ghĩ đi đâu? Người ta đã là nương của hai hài tử.”
“.......Hừ.”
Nàng đi nhanh hơn, đem lời nói xa xa nhợt nhạt của đôi tình nhân kia ném ở sau người, không muốn nghe. Edit: Độc Tiếu
Trước khi đi, Mạc Nhạn Hồi đem tất cả mọi chuyện chuẩn bị chu đáo, trả tiền
thù lao cho Vượng thẩm, quà tạ lễ cho thôn quê. Tất cả đều nhìn ra được
nàng không phải là nữ tử được dưỡng ở trong khuê phòng, trước đi theo
trượng phu làm buôn bán, học được cấp bậc lễ nghĩa chu toàn, cũng thuê
xe ngựa, bà vú chăm sóc khi đi đường, đem mỗi chuyện đều sắp xếp đâu vào đấy.
“Ta cảm thấy....... nàng là người rất có trí tuệ, là nữ
nhân rất có năng lực, là nam nhân thì đều muốn cưới nàng đi!” So sánh,
Lục Tưởng Dung cũng tự biết xấu hổ, một thân kia đều toát ra hào quang
khiến nam nhân liếc mắt một cái liền di không ra, tổng cảm thấy......
đứng ở trước mặt nàng ta, loại nữ tử chỉ ở trong thôn xóm thực không
đáng đem ra để nhìn.
Nàng có cảm giác......... bất an.
Rõ
ràng là người dùng hai lần tám gậy tre cũng không đánh vào với nhau,
nhưng nàng vẫn cảm thấy bất an. Không muốn Mục Dương Quân cùng quả phụ
kia tiếp xúc quá nhiều. Nàng không phải là ăn dấm chua bậy bạ, thấy ai
cũng nghi thần nghi quỷ, mà là..........
Là mẫn cảm của nữ nhân
đi, trên người Mạc Nhạn Hồi có một tính chất đặc biệt chung loại với Mục Dương Quan, nàng cũng không nói rõ được. Vừa nhìn là biết không phải là loại người ở trong thôn quê, khí thế thật—không tầm thường.
Chuyện này, có một lần nàng thực lo lắng, Mục Dương Quan có thể có tâm niệm vòng vo, mắt hướng về nữ tử kia?
May mà, nàng ta muốn đi, Lục Tưởng Dung nuốt lại khẩu khí, rốt cuộc cũng có thể thản nhiên chào một tiếng, chúc nàng thuận buồm xuôi gió.
Trước khi rời khỏi một đêm, Mục Dương Quan phát hiện trên tủ gỗ ở phòng
ngoài, hai tờ ngân phiếu một trăm lượng được đặt ở trong rổ châm tuyến.
Lập tức, hắn liền cầm ngân phiếu muốn đem trả lại.
Tâm ý của nàng, tâm hắn nhận, nhưng tiền này mà nhận thì cả đời hắn đều bất an.
Mạc Nhạn Hồi chuẩn bị mọi chuyện thỏa đáng, thời điểm hắn đến, nàng đã nhàn nhã an vị ngồi ở viện ngoài thu xếp.
“Ngồi đi, giúp ta nhìn xem sao.”
Lời đến miệng tạm thời đặt xuống, không tốt khi vừa đến thì nói, liền thuận thế ngồi xuống hàn huyên vài câu cùng nàng.
“Nơi này có chỗ nào tốt?” Vì sao hắn kiên trì như thế, vẫn muốn ở lại cái thôn nhỏ này?
Một tháng qua, nàng sống ở chỗ này, lưu tâm quan sát, nhà cửa không lớn,
ngày thường cũng không có gì giàu có. Thời thơ ấu của hắn mặc dù không
như ý, nhưng từ sau khi trở về Mộ Dung trang, gia chủ sủng hắn, nuông
chiều, cực kỳ chú ý chi phí ăn mặc, không để cho hắn chịu một tí ủy
khuất nào, khác hẳn với ngày trước, giờ hắn có thể thích ứng được cuộc
sống đơn giản này sao?
“Tự tại.” Hắn nhàn nhàn trả lại một câu.
“Tự tại?”
“Đúng vậy, ngươi ở lại chỗ này hơn một tháng, chẳng lẽ không cảm nhận được
tình người nồng đậm sao?” Nơi thôn quê tuy hai mà một, chiếu cố cuộc
sống lẫn nhau, không có tâm kế, cũng không cần đề phòng ai, ngày qua
ngày đều thư thái.
Hắn bỗng thức dậy, kéo nàng một phen, “Đến, mang ngươi đi làm quen thôn Lưu Vân một chút.”
Bọn họ đi con đường nhỏ, trên đường gặp phải hộ nhà người ta hắn liền giới
thiệu với nàng một lần. Người trong thôn cũng khá đa dạng, có người sẽ
mở miệng nói chuyện đạo lý, có người lại ăn to nói lớn, có người lại
chăm chút từng lợi ích nhỏ một, nhưng khi hộ gia đình người ta có việc,
thì sẽ không tiếc rẻ mà chia tay giúp đỡ.
Nơi này, không có người xấu chân chính.
“Gia chủ, ta nói là đại ca ngươi, ở nhà người, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy thoải mái?”
“Cũng không phải, chẳng qua là đại ca, đại tẩu, Thanh Thanh cùng đứa nhỏ sắp
chào đời đều là người một nhà. Tuy rằng họ không coi ta là người ngoài,
nhưng trong lòng ta luôn muốn có một gia đình thuộc về riêng mình. Giống như đại tẩu dịu dàng quan tâm trượng phu, như vậy—có lẽ sẽ không cảm
thấy không hợp nhau, không thể nào tiến vào trong không khí ấm áp đó,
liền cảm thấy tịch mịch.”
Cho nên, hắn rời đi, mình ấm áp thuộc về riêng mình.
“Ta nói, chuyện này ngươi đừng nói cho đại ca ta biết, hắn nghe xong sẽ khó chịu. Cảm thấy mình không đủ quan tâm ta, đại ca của ta luôn vì ta mà
lo lắng nhiều chuyện lắm.”
“Được, hiện tại ngươi có Lục Tưởng Dung, phải nhận được những gì ngươi hy vọng.”
“Ta cũng nghĩ như vậy, Dung Nhi có tất cả những điều kiện của thê tử trong mộng của ta.”
Đường nhỏ đã đi tới tận cùng, hai người lại theo đường cũ trở về.
Trở lại chỗ ở của Vượng thẩm, hắn lấy ngân phiếu trả lại cho nàng, “Thứ này ta không thể nhận.”
“Ngươi không phải đã nói Lục Tưởng Dung là giấc mộng của ngươi? Thứ này có thể hoàn thành giấc mộng của ngươi.”
“Vì sao ngươi lại đối tốt với ta như vậy?” Giấc mộng của hắn, có quan hệ gì với nàng đâu?
“Đây là ta nợ ngươi.” Nàng không thể cho hắn, nên để cho nữ nhân khác tới
cho hắn, ít nhất, nàng còn có thể giúp hắn làm chuyện này.
Nàng xoay người đi vào trong nhà, không cho hắn nhiều lời thoái thác.
Hắn đứng một mình ở ngoài phòng, ngốc nghếch một lúc lâu, nhận cũng khôn
