nhỏ bị đau, nước mắt cũng quên chảy.
“Còn biết gọi cha! Còn tưởng tâm can con đem cho chó ăn rồi, ta là không cho con ăn đủ hay mặc không đủ? Ta ngược đãi con sao? Tuổi còn nhỏ đã không muốn nhận cha! Đưa con đến trường là để con học bất trung bất hiếu,
không nhận cha nương sao?”
“Cũng không phải con nói.” Mộ Dung
Phong Nhi cực kỳ ủy khuất. “Là mọi người đều nói ta cùng đệ đệ là con
riêng, theo nương gả cùng.”
Đã biết là sẽ như thế, Mục Dương Quan bất đắc dĩ.
“Người ngoài nói con sẽ tin sao? Ta không thương con? Đối đãi với con không tốt sao?”
“Tốt lắm a..........” Tuy rằng làm sai, cha đánh cũng ác, nhưng là sau khi
hắn khóc ngủ thiếp đi, cha đều vụng trộm tiến vào bôi thuốc cho hắn, hắn đều biết.
Hắn sinh bệnh, cha sợ hắn khóc, một đêm ôm không hề buông tay, lau mồ hôi, bón thuốc, chiếu cố không dám ngủ.
Cha rất thương hắn, không phải là loại thương sủng lên tận trời, mà là trở
thành bảo bối, đem đặt ở trong lòng yêu thương, cho nên hắn thân cha,
yêu cha, chuyện gì cũng phải nói với cha đầu tiên. Hắn thực sự rất sợ,
sợ lời những người ngoài nói là thật, nếu hắn không phải đứa nhỏ của
cha, cha còn có thể thương hắn như vậy sao? Vạn nhất, vạn nhất có một
ngày không thương nữa thì làm sao bây giờ?
Mục Dương Quan cũng
biết, đứa nhỏ bởi vì nghe người ngoài nói vài câu nhàn ngôn toái ngữ đã
biểu hiện thất thố kích động đến vậy chính là sợ mất tư cách được sủng
ái. Hắn cảm thấy thương tiếc, lòng bàn tay lau lau nước mắt trên khuôn
mặt nhỏ nhắn. “Chỉ cần con còn một ngày kêu ta là cha, chúnh ta chính là phụ tử, ở bên ngoài bị ủy khuất đều vĩnh viễn đỡ con lên, về phần người khác nói như thế nào, không cần để ý tới.”
Ý tứ của lời này, rốt cuộc là phải hay không phải? Tiểu nhi tử suy nghĩ, vẫn là không hiểu.
“Cho nên con rốt cuộc có phải là con riêng hay không?”
“................” Thế nào vẫn còn rối rắm chuyện này?
Thở dài một hơi. “Không phải!” Ít nhất ở trong lòng hắn, không phải.
“Vậy vì sao đệ đệ cùng cha đều họ Mục, họ con lại là Mộ Dung?”
Lúc trước, nguyên là chút tâm ý của hắn, kỉ niệm tổ tiên, cũng vì lưu lại
cái căn cho chồng trước của Nhạn Hồi. Dù sao tuy thê tử không nói ra
miệng, tình nghĩa ở trong lòng vẫn tồn tại, bằng không sao lại cố chấp
lưu lại huyết mạch của chồng trước.
Đối với quyết định này, Nhạn
Hồi cùng đại ca đều tán thành. Chỉ là hiện tại, thật sự không thể giải
thích nguyên do với oa nhi choai choai.
“Đó là để kỷ niệm.......... một chiến hữu thực đặc biệt, con lớn lên rồi sẽ biết, hiện tại, không cần vội.”
“Nha.” Đứa nhỏ chính là đứa nhỏ, nghe hai ba câu là dỗ xong, cảm thấy mỹ mãn,
tựa vào hõm vai phụ thân, ăn điểm tâm nhỏ ở trên bàn, sau còn phát biểu
lời như cao kiến. “Con cũng đã nói rồi, bọn họ nói hươu nói vượn, con
làm sao không phải là đứa nhỏ của cha, mọi người đều nói chúng ta cực kỳ giống. Đại thúc bán thịt heo thời gian trước hưu thế kia, nghe nói là
đứa nhỏ càng lớn thì phát hiện bộ dạng càng giống lão Vương cách vách.
Đại bá mẫu đã nói, đứa nhỏ thật sự không thể giấu được.”
“............” Mộ Dung Đại Bảo, rất tam cô lục bà.
Nói chuyện tạp nham như vậy ở ngay trước mặt đứa nhỏ, chẳng lẽ nói ông chủ
kia không được? Hắn một mặt suy xét vấn đề giáo dược, một mặt lau sạch
những vết ố bẩn cùng nước mắt nhòe nhoẹt trên gương mặt nhỏ nhắn, lòng
bàn tay không ngừng xoa xoa gò má nồn nộn, phút chốc, lời nói lỡ đãng
của con thấm vào tim, hắn dừng một chút.
Chấn định, tinh tế nhìn gương mặt thanh tú dưới tay, hô hấp trong nháy mắt cứng lại—
Người có mắt đều nhìn ra phụ tử bọn họ giống nhau bao nhiêu, hắn là mù sao?
Không, không phải, chỉ là trong đầu đã có nhận định, rất nhiều chuyện đặt ngay trước mắt cũng nhìn không ra. Tựa như năm đó, thôn dân Lưu Vân thôn
hành động mù quáng bao nhiêu, nhìn không ra tính tình trầm tĩnh không
tranh của Nhạn Hồi—
Gương mặt kia luôn luôn xoay quanh hắn, thậm
chí không khó để đoán, vài năm sau càng không thể không nhìn ra được
hình dáng của ngũ quan.
Khí chất tương tự, có thể nói là do giáo
dưỡng, mưa dầm thấm đất mà nên. Nhưng dung mạo trời sinh, hắn làm thế
nào cũng không thể thuyết phục được chính mình, giống nhau như vậy lại
không hề có chung huyết thống.
Suy nghĩ khúc mắc như thủy triều, khiến cho hắn ngủ không an ổn.
Có lẽ là do ngày suy nghĩ quá nhiều, đêm liền nằm mộng, trong giấc mộng kia, là hình ảnh mơ hồ--
Hắn thấy, có nam nhân lấy dao khắc, dùng thủ pháp ngốc nghếch, không thuần
thục từng đao từng đao một khắc ở trên vò rượu, còn canh chừng người
khác, như là sợ ai tới nhìn thấy.
Mộ Dung
Nhạn Hồi
Rượu cho năm Tâm Mão nên vợ nên chồng
Nguyện bách niên giai lão, cùng hưởng hoan sầu.
Hắn biết, nam nhân khắc những chữ này.
Người hầu đột nhiên đến báo, nói là nàng đang đến—
Ai đến?
Nam nhân hoảng hốt, cắt phải vào tay.
Che giấu được vò rượu, lại để cho nàng nhìn thấy lòng bàn tay đẫm máu.
Nàng dịu dàng bôi thuốc cho hắn, chiếc khăn tuyết trắng quấn thành vòng,
cũng vòng lên trái tim của hắn. Lòng ngực ấm áp lại kích động, khi đó kỳ thực nghĩ xúc động, cái gì cũng không q