Old school Easter eggs.
Lùng Bắt Tim Em

Lùng Bắt Tim Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323181

Bình chọn: 9.00/10/318 lượt.

ư vậy sao ? ” Anh khinh nhu hỏi.

Nàng trầm mặc trong chốc lát, sau đó chậm rãi trả lời: “ Cùng thế sự vô tranh, bình thản sống qua ngày là giấc mộng cả đời của mỗi người. ”

“ Này không phải là giấc mộng. Chúng ta có thể cùng nhau thực hiện. ”

“ Hiện tại không phải là như vậy sao ? ”

“ Không, anh muốn em chân chính mà hưởng thụ, chứ không phải đối phó. ”

“Đây không phải là ứng phó, chỉ là nhận mệnh mà thôi. ”

“ Anh không cần em phải nhận mệnh, mà là sự nguyện ý từ đáy lòng. Anh phải làm gì em mới có thể tiếp nhận tình cảm của anh ? ”

Nàng cười đáp: “ Tiếp nhận tình cảm của anh ? Đây không phải là chuyện muốn là có thể tiếp nhận. ”

“ Nếu như anh là thực lòng ? ”

Nàng trong lòng chợt run rẩy. Đây là ám chỉ điều gì ? Thực là như anh nói sao ?

Nàng không nói gì, hai người, hai tâm sự bình thản trở về.

-..-..-..-..-

Cũng từ đó quan hệ giữa hai người có bước chuyển biến lớn.

Y Nhu ngày càng chán ghét bản thân mình. Nàng bắt đầu để ý mọi chuyện có liên quan đến Đường Hoàng. Cùng với, điều nàng thực sự sợ hãi nhất

là, cơ thể nàng bắt đầu đối với những cử chỉ thân mật của anh mà có phản ứng.Cho dù có cố buộc mình phải xem nhẹ chuyện hai người thân mật lúc

cùng giường, nhưng sự đụng chạm của Đường Hoàng dần dần chạm đến từng

tấc sợ dây cảm xúc của nàng. Cũng có đôi khi nàng bất giác lạc trong vòm ngực ấm áp, ôn nhu của anh.

Trong quá khứ, mỗi khi nàng dùng những lời nói lạnh nhạt đối phó anh, Đường Hoàng nhất định sẽ tức giận, từ đó hai người xảy ra tranh chấp,

cãi vã. Nhưng là dần dần anh cũng không so đo cùng nàng. Đêm đến ôn nhu

cùng tình ý của anh cùng phối hợp lại mà tiến công, mượn cớ trả thù sự

lãnh đạm ban ngày của nàng mà khơi mào nhiệt tình trong nàng.

Nàng bắt đầu lo lắng, cùng sợ hãi. Lạc trong sự ôn nhu lâu ngày như

vậy, nàng nhất định sẽ quên đi nguyên do ban đầu nàng chấp nhận gả cho

anh. Nếu nàng yêu anh, nàng sẽ phản bội lại hận ý trong lòng bấy lâu

nay.Nàng không thể tha thứ được cho mình nên càng cố ép buộc bản thân tỏ ra lãnh đạm đến cực điểm. Nhưng Đường Hoàng lại không cho tuyến phòng

ngự trong lòng nàng cơ hội, anh thường thừa dịp nàng lơi lỏng đánh lén

lòng của nàng, chọc nàng một lần lại một lần luân hãm trong ôn nhu cùng

ấm áp của anh.

Càng ngày nàng càng hiểu rõ lòng anh, biết anh muốn trộm tâm ý của

nàng, chính là trong lòng đã có điểm dao động. Có đôi khi nàng vụng trộm chìm đắm trong ôn nhu mà anh mang đến, tuy là mặt ngoài biểu lộ như

không thèm để ý đến anh.

Ở trước nàng, anh liền hoàn toàn buông lỏng bản thân, bộc lộ ra hài

hước cùng đa tình ẩn sâu bên trong. Ôn nhu, quan tâm của anh luôn một

lần lại một lần dễ dàng hóa giải tranh chấp giữa hai người, làm cho nàng không thể nào mượn cớ mà tức giận cho được. Nàng thực sự bị anh mê hoặc rồi. Mọi chuyện không nên tiến triển thành ra như vậy.

“ Ta muốn ra ngoài. ” Nàng hướng lái xe ra lệnh.

“ Nhưng là … tiên sinh sẽ sớm trở về. ” Mọi gia nhân trong nhà đều

biết, lúc ông chủ đi làm về, chuyện đầu tiên mà ngài mong muốn luôn là

được nhìn thấy phu nhân, lúc này mà ra ngoài, quả thực không phải là

thời điểm thích hợp.

Mọi người đối với Đường Hoàng luôn luôn kính sợ, đã sớm tách ra, bất

quá nàng không nghĩ sẽ chờ ở nhà bởi vậy liền sửa lại lời nói: “ Trước

khi lão công ta về ta muốn mua một cái gì đó coi như là lễ vật tặng anh

ấy, cũng không mất quá nhiều thời gian đâu. ” Nàng vô hại, ngây thơ tươi cười hướng lái xe nói.

“ Nhưng là Đường tiên sinh có dặn dò qua, bọn bắt cóc hôm nọ còn chưa bắt được, vì an toàn của phu nhân, tốt nhất là … ”

Lại nữa, nàng thực sự là muốn điên hết cả đầu đây. Chẳng lẽ nếu một

ngày còn chưa bắt được bọn cướp, nàng nhất định không được rời nhà hay

sao ?

Trên mặt nàng hiển lộ rõ ràng sự không vui, điều này khiến lái xe vô

ùng khiếp đảm, lúc này Tiểu Diệp thực “ vô tình ” xuất hiện.

“ Để tôi bồi phu nhân cùng đi, như vậy tiên sinh cũng sẽ yên tâm hơn, vậy được chứ ? ”

“ Nếu có cô cùng đi, liền không có vấn đề gì ! ”

Vì thế mà lái xe đưa các nàng tới khu phố trung tâm. Đến nơi hai

người vừa tản bộ vừa trò chuyện chẳng mấy chốc đã đến khu mua sắm.

“ Tiểu Diệp, cảm ơn bạn đã theo giúp mình, may mắn có bạn làm bạn nếu không ở trong cái lồng giam kia chắc mình buồn chết được. ”

“Đừng nói như vậy, người phải thấy thoải mái cùng vui vẻ phải là mình mới đúng ! Mà bạn muốn mua tặng Đường tiên sinh cái gì ? ”

Mua này nọ chỉ là cái cớ, nàng mới không vì cái đáng ghét kia mà mua cái gì nha !

Nhàm chán dạo bên khu chuyên bán quần áo nam, nàng đột nhiên chú ý

tới một kiện tây trang phi thường cao quý. Không biết thế nào nhưng nàng thầm nghĩ, bộ quần áo kia nếu được mặc trên người Đường Hoàng so với

manơcanh kia dĩ nhiên là anh tuấn gấp trăm lần.

“ Kiện tây trang này tuyệt quá, cứ như là chuyên vì Đường tiên sinh mà làm ra. ”

“ Tuyệt không thích hợp. ” Nàng nhanh chóng chuyển tầm mắt sang hướng khác, không muốn thừa nhận cái ý tưởng này.

Dạo đến quầy vật phẩm trang sức nam, kẹp caravat, thắt lưng da … đều

thiết kế tương đối tinh xảo, nhìn thế nào nàng cũng tổng cảm thấy đ