ng miệng, triền miên, hôn như đói khát.
Nàng mơn trớn gò má của hắn, gáy, bàn tay cảm nhận được nhiệt độ da thịt
nóng kinh người, hắn cắn mút dã man khiến cho môi của nàng đau. Nàng lùi lại, hắn liền thuận thế đè lên, đem nàng đè lên trên giường.
Trong dây dưa, mũi ngửi được một mùi thơm lạ lùng—
Hắn, là bị trúng mị dược đi? Mới có thể-- kích tình cuồng dã như vậy.
“Tiểu....... Thập Nhi...........”
Tiếng nỉ non nhỏ như không thể nghe thấy, bay vào bên tai, trong nháy mắt liền khiến trái tim thắt chặt.
Hắn vẫn còn nhớ.
Trong ý tình mê man, hắn ở ngay bên tai nàng thân thiết gọi nhũ danh của
nàng. Mặc dù đã quên hết thảy, cái tên khắc sâu chặt chẽ ở sâu trong
linh hồn cũng chưa từng chân chính quên đi.
Mũi nàng đau xót, dang tay ôm lấy hắn.
“Là ta, ta ở đây.”
“........Thập Nhi........ Nhạn........Hồi.............” Thuốc khiến thần trí cuồng
loạn, phảng phất nhớ lại lưỡng tình trước đây, ngày ân ái vô tận, hắn
mất khống chế muốn bắt lấy phần ấm áp kia, hoàn toàn độc chiếm.
“Muốn ngươi........” Hắn vội vàng cởi bỏ áo ngoài, không để cho vật gì ngăn
cách hai người bọn họ, gần như ngang ngược xâm nhập vào u kính, tùy ý va chạm.
“Ân........” Nàng nhíu mày, yêu cầu lỗ mãng làm đau nàng,
nhưng nàng không kháng nghị, ôn ôn thuần thuần chấp nhận, để hắn tùy ý
dùng cơ thể mình giải mị dược.
Hắn cuồng loạn mạnh mẽ, vài lần ra vào, phóng thích khoái ý ở trong cơ thể nàng.
Qua đi, hắn hơi hơi thở dốc, duỗi tứ chi ôm nàng, băng cơ ngọc phu, thân
hình mềm mại nằm ở trong cơ thể nóng rực, hắn ôm chặt, yêu thích tư ma,
sôi nổi trong máu tạm ngừng lại nổi lên, tiếp tục tìm kiếm u kính.
Lần này, hắn chậm lại, nông nông sâu sâu, qua lại trong nàng.
Đau ý qua đi, dần dần trở thành khoái ý đến tê dại, nàng nhắm mắt cúi đầu rên rỉ.
Hắn nhận ra được âm thanh này.
Trí nhớ có chút chôn giấu quá sâu, nhưng thân thể, bản năng vẫn nhận ra
được tất cả hắn từng quyến luyến, yêu thương. Mị dược chính là thuốc
dẫn, gợi đến nơi bị ép đến quá sâu, tình triều đến điên cuồng.
Hắn quyến luyến cơ thể này, còn có tình dục bị gợi lên, rên lên thanh âm
không quen thuộc, than nhẹ thành thở dốc đứt quãng, hắn nghe, lại cảm
thấy mị đến tận xương, gãi vào lòng người.
Phóng ra lần 2, nhưng vẫn không dừng lại được, thân mình triền miên, chưa từng ngừng lại.
Đêm trước bình minh, lần nữa lại lần nữa dây dưa, không biết tiết chế--
Cực kì mệt mỏi, hòa quyện mà ngủ.
Lại một lần nữa tỉnh lại, là bị tiếng vang lộn xộn từ xa đến gần làm tỉnh.
Đầu óc chưa tỉnh hoàn toàn, mơ hồ nghe tiếng phá cửa gỗ, giáp mặt với thôn
dân, nhận ra khuôn mặt thứ nhất, khuôn mặt thư hai, thần trí thong thả
mới khốn đốn phản ứng lại.
Hỉnh ảnh mơ hồ đêm qua hiện về trong
óc, lập tức, hắn khiếp sợ thanh tỉnh triệt để, theo bản năng chộp lấy
quần áo tán loạn ở một bên, xoay người che chở người nàng.
“Ân..... không cần........... ta mệt mỏi quá...........” Mạc Nhạn Hồi bị ép buộc một đêm, chưa có hoàn toàn tỉnh lại, mềm yếu oán giận một tiếng, liền
đem mặt dựa vào gáy của hắn.
Hắn lập tức quẫn bách không nói được nên lời.
“Trước....... làm ơn đi ra ngoài.”
Người có phản ứng đầu tiên là Lục Tưởng Dung đang mở to mắt không dám tin, nàng giấu mặt rơi lệ chạy đi.
“Dung.............” Hắn muốn gọi, lại đón nhận ánh mắt khiển trách của thôn dân, trong óc
loạn thành một đoàn, không biết nên dùng từ gì để giải thích.
“Xem đi, xem đi, ta nói các ngươi còn không tin! Cái này là chính mắt nhìn thấy, ngụy quân tử!”
Ai còn ở nơi đó khơi mào ồn ào!
Hắn não nề, tức giận rống. “Đi ra ngoài!”
“Ta xem ngươi làm thế nào để nói rõ!” Thôn trưởng hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.
Mấy người còn lại cũng nối đuôi nhau đi ra, hắn vội vã lay tỉnh nàng, “Mộ Dung phu nhân!”
Nàng xoa xoa mắt, bộ dáng vừa tỉnh giống như thiếu nữ ngây thơ, hai gò má đỏ bừng, đôi mắt tràn ngập sương mù chọc người yêu, hoàn toàn không có
chút lạnh nhạt của người thường—ngừng! Hắn là đang nghĩ cái gì?
Thu hồi tư tình xôn xao, hắn lắc lắc đầu để cho chính mình thanh tỉnh chút, phát hiện mình vẫn còn đang thân mật với người ta, vội vàng rời khỏi,
quay lưng nhanh chóng mặc đồ.
Mắt nhìn thân hình ấm áp rời đi,
một tia cảm giác mất mát đánh úp lại, đem nàng trở về thực tế, chung quy cũng nhớ ra—nam nhân này giờ đãn không còn là của nàng.
Nàng nghiêm mặt, bình tĩnh đứng dậy mặc quần áo.
Trong lúc nhất thời, hai người hai phương, im lặng không nói gì.
Đầu óc hỗn loạn, lúc này mới lắng đọng dần dần suy nghĩ, hảo hảo suy xét.
Hắn đánh giá phòng nhỏ lụi bại trước mặt, dù có không biết gì, cũng hiểu
được bọn họ là bị người thiết kế, theo tình hình trước mắt, trong lòng
hắn đại khái cũng đã rõ.
Chỉ là, biết rồi thì thế nào? Chung quy
là liên lụy đến nàng, hơn nữa còn là liên lụy đến sự tình nghiêm trọng
này, hắn làm như thế nào để đối mặt với nàng?
“Là Điền Vô Đạt đi?”
Hắn ngạc nhiên quay lại, thấy nàng mang vẻ mặt bình tĩnh.
“Không cần phải ngạc nhiên như thế, người này không đòi tiền, không đòi mạng,
thiết kế người khác có một đêm xuân, đối với người nào có lợi? Ngươi
cùng