XtGem Forum catalog
Mẫu Đơn Của Hắc Báo

Mẫu Đơn Của Hắc Báo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323724

Bình chọn: 8.5.00/10/372 lượt.

i.

Hai tròng mắt Hắc Trọng Minh híp lại, sau một lúc lâu lúc sau, mới thấy mở miệng nói.

“Đúng vậy.” Hai từ đơn giản, lại khiến Nelson trợn mắt, há hốc mồm. Hắn muốn nói

chen vào, chuyển đề tài đi, Kim Ngọc Tú lại nhẹ nhàng thở dài.

Âm thanh thở dài kia, có thể làm cho đại đa số đàn ông vì vậy mà xúc động, từ trong

lòng sinh ra luyến tiếc sâu sắc. Mà Nelson, chính là một trong số đó.

“Như vậy tôi an tâm, ít nhất, chỗ đỗ tàu không phải rơi vào trong tay Tiêu Luyện Mặc.” Chỉ cần nhắc tới Tiêu Luyện Mặc, nàng hơi hơi co rúm lại.

Như muốn quên đi sợ hãi trong lòng, nàng tiếp tục hỏi:

“Chỗ đỗ tàu của Hắc gia ở bến tàu Hoàng Phổ đã có hơn năm mươi mấy chỗ, bây

giờ lại có thêm ba mươi mấy chỗ nữa, vậy là ngài đã có được hơn phân nữa số chỗ đỗ tàu ở bến tàu Hoàng Phổ rồi.” Hắc Trọng Minh không có trả lời.

Kim Ngọc Tú nhìn hắn, bàn tay nhỏ bé khẽ cẩn thận xoa những cánh hoa ở tay áo bên trong.

“Hay là, trừ bỏ khách sạn, sòng bạc, cùng với câu lạc bộ đêm ở ngoài, ngài còn có tính toán mới?”

“Tôi chuẩn bị xây dựng nhà máy sản xuất thép ở Thượng Hải.” Hắn nói cực kỳ bình thản.

“Nhà máy thép?” Kim Ngọc Tú suy tư trong chốc lát, thì thào tự nói.

“Phải, là do cung không đủ cầu, cho nên tất yếu phải xây dựng nhà máy thép.” Hắn chủ động nói ra đáp án.

“Là sắt thép.” Kim Ngọc Tú giật mình!

“Đúng rồi, Thượng Hải cần thép, từ trước đến nay đều dựa vào nước ngoài, nếu ở Thượng Hải có nhà máy thép, chẳng những có thể cung ứng nhu cầu ở

Thượng Hải, thậm chí có thể tiêu thụ ra nước ngoài.” Đây mới là ý đồ của Hắc Trọng Minh, đó là nguyên nhân mua chỗ đỗ thuyền ở bến tàu

Hoàng Phổ, một khi quyền sản xuất và tiêu thụ, đều nằm ở trong tay hắn, không khó để đoán được lợi ích sẽ cuồn cuộn mà đến.

“Hắc tiên sinh quả nhiên là mưu tính sâu xa.” Kim Ngọc Tú tán thưởng, còn muốn nói, bên cạnh đích Lãng Thần mở miệng .

“Phu nhân, nên đi thôi.” Hắn nói, hai mắt nhìn chăm chú vào góc yến hội, kẻ địch của Kim Gia,

Tiêu Luyện Mặc đã đến, mọi người xúm xít vây quanh hắn, vừa bước vào đại sảnh đã nghe hắn làm càn, ba hoa khoát lác nói lời thô tục, gợi sự chú ý của mọi người.

Kim Ngọc Tú quay đầu lại, cũng là đột nhiên giật mình, vội vàng cáo lui.

“Hắc tiên sinh, tước gia, ta xin cáo từ trước.” Bộ dáng nàng kinh hoảng, như chim hoàng yến thấy sói .

Lãng Thần ở

bên cạnh bảo vệ nữ chủ nhân rời đi, đột nhiên xoay người lại, trong

lòng mong mỏi Mẫu Đơn liếc mắt nhìn hắn một cái. Trong mắt hắn, thêm

phần chắc chắc.

Nhìn theo bóng dáng Kim Ngọc Tú, Nelson vội vàng hỏi:

“Hắc Báo, anh làm chuyện gì thế, sao lại nói hết với cô ta?” Hắn hoàn toàn không thể hiểu được.

“Cho dù không nói, bà ta cũng có thể điều tra ra.” Hắc Trọng Minh chậm rãi trả lời.

Tiêu Luyện

Mặc can thiệp, đủ để cho Kim gia sứt đầu mẻ trán, mà hắn nói cho Kim

Ngọc Tú, tất cả đều là sắp đặt bố cục chỗ sáng, về phần bố cục chỗ tối , trong lòng hắn đều có tính toán. Đến lúc đó, Tiêu Luyện Mặc cùng Kim

gia đấu đá triền miên, cho dù ai thắng ai bại, hắn đều có thể đạt được

thời cơ, có được ích lợi lớn nhất.

Nhưng mà, ngoại trừ tranh đấu gay gắt ở ngoài, tâm tư thâm trầm của hắn, vẫn khóa ở trên người Mẫu Đơn.

Sau khi Lãng Thần rời đi, nàng mới ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn vào bóng dáng đang

dần khuất xa của Lãng Thần, nhắm chặt đôi môi đỏ mọng, như là giấu thiên ngôn vạn ngữ.

Ánh mắt của nàng, vẻ mặt của nàng, tất cả biểu hiện, tất cả đều bị Hắc Trọng Minh để ở trong mắt.

Mà tất cả những biểu hiện này chứng tỏ nàng để ý người đàn ông kia biết bao nhiêu.

Ở lầu một nơi diễn ra tiệc rượu, có khảm vô số kính.

Mà từ lầu

hai trở đi, chính là hành lang vòng tròn. Hành lang này bị ngăn cách bởi ghế lô, còn có rèm rất dày che lấp, là nơi phù hợp dành cho việc riêng

tư, người ngồi trong ghế lô, có thể nhìn xuống tiệc rượu, mà không bị

người bên ngoài nhìn thấy.

Ghế lô này, là nơi riêng tư tốt nhất của trai gái. Đồng thời, cũng là địa điểm tốt nhất để quan sát.

Một người

thanh niên với khuôn mặt tuấn tú nhưng tái nhợt, đang đứng ở xa rào chắn chạm trổ bên cạnh ghế lô. Tấm rèm che đậy thân hình của hắn, làm cho

người dưới lầu hoàn toàn không nhìn thấy hắn, mà thị lực của hắn vượt

trội hơn người thường, rất thuận tiện cho hắn ung dung quan sát.

Khuôn mặt vô cùng khôi ngô cùng thân mình mảnh khảnh, rất dễ dàng làm cho người ta

bị mê hoặc, không nhận ra hắn rốt cuộc là nam hay là nữ.

Vừa mới bắt đầu, tầm mắt của hắn, đã dừng ở một nơi duy nhất trong bữa tiệc, không có dời đi.

Bỗng dưng,

cửa ghế lô bị đẩy ra, một người đàn ông thô lỗ khoảng chừng ba mươi tuổi , vẻ mặt mang ý cười tiến vào, đặt mông trên ghế dựa, còn đem hai chân

đặt trên rào chắn.

Quần áo hắn

không chỉnh tề, ngay cả cà- vạt cũng đút trong túi quần, trên cổ còn sót lại vết hôn , mệt mỏi nhưng cũng không thể không thừa nhận hắn vẫn rất

khôi ngô?

“Cậu rốt cục đã trở lại.” Người thanh nhiên cũng không có quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng mang theo châm chọc.

Sở Lãng cười, chẳng hề quan tâm.

“Lão Tam, thả lỏng bản thân chút đi, đã có Lão Đại theo sát bên cạnh phu nhân, không có việc g