ắc chế được suy nghĩ của mình.
Nếu, nhiệm vụ của nàng chính là tới giết hắn thì có lẽ mọi việc sẽ trở nên đơn giản rất nhiều có phải không?
Nếu, hắn quả thật có tâm thì sao?
Nếu…..Nếu….. Nàng không còn muốn suy nghĩ thêm nữa, đối với người đàn ông này, nàng
không nên có thêm bất kỳ suy nghĩ nào về hắn nữa. Nhưng bởi vì nàng sốt
cao mà đầu óc trở nên mơ hồ , choáng váng, bản thân giống như không thể
khống chế được mà không ngừng tuôn ra rất nhiều từ “Nếu”.
Có những ý
tưởng chưa bao giờ xuất hiện qua thì nay lại xoay quanh trong đầu nàng,
không ngừng quấy nhiễu nàng cho đến khi nàng mệt không chịu nổi nữa,
tiến vào giấc ngủ thật sâu.
Có một ngày, vào lúc giữa trưa bác sĩ Hoàng mang theo hòm thuốc tới nhà.
Ánh mắt ông xuyên qua mắt kính viền vàng, nhìn nhiệt kế trong tay, sau đó ngẩng đầu lên, nhìn Mẫu Đơn đang mỉm cười ngồi trên ghế, mở miệng tuyên bố.
“Mẫu Đơn tiểu thư, cơn sốt của cô đã giảm rất nhiều rồi.” Ông mỉm cười hiền lành, coi như chuyện tối hôm đó, người dùng kìm làm đau nàng không có một chút liên quan gì đến ông vậy.
Mẫu Đơn gật gật đầu, nhớ tới đau đớn khi đó làm trong lòng nàng vẫn còn sợ hãi.
Bác sĩ Hoàng lại tiếp tục nói: “Có điều, xin cô hãy cố gắng hết sức đừng đụng chạm vào miệng vết thương.
Miệng vết thương của cô xem ra đã khép lại rất nhanh, ngày mai tôi lại
đến thay thuốc cho cô.”
“Cám ơn.”
“Không có gì!”
Ông vừa thu dọn nhiệt kế và dụng cụ đo huyết áp vừa mỉm cười dặn dò: “Cô có thể bắt đầu hoạt động như là đi dạo xung quanh một chút. Tuy
nhiên, tốt nhất là chỉ nên hoạt động ở bên trong , không nên chạy ra
ngoài, nếu để bị nhiễm lạnh thì thật không tốt lắm đâu.” Chỉ
sau vài ngày trời nắng, bây giờ ngoài cửa sổ lại thổi lên từng đợt gió
lạnh, tuyết trắng tung bay đầy trời, nhuộm trắng cả khung cảnh xung
quanh.
“Tôi biết rồi.” Nàng cố gắng miễn cưỡng nở nụ cười.
“Vậy tôi về trước đây.”
“Ông đi thong thả.”
Cho đến khi
tận mắt nhìn thấy bác sĩ Hoàng đi ra ngoài, sau đó lão Trương quản gia
đóng cửa lại, Mẫu Đơn mới trầm tĩnh lại, mệt mỏi dựa vào ghế
dài.<;/span>
Mấy ngày
trước đến nay, bệnh tình của nàng tốt hơn rất nhiều, cuối cùng cũng đã
hết sốt cao. Nhưng hai má của nàng vẫn tái nhợt như trước, không có một
tia huyết sắc.
Nàng vẫn cảm thấy rất suy yếu, tay chân vẫn lạnh như băng.
Đặc biệt là
đêm hôm qua, sau khi tuyết bắt đầu rơi, cho dù trong người như có ngọn
lửa hừng hực thiêu cháy, nhưng nàng vẫn lạnh đến run lên, thỉnh thoảng
lại cảm thấy thế giới xung quanh giống như đang xoay tròn.
Thân hình
nhỏ xinh chui rúc vào trong tấm thảm lông ấm áp, nàng tựa người trên ghế dài, nhìn tuyết rơi bên ngoài. Không biết có phải là do ảo giác của
nàng hay không, mùa đông năm nay dường như đặc biệt lạnh hơn những năm
khác.
Màu trắng
của bông tuyết làm cho hoa cỏ cây cối trong sân nhà và nước chảy dưới
cây cầu nhỏ đều nhuốm một tầng sương tuyết thật dày.
Ở trong lòng nàng thầm đoán rằng.
Tuyết này, có thể sẽ còn rơi nhiều hơn nữa?
Trong lúc
đó, bỗng nhiên có người đẩy cửa ra, nàng lại lần nữa căng thẳng đứng
dậy, cảnh giác quay đầu lại thì thấy Hắc Trọng Minh đang bước vào.
Hắn mặc Âu phục, mang giày da xem ra bộ dáng và tinh thần đều rất thoải mái.
Sau khi đi vào phòng ngủ, Hắc Trọng Minh cởi bỏ áo khoác, tiện tay ném ở một bên giường, vừa cởi bỏ caravat vừa nhíu mày hỏi.
“Lão Trương nói, hôm nay bác sĩ Hoàng đến khám đột xuất à?”
“Phải.”
“Ông ta nói thế nào?”
“Em đã hạ sốt.”
Hắc Trọng
Minh gật gật đầu, đối với câu trả lời đơn giản của nàng, dường như hắn
cũng không có ý truy hỏi đến cùng, cứ như điều hắn vừa mới thuận miệng
hỏi chính là sự thay đổi của thời tiết vậy.
Hắn tiến
thẳng đến trước cửa phòng tắm, đẩy cửa ra bước vào, sau đó tiếp tục cởi
áo, lộ ra cơ lưng cường tráng, tiếp theo cởi luôn cả quần.
Hắn không có đóng cửa.
Mẫu Đơn sửng sốt một chút, tận mắt chứng kiến hắn cởi nốt cái quần lót cuối cùng
trên người, thân hình cường tráng lõa lồ không có gì che đậy.
Cho dù là trong phòng có người, hắn vẫn giữ nguyên bộ dạng thoải mái, đem quần áo trên người cởi ra hết sạch.
Thân hình
nam tính ngăm đen kia làm cho Mẫu Đơn kinh hãi lắp bắp, vội vàng chuyển
ánh mắt sang hướng khác. Một lúc sau nàng nghe thấy trong phòng tắm
truyền ra tiếng nước chảy.
Hơi nước ấm áp từ trong phòng tắm tràn ra, dần dần đi vào phòng ngủ.
Mẫu Đơn ngồi ở trên ghế dài, vốn muốn đứng lên trở về giường, nhưng sau đó lại nghĩ, nếu rời đi như vậy chẳng khác nào thừa nhận mình yếu thế hơn hắn, vì
thế nàng nghiêm mặt bướng bỉnh ngồi ở trên ghế, không hề nhúc nhích.
Nước vẫn chảy ào ào, không có ngừng lại.
Nàng đã biết Hắc Trọng Minh sau khi tắm xong sẽ trở lại phòng ngủ để thay đổi quần
áo, hắn tắm rất nhanh và cũng rời đi rất nhanh.
Hắn giống
như một con Báo hoa mai đực tràn đầy tinh lực, mỗi ngày đều phải ra
ngoài xã giao, xử lý trăm công nghìn việc, khối lượng công việc chất
đống cao như núi, nhưng hắn chưa bao giờ lộ ra một chút mệt mỏi, giống
như khi vừa sinh ra đã không biết, hai chữ “an” thì biểu hiện cho ý nghĩ gì? *hai chữ an là cách