ước mắt lên nhìn, cô vô tình bắt gặp ánh mắt sâu thẳm
của Lục Kỳ Thần đang nhìn mình. Trước đây Hi Hiểu luôn dùng những từ như trong
veo, dịu dàng để miêu tả ánh mắt của Lục Kỳ Thần, nhưng thật không ngờ hôm nay
cô lại nhìn thấy vẻ lạnh lẽo trong con mắt của anh. Anh mắt sắc lạnh ấy
khiến cho cô tưởng rằng mình là con mồi tội nghiệp đã bị anh nhắm trúng.
Lý Tử Duệ còn chưa kịp
định thần trước hành động bất ngờ này của Hi Hiểu thì Lục Kỳ Thần đã nhếch môi,
cao giọng nói như mỉa mai:
- Cô Nhan, đến đúng lúc
lắm!
- Hi Hiểu, ở đây không có
việc của em, em mau ra ngoài đi! - Lý Tử Duệ kéo cánh tay Hi Hiểu, ra hiệu bảo
cô chớ có xen vào. - Một lúc nữa xong việc anh sẽ ra, em ra ngoài trước đi!
Hi Hiểu ậm ừ đáp lời anh,
bụng thầm nghĩ mình xông vào thế này có hơi đường đột. Đang định quay người đi
ra thì giọng nói lạnh lùng của Lục Kỳ Thần đã vang lên:
- Dù gì cũng đã đến đây
rồi, thêm một người thêm một cái đầu! Cô Nhan hãy vào đây ngồi cùng bàn bạc đi!
Hi Hiểu chỉ cảm thấy toàn
thân lạnh toát. Lục Kỳ Thần của ngày hôm nay hoàn toàn khác hẳn so với
Lục Kỳ Thần của trước đây. Giọng nói lạnh lùng ấy khiến cô cảm thấy hoảng
loạn. Nhưng nghĩ bụng, dù gì đã vào đây rồi, giờ lại định ra ngoài e là
khó tránh khỏi khiến cho người khác nghĩ rằng mình có ý đinh né tránh.
Nghĩ vậy cô liền đi thẳng đến ngồi xuống bên cạnh Lý Tử Duệ.
- Theo như trực giác của
cô Nhan thì chuyên này là thế nào?
- Cơ mật của công ty bị
lộ ra ngoài. - Hi Hiểu thẳng thắn đáp. - Dường như có kẻ cố tình làm vậy!
- Thế còn trách nhiệm thì
sao?
- Sự tình vẫn chưa rõ
ràng, quy trách nhiệm cho ai e là còn quá sớm! - Hi Hiểu cố ép bản thân phải
bình tĩnh lại. Cô ngẩng đầu mỉm cười. - Lẽ nào tổng giám đốc Lục nghi ngờ
chúng tôi tiết lộ bí mật ra ngoài?
- Cô không cảm thấy các
người là đáng nghi nhất hay sao?
- Lý Tử Duệ siết chặt cây
bút trong tay, liên tục vẽ ra những đường tròn trên giấy, trông có vẻ thảnh
thơi nhưng thực ra lại khiến cho người khác cảm thấy rất áp lực: - Lúc nãy tôi
và phó tổng giám đốc Lý đây đang bàn đến vấn đề trách nhiệm. Anh Lý nói
rằng trách nhiệm giờ không nên quy hết cho Trụ Dương, lẽ nào cô Nhan cũng nghĩ
vậy?
- Vâng! - Hi Hiểu gật đầu
dứt khoát. - Tôi cũng nghĩ như vậy!
- Ha ha... - Lục Kỳ Thần
bật cười. - Thời đại này những người làm sai đều hùng hồn gớm nhỉ? Rõ ràng là
các người đã làm lộ bí mật của Thừa Trạch, thế mà còn ra bộ ta đây chẳng có lỗi
gì. Lẽ nào sự việc ra nông nổi này là do chúng tôi không có mắt chọn
người?
- Tổng giám đốc Lục, giờ
chúng ta đang đi phân tích vấn đề một cách khách quan. Xin ngài chớ có đổ
hết tội lỗi lên đầu chúng tôi khi mà sự việc vẫn chưa được làm rõ. - Lý Tử Duệ
sa sầm mặt mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào người đàn ông đó. -
Chuyên xảy ra ngày hôm nay chúng tôi chẳng ai vui vẻ gì. Nói thực lòng, giờ
ngài như bị rán trong chảo dầu thì chúng tôi cũng như đang bị quay trên chảo
lửa. Thay vì ngồi đây mà đổ lỗi cho nhau, chi bằng chúng ta hãy nghĩ cách
xử lí vấn đề cho ổn thỏa!
- Vậy thì phó tổng giám
đốc Lý, anh hãy chỉ ra một con đường thoát thân đi! - Chỉ nghe một tiếng
"cạch"... Lục Kỳ Thần đã ném mạnh cây bút trong tay ra
xa. - Ngày khởi công đã gần kề, thế mà Thừa Trạch phải gánh chịu tổn thất
lớn như vậy, mời anh hãy phát huy trí tuệ của mình, chỉ giúp cho chứng tôi một
con đường lui đi!
- Nói đi, bỏ quảng cáo,
thay đổi ngày khởi công hay là thay đổi toàn bộ kế hoạch xây dựng? - Lục Kỳ
Thần cười khẩy.
- Tôi thật hối hận vì đã
giao hết những tài liệu có liên quan cho các người. Giờ các người làm ăn
sơ suất lại còn đòi chúng tôi phải cho các người một kết cục công bằng. Lý Tử
Duệ, anh không cảm thấy các anh làm như vậy là quá quắt lắm hay sao?
- Tổng giám đốc
Lục. - Hi Hiểu ngồi trầm ngâm từ nãy giờ bỗng lên tiếng. - Khởi công vốn
không nên trực tiếp công bố những số liệu cơ mật đó. Đề án đầu tiên của
chúng tôi cũng không nghĩ sẽ đưa ra những số liệu đó. Vì vậy tôi nghĩ, chuyện
xảy ra ngày hôm nay, anh cũng có một phần trách nhiệm. Anh cũng từng là thiết
kế, còn từng dạy tôi rằng thiết kế quan trọng nhất là phải làm theo tuần tự,
chỉ cần sơ suất một chút thôi sẽ kéo theo một kết cục không tốt đẹp gì. -
Hi Hiểu mím chặt môi. - Thế nhưng lần này, anh lại vội vàng đưa ra các con số
trọng tâm, mới quảng cáo đã muốn đưa ra điểm nóng của toàn bộ công trình.
Đây vốn không phải là một phương pháp tuyên truyền khoa học!
- Cô Nhan, phương thức
thiết kế của tôi không cần cô phải dạy bảo!
- Cũng như vậy thôi, anh
dựa vào đâu mà cho rằng Trụ Dương chúng tôi tiết lộ cơ mật? - Hi Hiểu sắc sảo
phản kích. - Nếu như tôi không có quyền chỉ đạo phương thức tuyên truyền
của anh, vậy thì anh có tư cách gì để nói rằng quá trình bảo mật thông tin của
Trụ Dương chúng tôi có vấn đề?
- Chuyện này còn phải nói
sao? - Lục Kỳ Thần cười gằn:
- Xét trên góc độ tư
cách, chúng tôi là nhà thầu, Đường Đô là cổ đông lớn, một khi bất kì khâu nào
của công trình xảy ra vấn đề, tổn thất lớn nhất sẽ là chúng tôi. Các người đâu
phải khô
