uản, muốn nói với nàng, nói với
nàng—
Nói với nàng cái gì? Không nhớ rõ. Sương mù mê mông, hình
ảnh kia nháy mắt nhảy để đêm đen, ở bên bờ suối, hoa đăng theo dòng suối trôi đi, nhiều điểm phát sáng, vô cùng xinh đẹp.
“Muốn thương
ngươi, sủng ngươi, bất kỳ việc gì cũng theo ý ngươi, còn phải gia thế
tốt, tướng mạo tốt mới xứng đôi được với Nhạn Hồi nhà chúng ta, trọng
yếu nhất là—nhất định phải thật tình đối đãi với ngươi, cả một đời tình ý không chuyển.”
Nam nhân vừa niệm vừa múa bút viết lưu loát sinh động như mây bay nước chảy, nhưng viết, rõ ràng là—
Mạc Nhạn Hồi, gả cho Mộ Dung Lược.
Chỉ thử nhất gia, không còn phân hào.
Hắn còn là người buôn bán sao? Không còn phân hào, đúng là cười chết người!
Lại còn làm bộ, còn có thể mặt không đổi sắc, người nọ có liêm sỉ hay không? Cô nương, ngươi ngàn vạn lần đừng bị hắn lừa.
Sau đó hình ảnh chuyển, sắc trời vừa sáng.
Quả nhiên là hắn làm càn, nam nhân kia đem nàng đặt ở bên cửa sổ, làm chuyện tạo người.
Nữ nhân mềm mại chống đỡ, cũng không phải là thật tình cự tuyệt, chỉ là xấu hổ, uyển chuyển hầu hạ.
“Mộ Dung, Mộ Dung.........”
Dụ nàng gọi như vậy, chỉ là không muốn nghe thấy từ trong miệng nàng gọi
tên người khác. Đó là hy vọng tối hèn mọn của hắn, ít nhất là gọi họ của hắn, hắn còn có thể lừa gạt chính mình.
Tình ý bên tai nghe uyển chuyển hàm xúc, tiếng gọi mềm mại mang mị hoặc, vì thế hắn càng thêm
cuồng, đem nàng khi dễ triệt để, tùy ý trộm hương—
Tiếp theo, cũng ở trong phòng, cũng ở bên cái cửa sổ, đã không còn thấy thân ảnh của nữ nhân.
Ánh nắng tàn nhàn nhạt chiếu vào phòng ngủ, thân mình nam nhân nhìn thật
đơn bạc, giống như bị bệnh rất nặng, đứng cũng không đứng vững. Hắn mở
cửa sổ ra, mở lá trà trân quý kia, nắm lấy, ném về phía cửa sổ.
Ném lần hai, ném lần ba... Một lần lại một lần, giống như là khoét lất tâm, cực đau.
Hắn quật cường không chịu đau, kiên trì muốn vét sạch hết tâm, mới có thể bỏ sạch sẽ.
Mạc Nhạn Hồi, ta không cần nàng.
Lá trà rơi xuống chân của hắn, hắn ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn, lấy
một bình sứ nhỏ từ trong lòng ra, cũng không biết là cái gì, ngửa đầu
uống cạn, kiên quyết dứt khoát.........
Ngủ mơ tỉnh lại, phảng phất còn có thể cảm nhận được cái đau đến thở dốc kia, tay ấn về phía trái tim, má ướt sũng lệ.
Hắn ngồi dậy, ngay cả giầy cũng không mang, liền chạy thẳng đến phòng Thanh Thanh, lấy vật phẩm giấu dưới giường đã giấu hơn ba năm.
Năm ấy
có mang nữ nhi, nàng vì hắn, đem tất cả ném bỏ, hắn sợ nàng hối hận, yên lặng lấy trở về. Lại vẫn còn dấm chua, không muốn nàng ngày ngày đều
xem, nhớ đến cố nhân, linh quanh chợt lóe, liền nói Thanh Thanh đem giấu đi, tiểu chất nữ cũng đủ nghĩa khí, luôn luôn giữ bí mật cho hắn, không nói với bất kì kẻ nào.
Hắn lấy vò rượu ra, sờ đến những chữ được khắc lên.
Đây không phải là do ngày suy nghĩ quá nhiều, đêm sẽ nằm mộng, cho tới bây
giờ nàng cũng chưa từng nói qua trên vò rượu này khắc chữ gì, trong lòng hắn lại để ý, nên chưa từng liếc mắc một lần, làm sao lại biết—
Chăm chú nhìn từng chữ, gằn từng tiếng, không sai chút nào.
Hắn ôm chặt vò rượu, nhắm mắt lại.
Bị cảnh kỳ quái trong mơ quấy nhiễu, một đêm không có ngủ yên, hiện tại đầu đau đến lợi hại.
Thê tử về phòng, hắn chỉ ngồi ở trên giường, nhắm mắt lại, điều chỉnh hô hấp.
“Bị bệnh sao?” Nàng thân thiết tiến lên, mới lưu ý đến hộp gỗ đặt ở trên bàn, bước chậm lại, cũng không hỏi nhiều.
Nàng ngồi xuống ở bên cạnh, hắn liền dựa vào, “Đầu đau quá..........”
Nàng ôn nhu xoa xoa thái dương của hắn, lẳng lặng ngả vào nhau, một lúc lâu sau cũng không ai mở miệng.
Một lát sau, “Đại ca nói, chàng không thoải mái thì nằm ở nhà nghỉ, chuyện trong tiệm không cần lo lắng, đại ca sẽ chiếu cố.”
“Ân.” Hắn nghĩ nghĩ, bỗng nhiên mở miệng, “Mấy ngày trước, Đại Bảo chạy tới
chỗ ta khóc hỏi, hắn có phải thân sinh của ta hay không.”
Tay đang xoa xoa dừng một chút, “Vậy chàng trả lời thế nào?”
Hắn xoay người nằm thẳng, cũng đem nàng kéo nằm xuống cánh tay, “Nhạn Hồi, nàng có yêu cha của Đại Bảo sao?”
Nàng chần chờ, nhìn hộp gỗ ở trên bàn, suy nghĩ xem nên trả lời như thế nào, mới không khiến dấm chua của hắn bốc lên.
Hắn cũng nhìn thấu khó xử của nàng, nói thẳng: “Không có ý tứ khác, nàng nói thật, phu thê không nên lừa gạt nhau.”
“........Yêu”
“Vậy vì sao phải khiến cho hắn tự vét sạch tâm, tuyệt vọng đến cái gì cũng không cần?”
“Ta..... chỉ là không thể thấy rõ được tình cảm của mình lúc đó, mới gây tổn thương cho hắn.”
“Vậy còn hiện tại?”
Nàng ngước mắt nhìn hắn, không biết trả lời thế nào.
Hắn cũng không cần nàng trả lời, tiếp tục nói: “Tối qua, ta nằm mơ một đống mộng kỳ quái, ta nhìn thấy người kia thay nàng thả hoa đăng cầu nhân
duyên, nhưng bút lại viết, Mạc Nhạn Hồi chỉ gả cho Mộ Dung Lược, nàng
nói người này có xấu không? Nguyền rủa nàng trừ bỏ hắn thì không gả được cho ai khác.”
Hắn dừng một chút, lòng bàn tay hướng về phía
nàng, vuốt ve gương mặt thanh tú, lại hỏi một lần nữa, “Hiện tại thì
sao, nàng có thể rõ ràng xác định được tình cảm của nàng rồi chứ? Nàng
xác định, nàng