một cái động, để nàng nhảy vào quên mọi
chuyện...
Hai nam nhân đứng ở cạnh cửa, sắc mặt so với nàng cũng không có bình thường,
mặt đỏ lộ ra lúng túng, chân tay luống cuống thưởng thức một màn hôn môi kích
thích.
Đi theo tiểu vương gia đã lâu, đôi khi cũng có thể thấy một vài động tác thân
mật, nhưng tư mật giống như lúc này, cảnh tượng mãnh liệt như vậy, đúng thật là
lần đầu nhìn thấy!
Lại càng không cần phải nói, nữ tử trước mắt vậy mà không có chút nào khiếp sợ,
giương oai trên người chủ tử, cũng không làm hắn tức giận, thậm chí chủ tử còn
nhẹ dụ dỗ trấn an nàng, có thể thấy nữ nhân này trong lòng hắn nhất định có sức
nặng... Trong lòng hai người đồng thời phân tích tình huống trước mắt.
Ứng Vanh sủng nịch vỗ vỗ vai Lưu Tĩnh Minh, muốn nàng ngẩng đầu lên. “Đừng
ngại, ta giới thiệu bọn họ cho nàng biết.”
Đầu của nàng vẫn không chịu ngẩng lên, vì thế hắn lại thúc giục, “Nhanh lên,
nếu không bọn họ sẽ không đi ra ngoài!”
Hắn nhẹ nhàng dụ dỗ, làm người đứng cạnh cửa há mồm trợn mắt.
Lằng nhằng một lúc lâu, Lưu Tĩnh Minh cuối cùng nâng khuôn mặt đỏ bừng lên.
“Huynh đệ bọn họ gọi Mạc Ngôn, Mạc Ngữ, là người hầu thiếp thân của ta. Nhớ kỹ
diện mạo bọn họ, về sau có việc, ta sẽ phái bọn họ tới tìm nàng.”
Sau đó hắn nói với Mạc Ngôn Mạc Ngữ,”Mau cùng vấn an tiểu thư!”
“Thuộc hạ thỉnh an tiểu thư.” Hai huynh đệ trăm miệng một lời nói.
Bọn họ biết từ giờ khắc này, chủ từ bọn họ không phải chỉ một người nữa, sau
này bọn họ cũng phải dùng tính mạng bảo vệ Lưu Tĩnh Minh.
“Chào hai người.” Nàng đáp một tiếng, lại đem đầu vùi vào trước ngực hắn.
Ứng Vanh nháy mắt với Mạc huynh đệ, hai người lập tức vô thanh vô tức ra cửa,
đều tự tìm nơi kín đáo ẩn thân, ở bên ngoài canh giữ cho chủ tử.
Đêm qua Ứng Vanh đi theo phía sau chủ tớ Lưu Tĩnh Minh, nhìn các nàng đi vào
cửa nhỏ cũ nát đằng sau Lưu gia.
Hắn nhẹ nhảy lên tường, nhìn rõ các nàng đi vào lạc viện cũ kĩ, mới lặng lẽ rời
đi.
Sau khi hồi vương phủ, hắn sai Mạc Ngôn đi điều tra rõ tình cảnh trong nhà Lưu
Tĩnh Minh, cho nên hắn đối với sự đối đãi trong nhà với Lưu Tĩnh Minh vỗ cùng
hiểu rõ..
“Đã trễ thế này, ngươi tới làm gì?” Biết huynh đệ Mạc Ngôn rời khỏi đây, Lưu
Tĩnh Minh từ trong lòng hắn xoay người đi đến bên cạnh bàn.
Hắn không tiếp lời, đi ra phía trước, ôm lấy nàng, nhẹ đặt nàng trên giường.
Lưu Tĩnh Minh thẹn thùng quay ra đối mặt với vách tường, tim đập thình thịch,
không khỏi nhớ tới chuyện hắn đã làm với nàng hôm qua, làm cho người ta vừa khó
chịu lại thoải mái
Ứng Vanh cởi áo khoác, cởi giầy, trèo lên giường, từ phía sau bao bọc lấy Lưu
Tĩnh Minh.
Thân thể của nàng lập tức cứng đờ, khẩn trương chờ đợi động tác của hắn.
Ứng Vanh vén tóc nàng ra, ngửi cổ nàng, hít mùi hương say ngọt. “Yên tâm, hôm
nay ta sẽ không làm gì với nàng, để cho ta ôm nàng ngủ một lúc.”
Lưu Tĩnh Minh để hắn ôm chốc lát, phát hiện hắn thật sự không có động tác khác,
thân thể mới dần dần buông lỏng, mềm mại dựa vào trong ngực hắn.
Đêm nay, hắn ngủ đến nửa đêm, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng trống rỗng không
thôi, dường như khuyết thiếu cái gì, khi đó trong lòng hiện lên, là dung nhan
xinh đẹp của Lưu Tĩnh Minh.
Vì thế, mặc kệ là giờ nào, hắn lôi huynh đệ Mạc Ngôn từ trên giường xuống, mang
theo bọn họ đi vào Lưu gia, chỉ để nhìn nàng một cái.
Chính là hắn cũng không ngờ được, nàng vậy mà cũng chưa ngủ.
“Đã trễ thế này, sao nàng còn chưa ngủ?” Hắn tò mò hỏi.
Bị hắn nhắc tới, Lưu Tĩnh Minh mới nhớ lại nàng vì sao nàng tỉnh giấc, mặt lại
lặng lẽ đỏ lên.
“Sao không nói lời nào?” Hắn biế