Lùng Bắt Tim Em

Lùng Bắt Tim Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323035

Bình chọn: 7.00/10/303 lượt.

Nhu vẫn vô thhắn vô tức ngồi bệt xuống đất, cũng không để ý tìm một nơi trú mưa, Đường Hoàng ngóng nhìn dung nhan tái nhợt, xhắn xao kia, trong lòng dâng lên một nỗi xót thương vô hạn.

“ Y Nhu ! ” Trong lòng bất an ngổn ngang, hắn khẽ lên tiếng gọi nàng, nhưng cũng không thấy nàng phản ứng lại.

Bàn tay to lớn, ấm áp khẽ chạm lên khuôn mặt nàng băng lãnh, Đường Hoàng

chăm chú nhìn nàng. Ánh mắt vẫn là không có tiêu điểm. Hắn lại gọi thêm

lần nữa, nhưng cũng lại lần nữa nhận được phản ứng đồng dạng như trước,

không có một chút phản ứng.

Hắn thật sự khẩn trương, không để ý nàng toàn thân ướt đẫm, dùng áo khoác

bao trụ lấy nàng rồi cẩn thận ôm nàng trong ngực, bộ dáng nàng lúc này

khiến hắn đau lòng, phải mau đưa nàng trở về. Nhanh chóng trở lại trên

xe, Thạch Đồng cũng đã xử lí xong mấy tên hỗn đản kia, quay theo lên xe.

“ Lái xe ! ” Hắn gắt gao ôm Y Nhu, cả người nàng không có chút điểm ấm áp,

hắn vội đem tay nàng đặt trong tay hắn, vì nàng mà nhẹ chà xát, mong sao có thể ấm thêm được đôi chút. Đỡ lấy thân thể nhu nhược của nàng, ở bên tai khẽ nói: “Đừng sợ, có ta ở đây. Từ nay về sau, ta sẽ là nơi em có

thể yên tâm dựa vào. ”

Y Nhu bị Đường Hoàng mang về Đường trạch, gia nhân đưa nàng đi thay một

bộ đồ khô ráo, sau đó thay nhau rửa mặt, lau khô đầu cho nàng. Chỉ là

nét mặt vẫn như cũ, ánh mắt hoảng hốt cùng khuôn mặt vô cảm.

Khi Đường Hoàng vào phòng, gia nhân đang hết lời khuyên nàng uống chút canh nóng.

“ Đưa canh cho ta, các ngươi lui ra trước đi. ”

Gia nhân lần lượt ra khỏi phòng, Đường Hoàng tiến lại phía nàng, ngồi xuống bên cạnh lưu luyến, si mê ngắm nhìn khuôn mặt trước mắt.

Canh đã có chút nguội thế nhưng một giọt nàng cũng chưa uống vào.

“ Uống chút canh vào, thân mình sẽ hội cảm thấy thoải mái hơn ! ”

Nàng vẫn là không có phản ứng. Lúc này nàng không muốn nói , bất luận là ai, cái gì ở bên mình thì bên trong tâm nàng vẫn là một mảng mờ mịt, u ám.

Đường Hoàng biết, nếu muốn cho nàng thanh tỉnh thì chỉ còn một cách.

“ Ngươi cứ tiếp tục sa sút, nhu nhược như vậy, phụ thân ngươi liệu có thể an tâm mà nhắm mắt …”

Nghe được câu nói này, cơ thể nàng liền có chút phản ứng, những giọt lệ lặng lẽ tuôn rơi trên khuôn mặt khả ái có điểm tiều tụy kia. Mọi chuyện

không phải là một giấc mơ, phụ thân nàng đã thực sự ra đi !! Nàng sẽ

không còn được nhìn thấy phụ thân, cửa hàng vật dụng cũng không còn, nhà cũng không, cái gì cũng không …

Đường Hoàng trông thấy nàng như vậy vội đem nàng ôm vào trong ngực, hắn tự

coi thường những gì hắn đã làm với nàng, nhưng trong lòng, nơi nào đó

lại cảm thấy có điểm may mắn vì có nàng nằm trong ngực.

Nàng cảm thấy tâm trí cùng cơ thể đã quá mết mỏi, không còn chút sức lực nào để gắng gượng chống đỡ, chỉ có thể mặc hắn đem mình ôm trong ngực.

“ Gả cho ta, ta sẽ cho em tất cả những gì tốt nhất, chỉ cần em muốn, ta đều có thể làm được. ”

“ Ta thực mệt mỏi …”

“ Vậy thì hãy cứ như vậy, nằm trong vòng tay ta nghỉ ngơi. Ta sẽ bảo vệ em,

không để bất cứ thứ gì, bất cứ điều gì tổn hại đến em. Gả cho ta, Y Nhu. ”

Thanh âm trầm thấp, ôn nhu đầy thành ý ở bên tai nàng nhẹ nhàng thúc dục.

Giờ phút này, nàng thầm nghĩ muốn tìm một nơi yên bình có thể an ổn nghỉ

ngơi, e rằng cánh tay có thể cho nàng an ổn dựa vào chỉ có thể là của

hắn, nàng nhẹ nhàng gật đầu.

Đường Hoàng vui vẻ nhìn nàng. “ Thật sao ? Em nguyện ý gả cho ta sao ? ”

“ Ân. ” Nàng không còn nghĩ sẽ từ chối hắn nữa, liền hãy cứ thuận theo bánh xe số phận đi .

Hắn kích động hôn trụ hai phiền môi chờ mong bấy lâu nay, thật sâu … thật

sâu bừa bãi nếm thử, nhịn không được ở bên tai thầm thì tên nàng. Y Nhu

chỉ có thể mặc cho hắn ôm. Hiện tại nàng cái gì cũng không nghĩ nợi

được, chỉ hy vọng đây có thể là nơi nàng có thể an an ổn ổn dựa vào,

nàng đã quá mệt mỏi rồi.

Ôm lấy nàng, siết chặt vòng tay, Đường Hoàng thầm thề nguyện với lòng, sẽ không bao giờ buông nàng ra nữa.

Thạch

Đồng an bài Tiểu Kiệt chuyển đến học ở một trường học tốt nhất trong

thành phố, tuy nhiên trường học hơi xa nhà. vậy nên liền trọ lại ở

trường.

Y Nhu chính thức trở thành vị hôn thê của Đường Hoàng, hắn vì nàng mà mua hạ một căn hào trạch [ biệt thự đó '>

Gia cụ

được mua mới hoàn toàn, cùng với trong ngoài kiến trúc đều được những

chuyên gia thiết kế danh tiếng trang hoàng , tiêu phí không ít tiền bạc, từ đó có thể nhìn ra nam chủ sủng ái nữ chủ nhân như thế nào. Người hầu trong nhà vì hôn lễ mà tất bật chuẩn bị. Lễ đính hôn dự định là một

tuần sau, trong viện mỗi một góc đều có một bình cắm đầy hoa hồng, thực

lãng mạng mà thanh lịch.

Y Nhu một thân váy trắng tinh khôi, gót chân trắng trong thuần khiết đu đưa, phiêu dật trong gió. lẳng lặng ngồi bên hồ nước .

Trong ao

phản chiếu một thân ảnh yêu kiều, tú lệ, thế nhưng người đó đã không còn là một nữ hài hồn nhiên, vô tư lự như ba hom trước nữa. Trên khuôn mặt

cô gái một cỗ đau thương thường trực hiện hữu. Điều nàng có thể làm duy

nhất lúc này chính là đem tương lai của bản thân giao lại cho nam nhân

kia , mượn nam nhân ấy lo cho cuộc sống của tỷ đệ n


XtGem Forum catalog