àng.
Một lúc
sau, Đường Hoàng trở về, hắn lập tức đi thẳng đến hồ nước. Siết chặt lấy nàng trong cái ôm nóng bỏng cũng không thể làm nguôi ngoai nỗi nhớ mong suốt cả một ngày dài, hắn tham lam ôm hôn tiểu nữ nhân của hắn. Từ môi
chuyển qua tai, từ tai trượt xuống xương quai xanh xinh đẹp. Đối với
hành vi thân mật chứa đầy khát vọng cùng dục niệm của hắn, Y Nhu vẫn
chưa thể hoàn toàn thích ứng.
“Đường đại ca …” Nàng không được tự nhiên dãy dụa ra khỏi vòng ôm cùng cái hôn của hắn.
“ Gọi tên ta ! ”
“ Hoàng … ”
Nghe tên
mình thốt ra từ cái miệng nhỏ xinh xinh của nàng, hắn nhịn không được mà cúi đầu niết trụ hai phiến môi hồng hồng thêm lần nữa, cái hôn này
không giống cái hôn trước, cái hôn này chứa đựng đầy sự kích thích, niềm hưng phấn của hắn đối với nàng. Hai tay ôm chặt như chiếm hữu, đôi tay
khẽ vỗ về thân thể thanh xuân mềm mại kia, thâm tình trong đáy mắt càng
ánh lên sâu đậm.
“Đừng … ” Y Nhu hơi thở gấp gáp, vội vã đẩy hắn ra, “ Ta … ta muốn đợi cho đến khi kết hôn xong ..”
“Đương nhiên, ta sẽ tôn trọng nàng. ”
“ Thực xin lỗi. ”
Hắn không nói thêm gì, chỉ nhẹ nhàng đỡ lấy nàng, ôn nhu trấn an. Nàng đối hắn
vẫn chưa có phát sinh tình cảm, hắn biết chung quy mình mới chiếm hữu
được thân xác của nầng chứ chưa chiếm được trái tim nàng. Song vì nàng
hắn sẵn sàng làm tất cả mọi thứ, đem nàng bảo hộ dưới đôi cánh của hắn,
tin rằng một ngày nào đó, nàng sẽ cảm động, đối hắn phát sinh tình cảm.
Mấy ngày
nay biểu hiện của hắn vô cùng ôn nhu cùng quan tâm săn sóc, làm cho cuộc sống của Y Nhu trở nên nhẹ nhàng cùng thoải mái.
Đường Hoàng là ân nhân của nàng.
Không thể phủ nhận, Đường Hoàng là một nam nhân siêu cấp tinh anh, vẻ ngoài anh
tuấn tiêu sái, thâm trầm mà dụ hoặc, tác phong làm việc gọn gàng, dứt
khoát, hơn nữa đối nàng si mê cuồng nhiệt, không chừng nàng đang dần dần yêu hắn. [ Py: Nhà em toàn soái ca, biến thái, phúc hắc, loại nào cũng
có, chỉ là vẫn chưa lên sàn thôi, hay chị thử nhòm mấy anh trong kho nhà em kìa, có mấy anh cũng được lắm a~ Đường Hoàng : * nhìn Py cười âm
hiểm * Py: * rùng mình * E nói đùa đó tỷ …'>
Đường
Hoàng tổ chức một lễ đính hôn đơn giản nhưng cũng không kém phần long
trọng, hướng thế nhân tuyên bố thê tử tương lai của hắn – Lý Y Nhu. Mặc
cho Đường Hoàng vì nàng mà đích thân đặt làm một bộ lễ phục dạ hội tơ
tằm thượng hạng hết sức tinh xảo. Bạch y tuyết trắng cùng với khuôn mặt
kiều diễm, trong sáng của nàng tạo nên một dáng vẻ thanh thoát, tú lệ.
Quan khách đến dự bữa tiệc cũng được một phen mở rộng tầm mắt. Đường
Hoàng đem vẻ đẹp ở nàng biểu lộ ra toàn bộ, không một chút che dấu, báu
vật vô giá này là của hắn.
Mọi người trong yến hội cứ chăm chăm nhìn vào khiến Y Nhu cảm thấy có chút khó chịu.
“ Em sao thế ? ” Đường Hoàng âu yếm, ôm lấy nàng đầy chiếm hữu.
“ Mọi
người đang nhìn … ” Nàng thực không quen trở thành tiêu điểm tập trung
sự chú ý của người khác, đối tình hình trước mắt thập phần khó xử.
“ Đó là bởi mọi người đều bị thu hút bởi vẻ đẹp của em. ”
“ Anh say ? ”
“ Chính
em khiến cho anh say … ” Lời nói vừa xuất ra liền trộm hôn má nàng một
cái. [ Py: Đường ca ngoài những lúc khủng bố tinh thân con ng ta ấy thế
nhưng cũng có lúc hảo đáng yêu nga ~ '>
Y Nhu
thản nhiên – cười, Đường Hoàng là người làm chuyện gì cũng không quan
tâm đến suy nghĩ cùng thái độ của người khác, trước mặt đông đảo khách
nhân vẫn vô tư mà biểu lộ những cử chỉ thân mật, nhưng là nàng cực bảo
thủ, đối tình huống này không biết phải làm sao bèn tìm cớ đi trang điểm lại mà rời khỏi.
Nàng lặng lẽ đi về phía trong, vừa đi vừa khẽ thở hắt ra. Thật mong yến tiệc mau chóng kết thúc.
“ Y Nhu ? ” Đột nhiên có một thanh âm nam gọi tên nàng. Xoay người lại nhìn nam
tử xa lạ trước mắt,trong lòng chợt cảm thấy có điểm quen thuộc. Dường
như người đàn ông này giống với một người bạn trước đây của nàng. “
Ngươi là … ”
“ Thật là ngươi sao, Y Nhu ? Ta là Lâm Vũ Phàm, còn nhớ ta chứ ? ”
“ Vũ Phàm … ” Nàng vô cùng kinh ngạc, mối tình đầu thời trung học, đáng lẽ hiện
đang ở Mĩ ấy thế nhưng lại đang hiện hữu trước mắt.
“ Đã lâu không gặp. ” Hai miệng một lời, thốt ra rồi nhìn nhau bật cười.
Trí nhớ
lại một lầ nữa quay về quãng thời gian còn học trung học, hắn từng là
một nam hài choai choai, nghịch ngợm, thích đấu võ mồm với nàng …giờ đã
trở nên phi thường cao lớn, tuấn dật phi phàm, tây trang phẳng phiu, rất có ý vị của một nam nhân trưởng thành.
“ Ngươi thay đổi nhiều quá, cũng có lẽ do cao hơn nên ta thiếu chút đã không nhận ra ngươi. ”
“ Ngươi cũng thay đổi rất nhiều, giờ đã trở nên xinh đẹp cùng hấp dẫn hơn nhiều, bất quá, liếc mắt cái ta cũng nhận ra ngươi. ”
“ Ngươi nói vậy khiến ta cảm thấy có điểm ngượng ngùng. ”
“ Hôm nay ngươi thực sự … rất đẹp, thanh nhã, thoát tục. Nói thực, khi mới thấy ngươi ta cũng bất ngờ mà ngẩn người mất một lúc. ”
Không khí chợt có điểm không đúng, ánh mắt ca ngợi của hắn khiến nàng cảm thấy ngượng ngùng, mặt cũng bất giác đỏ ửng.
Hắn ho nhẹ, chuyển đề tài, “ Ngươi dạo này thế nào ? ”
“ Hoàn hảo, ngưoi như thế nà
