Teya Salat
Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328184

Bình chọn: 9.00/10/818 lượt.

i tuổi kia, có lẽ đã không đến mức này.

Nếu như hắn có thể liều lĩnh nhận lấy Lục hoa của nàng, có lẽ đã không đến mức này.

Nếu như hắn có thể kéo tay nàng, không để nàng rơi vào Hư Không, có lẽ đã không đến mức này.

Nếu như hắn có thể tỉnh lại sớm hơn, ngăn cản Miểu Hiên giải phong ấn, có lẽ đã không đến mức này.

Mà hôm nay, tất cả chỉ còn thất vọng!

Tìm ngàn năm, mong chờ ngàn năm, trông ngóng ngàn năm, đến cuối cùng đều chỉ có thể bỏ qua, không thể quay lại nữa.

Móng tay hắn bấm vào trong thịt, máu cũng chảy ra, hắn lại không hề

cảm giác được, chỉ có thể bị cảm giác đau lòng kia quấy phá. Hắn nhìn

người trước mắt đã từ bỏ tất cả mọi thứ, một thân đầy máu đỏ chói mắt,

hắn lại không thể làm gì!

“Ma… Ma Thần, nàng nàng…. chính là Ma Thần!”

“Nàng rõ ràng là Thiên Đế, vì sao…”

“Thiên Đế thành ma…. Lục giới hỏng rồi!”

“Phải giết nàng, Lục giới này đều theo ý nàng, còn như vậy nữa, nàng có thể sẽ phá hủy thế gian này!”

Thật ầm ĩ, ầm ĩ quá đi! Anh Lạc nhíu mày, nhìn một đám người đang loạn cả lên, có cách gì khiến bọn họ câm miệng lại không?

Quanh thân nàng lập tức xuất hiện khí âm tà bắn ra ngoài. Một trận

rung chuyển trời đất lại xuất hiện, sấm sét lại theo mây xuất hiện! Sấm

sét kia đánh xuống Tiên giới, ánh sáng bùng lên, chiếu sáng cả bầu trời.

Nàng muốn đốt cháy cả Tiên giới!

“Anh Lạc, đừng!” Mộ Tử Hân kinh hãi, bay lên, kéo lấy nàng, lớn tiếng nói: “Mau dừng lại! Tất cả đều là lỗi của ta, nếu như nàng muốn oán,

muốn hận, hãy đổ hết lên người ta đi. Đừng tạo sát nghiệt nữa, Anh Lạc!”

Oán, hận?

Buồn cười, nàng sao phải oán hận hắn? Hắn có gì cho nàng oán hận hả?

Nàng chỉ mệt mỏi, mệt lắm rồi, lại phiền nữa. Nàng không còn gì, thế giới này giữ lại cũng vô dụng.

“Anh Lạc!”

“Nếu ta nói không thì sao?” Nàng nhẹ giọng hỏi ngược lại, khóe môi

nhếch thành một nụ cười lạnh thấu xương “Nếu ta nói không…. ngươi lại

trơ mắt nhìn người khác giết ta? Hay là…. ngươi muốn đích thân ra tay?”

Mộ Tử Hân ngây người, sắc mặt tái nhợt như tuyết, tay đang nắm lấy tay nàng, chậm rãi trượt xuống.

Nàng cười lạnh thành tiếng “Ta không còn gì nữa, cứ để thế gian này, đi cùng chàng đi….”

Nàng chậm rãi giơ tay lên, đất trời càng rung chuyển. Thế gian này đã không còn gì có thể khiến nàng liều lĩnh nữa, linh hồn nàng cũng không

còn, không còn nữa….

Đột nhiên trên mặt đất mơ hồ có ánh sáng xuất hiện, ánh sáng thuần

trắng kia như ánh sao, từ từ bay lên, vốn là ánh sáng nhỏ đến khó phát

hiện nhưng lại khiến Anh Lạc sửng sốt.

Động tác trên tay lập tức dừng lại, nàng quay đầu nhìn về phía mặt đất.

Chỉ thấy nam tử đang nằm trong vũng máu kia, mơ hồ phát ra ánh sáng,

thân thể như ánh sao từ từ tiêu tán, cứ như sắp tan biến trong trời đất.

Nàng vung tay áo, một cỗ khí lạnh lập tức bay ra, bao phủ cả người Miểu Hiên, từ từ ngưng tụ thành một tầng băng sương.

Ánh sáng vừa bị tiêu tán lập tức trở lại trên người Miểu Hiên, thân

thể trong suốt cũng khôi phục như cũ, chỉ là vết máu đỏ tươi trên lồn

ngực vẫn khiến người ta kinh hãi.

Nàng nghiêng người ôm lấy thân thể trên đất, cẩn thận để hắn tựa vào

lòng, giọng nói đã không còn lạnh băng như trước, khẽ mở miệng:

“Ca ca không thích sao? Vậy chúng ta về nhà… về nhà được không?”

Nàng nói, dưới chân cũng xuất hiện mây được ngưng tụ, không coi ai ra gì ôm thân thể đã lạnh băng kia, bay về hướng Bắc, nơi đó lập tức chỉ

còn lại một đám người chưa kịp phản ứng và cả bầu trời toàn những đóa

hoa sen đen nhánh.

“Sao rồi?”

Thấy người vào là ai, Cố Thiên Phàm ngồi nhỏm dậy, bước ra đón, mày rậm cau chặt, vẻ mặt gấp gáp, dường như đã chờ rất lâu.

“Ta không vào được, người không chịu gặp ta!” Viêm Phượng cúi đầu, khóe mắt hơi ẩm ướt.

“Ngay cả nàng mà nàng ta cũng không thèm gặp sao!” Cố Thiên Phàm lui

về sau một bước, ngã ngồi lại trên ghế, chân mày càng nhíu lại, vẻ mặt

lỗ mãng thường ngày đã không còn, chỉ còn sầu khổ: “Xem ra nàng ấy quả

thật… đã không còn là Tiểu Anh năm đó nữa!”

“Cũng không thể trách người! Tiểu thư…. từ trước đến nay không có thứ gì khác, chỉ có mình Tôn chủ” Viêm Phượng tiến lên một bước, gương mặt

như cố nén điều gì.

“Dù vậy, nàng ấy cần gì trút giận lên thiên hạ Lục giới, họ vô tội

mà?” Cố Thiên Phàm phản bác, vẻ mặt hơi tức giận, hắn nay đã là Chưởng

môn Bạch Mộ, tất nhiên cũng phải quan tâm đến bá tánh.

Viêm Phượng cúi đầu, lời nói tới miệng lại nuốt trở về, ngay cả nàng

cũng không hiểu, sao tiểu thư lại biến thành dáng vẻ như thế. Lại nhớ

đến lúc nàng vừa đến gần Thần sơn, đã bị tiểu thư không hề nương tay tấn công, lòng liền đau quặn, chân cũng lảo đảo mấy bước.

“Phượng Phượng!” Cố Thiên Phàm hoảng hốt, đi đến đỡ lấy nàng, hơi bối rối, lại kinh hãi hỏi nàng: “Nàng bị thương sao? Không ngờ nàng ấy lại

có thể làm nàng bị thương!”

Tức giận đã đè nén từ lâu lúc này cũng bộc phát “Nàng ấy quá lắm rồi, đầu tiên là giết sư bá ta, giờ còn ra tay với cả nàng. Ta cũng muốn thử xem Ma Thần này rốt cuộc muốn làm gì thế gian này!”

“Thiên Phàm!” Viêm Phượng kéo lấy hắn đang nổi giận đùng đùng, chậm

rãi nói: “Vết thương của ta khôn