g
được, trả cũng không xong, trên đường trở về, khổ tâm không biết nên xử
trí như thế nào.
Nàng nói, nàng nợ hắn.
Hắn nghĩ, đó cũng
không giống ngày hôm trước nàng đưa tiền, nói nhẹ nhàng bâng quơ như
vậy, thái độ nàng đối với hắn không hề giống như là chỉ mới quên.
Hay là hỏi đại ca?
Nhưng—hỏi rồi thì thế nào? Ân oán hay cái gì, quên cũng đã quên, nàng cũng không
nhắc lại, còn không bằng sơ giao đơn thuần là tốt rồi. Dù sao, sau này
cũng sẽ không có nhiều liên quan lắm.
Nghĩ đến điều này, cũng liền ném ra khỏi sau đầu, bộ pháp của hắn nhanh hơn, trở về nhà ngủ, ngày mai còn phải làm việc nữa!
Vứt vỏ tạp tư, lúc này mới lưu ý đến cái bóng hắt ở trên mặt đất—không phải là của hắn.
Là ai lén lút theo đuôi hắn suốt một đường? Hắn nghi hoặc xoay người tìm
tòi, cùng lúc đó, bị một chiếc khăn trắng bịt lên miệng mũi, hắn ngửi
thấy một mùi hương khác thường, cảnh giác, muốn ngừng thở nhưng không
kịp, sau gáy tê rần, trước mặt bỗng tối sầm, sau đó cái gì cũng không rõ ràng.
Một lần nữa tỉnh lại, quanh người đều là bóng tối.
Hắn theo bản năng duỗi thẳng tứ chi, co giãn một thân cứng ngắc đau đớn. Lơ đãng, khuỷu tay chạm phải một chỗ ẩm ướt, nháy mắt, thần trí hắn toàn
bộ đều tỉnh táo, kinh ngạc ngồi dậy.
“Tỉnh?”
Âm thanh này—
“Mộ Dung phu nhân?”
“Là ta.”
“Chuyện này........ sao lại thế này? Chúng ta.............”
“Có người kê đơn ở trong trà, khi ta tỉnh lại thì ở nơi này.”
Cho nên là có người nhắm vào bọn họ sao? Hắn thanh liêm, cũng không có đồ
gì, nhưng là nếu nhắm vào nàng, thì sao còn xuống tay cả với hắn? Hắn
nghĩ không ra.
Trước mắt là một mảnh tối nhìn không thấy năm ngón tay, hắn sờ soạn, sơ lược biết được là bọn họ ở trên cùng một giường.
Tai hắn nóng lên, quẫn bách thối lui về phía đầu giường, bảo trì khoảng cách.
Mạc Nhạn Hồi chậm rãi ngồi dậy, ôm chân ngồi dựa ở cuối giường, hai người ở hai đầu, yên lặng không nói gì.
“Xin lỗi, ngươi...... ách......” Cũng không biết tại sao lại gặp chuyện này, nhất thời nghèo từ.
Hai người họ đều hiểu, hơn nửa chuyện này là nhắm đến hắn, trừ bỏ Mục Ấp
Trần không người nào biết được nàng ở chỗ này. Mà nàng cũng chỉ mới đến
hơn một tháng, không đến mức kết thù kết oán hay xung đột lợi ích với
người nào. Suy đoán như thế, triệu nguyên nhân đều không thoát được khỏi có can hệ với hắn.
Thật châm chọc, mới nói thôn Lưu Vân không có người xấu, đảo mắt liền tự vả vào miệng, để cho nàng gặp phải loại chuyện này.
“Ngươi biết là ai không?”
“Còn chưa rõ ràng.” Tiếp tục quan sát hành động của đối phương, rồi từ từ cân nhắc.
Rồi sau đó, hai người họ cũng không mở miệng, duy trì yên lặng thật dài.
Hắn luôn luôn sợ loại tối mù mịt nhìn không thấy năm ngón tay này, nàng
chưa từng hỏi qua nguyên nhân, trong lòng đại khái cũng đoán được, tất
có liên quan đến quá khứ chịu khi dễ của hắn. Hiện tại, hắn đều đã quên
hết mọi thứ, không có trí nhớ u ám này, chắc cũng sẽ không tiếp tục sợ
hãi bóng tối?
Trong không gian tĩnh mịch truyền đến tiếng hô hấp
hơi trầm, nàng nghe được, vươn tay về phía hắn, tay chạm vào cơ thể lặng ngắt.
“Mục Dương Quan?”
“Ta—xin lỗi, nhưng là—“ Một đại
nam nhân sợ tối đến hô hấp dồn dập, ý thức tan rã, điều này làm thế nào
cũng không thể nói được ra khỏi miệng.
“Không sao, ta hiểu được.” Nàng dang tay ra ôm lấy hắn, ôn nhu trấn an, “Ngươi không chỉ có một mình, còn có ta ở đây.”
Hắn không chỉ có một mình.......
Mục Dương Quan cuộn người lại, không thể nói rõ là sợ cái gì, như là....... trong bóng tối không nhìn rõ, tùy thời đều xông lên cắn xé hắn, cho đến khi có vòng tay mềm mại ôm áp, ôn nhu bảo vệ hắn—
Sẽ không...... có gì, nàng sẽ bảo vệ, sẽ không..... sẽ không để cái gì thương tổn đến
hắn, cũng sẽ không còn đau.......... Nàng luôn luôn, luôn luôn nói như
vậy ở bên tai hắn.
Hắn chậm rãi hít thở, cố gắng để cho trái tim tự bình phục.
Ngón tay thon dài đưa qua má hắn, ôn nhu phủ lên lưng của hắn, hắn gối đầu
lên gáy nàng, sợ hãi không rõ thoáng lui đi. Cái cảm thụ này không xa
lạ, giống như... giống như trước đây cũng từng như vậy—
Mười
ngón tay bị chai do luyện kiếm, không mềm mại bằng khuê nữ bình thường,
nhưng ngón tay có chút kĩ xảo bấm vào huyệt đạo, khiến cho đầu hắn đau
nhức buộc chặt cũng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Còn có hương thơm quen
thuộc....... thực nhạt, không phải đến từ bất kì hương liệu nào, là mùi
thơm thuần túy của tôi, phải ở ngay bên cạnh mới có thể ngửi thấy được.
Là do mùi hương quấy phá, hay vẫn là bị lạc trong bóng tối? Hắn hốt hoảng, chìm vào giữa thực tế với hư ảo, không phân rõ được thực hư. Trong đầu
hiện lên một gương mặt mông lung, hai thân ảnh trần trụi giao triền,
trên giường, mây mưa thất thường, kiều diễm như lửa—
Khí huyết
hắn bốc lên, hạ thân bị lửa đốt nóng, đau, theo bản năng đè lên người
nàng, mùi hương hòa quyện, cơ thể tuyết trắng trấn an cuồng nhiệt giao
động trong cơ thể.
Nàng giật mình, chống lại đôi mắt tràn đầy dục vọng của hắn.
“Mục Dương Quan?”
Hắn tiến lên, trụ lại đôi môi mềm, không cho nàng nhiều lời, nhân cơ hội
liền tiến vào trong khoa
