80s toys - Atari. I still have
Lục Phúc Nhàn Rỗi

Lục Phúc Nhàn Rỗi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324620

Bình chọn: 8.00/10/462 lượt.

hứ?”

Lão đầu tử gật đầu: "Con của nàng là tai họa, yên tâm."

~~~

Đợi cho tới khi bớt nóng, thuyền lại gần bờ, trên bờ đã có xe ngựa sớm

chờ. Lão thái thái nói thật vất vả mới mát mẻ được một ít đã phải trở

về, ngồi trong xe ngựa thật khó chịu.

Xe ngựa đi theo sau, hai người chậm rãi bước, vừa đi vừa nhìn ngắm cảnh vậy.

“Chủ nhân, Đại tiểu thư gửi thư về, hỏi gia và ngài vẫn khỏe chứ, hỏi

bao giờ chủ nhân quay về phương nam?” Một phụ nhân chừng năm mươi tuổi

hỏi, trên mặt mang theo ý cười.

“Trở về cũng vẫn nóng, để tính sau. Bách Hợp, thê tử của Mạnh Ân có bầu rồi phải không?” Lão thái thái hỏi

Bách Hợp cười gật đầu.

"Ngươi đã sắp làm nãi nãi (bà), còn ta thì ngay cả nhi tử cũng không tìm thấy. Ai nha… Bách Hợp, ngươi trở về Hàng Châu đi thôi, nhìn Tôn nhi (cháu nội) mới ra đời thật tốt, ngươi và Ba Lỗ Đô về đi.” Lão thái thái nói.

“Chủ tử, ở nhà đã có người chăm sóc chúng, vả lại còn có Đại tiểu thư ở đó.” Bách Hợp nói.

“Được rồi, biết nói cũng không làm ngươi đi được, cùng nhau trở về thôi, tiểu tử chết tiệt bao giờ muốn về thì về.” Nói xong, lại nghiến răng

nghiến lợi.

"Không tìm nữa sao?" Lão đầu tử hồi lâu không lên tiếng, buột miệng hỏi.

“Không tìm nữa, cũng may ta đã có hai người khuê nữ (con gái) và hiền tế (con rể) hiếu thuận.” Lão thái thái nói, trong giọng nói tràn đầy vui vẻ.

Ngày thứ hai, đoàn người lên đường trở về.

Lại nói về Kim Lục Phúc và Quý Bạch Ngạc sau khi thoát khỏi Tiểu Mộ Dung thì lên đường chạy như điên, rốt cuộc cũng tới một nơi tự cho là an

toàn, Quý Bạch Ngạc mới nhớ ra một vấn đề: “Kim Tiểu Lục, cha nương ta

đang ở đâu?”

"Đương nhiên là ở Giang Nam Kim gia." Kim Lục Phúc vừa cười vừa nói:

"Nàng nghĩ thử xem, một hiền tế như ta, Đỗ mỹ nhân có thể dễ dàng buông

tha sao? Không tóm được ta thì phải tới Kim gia đối phó với lão cha và

lão nương ta, tới lúc đó ta còn có thể phản kháng được sao?”

Quý Bạch Ngạc nhìn trời: “Ta không đi cùng ngươi đâu, ta tự đi tìm.”

“Ngạc nhi, sao có thể như vậy chứ? Sao nàng có thể bội tình bạc nghĩa như vậy?” Hắn túm tay nàng, ra vẻ thương tâm đau khổ.

“Lại loạn cái gì?” Nàng trừng mắt nhìn hắn: ‘Miệng lưới trơn tru, nói hươu nói vượn, chỉ giỏi trêu hoa ghẹo nguyệt.”

“Tiểu Bạch Ngan, nàng không thể thiển cận chỉ nhìn bề ngoài như vậy, nàng nhìn tâm tư ta xem chân thành cỡ nào?” Hắn cười hì hì.

Quý Bạch Ngạc xoa tay nói: “ Thể hiện chút coi, còn chưa từng thấy chân thành là cái dạng gì.”

Chưa dứt lời đã bị Kim Lục Phúc cầm tay: “Quý Bạch Ngạc, tuy rằng nàng

rất ngốc, còn chưa xem qua bao nhiêu sách, nhưng có một câu tục ngữ,

chắc chắn nàng từng nghe qua, đó là “Lộ dao tri mã lực, sự cửu kiến nhơn tâm” (Đường dài mới biết sức ngựa, việc lâu mới thấy lòng người), biết không?

"Bao lâu? Hai tháng có đủ không?" Quý Bạch Ngạc hỏi.

Trời ạ ~~~ đầu óc củ cải ~~

"Cả đời." Kim Lục Phúc nói.

Quý Bạch Ngạc chớp mắt, dường như rất cảm động. Kim Lục Phúc nhếch miệng cười chưa được một nửa đã nghe Quý Bạch Ngạc nói tiếp: “Cả đời có phải

quá dài lắm không?”

Thật vất vả mới dụ dỗ Quý Bạch Ngạc đi cùng hắn tới hạ lưu Trường Giang

(Giang Tô), nhìn ngắm mai vàng trong mưa, Kim Lục Phúc miêu tả, thời

tiết mưa dầm thế này giống như bao quát tất cả làn khói trong nước, lộ

ra một ánh trăng mờ ảo, giống như một tầng lụa mỏng, lúc trời mưa phùn,

cầm ô đi dạo trên Đoạn Kiều Tây Hồ chính là chuyện phong lưu của những

văn nhân mặc khách. Nói một cách ngắn gọn, lúc mưa phùn cảnh đẹp Giang

Nam rất mờ ảo, nhìn Quý Bạch Ngạc cứ ngây người nhìn cảnh mưa lại thầm

lắc đầu, đứa nhỏ ngốc này từ nhỏ chưa từng thấy mưa sao, hận không thể

lắp cánh bay ngay tới Giang Nam, cũng hận không thể làm cho Giang Nam

quanh năm suốt tháng mưa phùn.

Đi về Giang Nam, Quý Bạch Ngạc bắt đầu hỏi kỹ càng về cảnh vật Giang

Nam, hắn cũng không ngại phiền hà, còn thao thao bất tuyệt kể cho nàng

nghe, coi như trò tiêu khiển giết thời gian.

Hành trình đi tới Giang Nam lãng mạn vừa bắt đầu một ngày thì lại gặp

phải cảnh đánh nhau. Quý Bạch Ngạc nhìn hắn nói: “Kim Tiểu Lục, ngươi và mấy loại chuyện đánh lộn này đúng là có duyên nha.”

“Có lẽ vì ta tương đối trượng nghĩa, hoạt bát ấy mà. Bỏ đi, đánh thì đánh, cũng chẳng liên quan tới chúng ta.”

“Đúng là không liên quan tới ta, nhưng…” vươn tay lên chỉ. “Ngươi nhìn xem, người kia không phải là…mỹ nhân người Hồi sao?”

Theo hướng tay nàng chỉ, hắn cũng nhìn thấy, người đang quơ đao chính là A Y Nỗ Nhĩ.

Kim Lục Phúc mặt không đổi sắc. Hai bên đánh nhau, một bên chắc chắn là

ngự tiền thị vệ của Tứ ca hắn, bên kia dù mặc trường bào khoác ngoài y

phục, nhưng bộ dáng không giống, vừa nhìn đã có thể khẳng định là người

Hồi, hơn nữa A Y Nỗ Nhĩ lại ra sức liều mạng, hắn đoán có lẽ là đám

người quấy rối từ sa mạc tới thảo nguyên và đi theo tới tận đây, trước

kia chúng có thù oán với A Y Nỗ Nhĩ, hiện tại, nếu để A Y Nỗ Nhĩ bị bọn

họ bắt đi, Tứ ca sẽ cảm thấy mất mặt; nếu Tứ ca cảm thấy mất mặt sẽ lại

gây phiền phức cho hắn, sau đó thế nào cũng nghiến răng nghiến lợi với

hắn cho coi