pacman, rainbows, and roller s
Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327232

Bình chọn: 9.00/10/723 lượt.

g sao, chỉ là đến gần Thiên sơn, bị khí

âm tà làm bị thương, không liên quan đến người!”

“Nàng còn nói giúp cho nàng ta!” Hắn giận dữ “Nếu như không phải ý của nàng ta, khí âm tà này sao có thể làm nàng bị thương?”

“Thiên Phàm…” Nàng muốn kéo tay hắn, lại không kéo được, thở dài nói: “Ngay cả ta cũng không vào được, chàng đi để làm gì chứ?”

Cố Thiên Phàm sửng sốt, bước chân vốn muốn lao ra cũng dừng lại, tay bên người nắm chặt.

“Tiểu thư vì giữ lại linh khí cuối cùng trên người Tôn chủ, đã dùng

chú Hàn Băng đóng băng cả Thần sơn, ngay cả Bắc Hải cũng đóng băng. Ta

là Hỏa Phượng, là hóa thân của sức mạnh cực nóng, cũng không cách nào đi vào, huống chi là chàng!”

Nàng nói đúng, giờ đây, đừng nói thấy được Anh Lạc, ngay cả đến gần

Bắc Hải thôi cũng đã khó rồi, nhưng hắn sao có thể đứng nhìn. Nàng ấy

vốn là Thiên Đế đứng đầu vạn vật, người đã tạo nên Lục giới. Thế gian

này là do nàng tạo ra, sự sống chết của Lục giới, chỉ dựa vào một ý nghĩ của nàng. Nay nàng đã thành Ma, Lục giới đều như hỏng bét, e là không

ai trốn thoát.

Vừa nghĩ đến đó, trời đất lại như rung chuyển, âm thanh sụp đổ như

truyền đến bên tai, Cố Thiên Phàm hoảng hốt, cố gắng đứng vững, sau đó

kéo Viêm Phượng, bay ra khỏi điện, nhìn lại chỗ vừa đứng, lúc này chỉ

còn là một đống hoang tàn.

Tiên sơn trôi lơ lửng bốn phía, cũng như mất đi linh khí, rơi xuống

biển. Cố Thiên Phàm hạ lệnh cho mọi người cưỡi kiếm bay lên không trung, tránh bị liên lụy, cũng cho người vào đại điện cứu người, tránh khỏi

thương vong.

“Ngay cả Bạch Mộ cũng vậy sao?” Cố Thiên Phàm u sầu nhìn tất cả, một

tháng vừa qua, các nơi đều liên tục có những hiện tượng lạ, lúc đầu chỉ

xuất hiện ở những nơi có ít linh khí, nhưng giờ đây, ngay cả Bạch Mộ vốn linh khí tràn đầy như thế cũng bị liên lụy, e rằng, thế gian này cũng

không còn chịu được bao lâu nữa.

“Ta nghĩ, ta phải đến Thần sơn một lần!” Viêm Phượng nói “Dù thế nào, ta cũng là Thánh Thú của người!”

“Không được, nàng bị thương rồi!” Thiên Phàm phản đối “Còn đi nữa, không biết được nàng ấy sẽ làm gì nàng đâu!”

“Tiểu thư sẽ không làm ta bị thương!”

“Nàng ấy đã không còn là Anh Lạc khi xưa nữa!” Hắn nói, quay đầu nhìn về phía Tích Ức điện đã chìm vào đáy biển, sắc mặt nặng nề, muốn nói gì đó, nhưng đã có đệ tử đến bẩm báo.

“Bẩm Chưởng môn, đệ tử đã đến Tích Ức điện, nhưng không tìm thấy Mộ sư thúc!”

“Cái gì?” Cố Thiên Phàm hoảng hốt, bước đến gấp gáp nói: “Sư phụ tỉnh lại khi nào, đã đi đâu rồi?”

“Đệ tử không biết!” Người kia đáp “Chỉ là khi đệ tử xem xét bên trong, dường như sư thúc rời đi đã lâu!”

“Vậy….” Hắn hơi gấp gáp, bước qua bước lại “Sư phụ đang bị thương nặng, pháp lực lại mất hết, có thể đi đâu chứ? Trừ phi….”

Hắn đột nhiên nhớ đến thứ gì, sắc mặt lập tức tái nhợt, quay đầu nhìn Viêm Phượng đang đứng bên cạnh “Chẳng lẽ sư phụ….”

Viêm Phượng gật đầu, than nhẹ “Giờ đây, người có thể khuyên nhủ tiểu thư, chắc cũng chỉ có một người!”

Nơi Bắc Hải, đỉnh Thần sơn.

So với Lục giới đang hỗn loạn, nơi này lại yên tĩnh lạ thường, hoàn

toàn không có những thứ âm thanh rung chuyển trời đất, cứ như cách xa

bên ngoài, là nơi băng lạnh vô tận.

Trên giường băng, có một người đang yên tĩnh nằm đó, một thân áo lam, dù đã nhắm chặt hai mắt, cũng không thể làm giảm đi sự tao nhã tuyệt

thế của hắn, chỉ là sắc mặt hơi tái nhợt, tái nhợt đến không có chút máu nào.

Có một người ngồi bên cạnh, một thân áo tím, như một con bướm đang

giương cánh, cũng tao nhã vô cùng như thế, nhưng lại càng xinh đẹp hơn,

giữa trán là ma ấn màu đen, lộ ra vẻ đẹp lạ thường, khiến người ta nhìn

mà khó thở.

Nàng chậm rãi cầm tay hắn, kề sát vào mặt mình, trong đôi mắt yêu mị kia, liền tràn đầy dịu dàng.

“Ca ca, Lạc Nhi trở về rồi!” Nàng nhàn nhạt nhếch môi, cẩn thận nở nụ cười “Huynh đợi lâu lắm rồi đúng không…. Là Lạc Nhi không đúng, không

nên lãng phí nhiều thời gian như thế. Chỉ là… muội đồng ý với huynh, sau này không bao giờ rời xa huynh nữa, có được không?”

Nàng vừa nói, vừa cầm tay hắn, chỉ là người trên giường vẫn nhắm chặt mắt, không hề phản ứng trả lời nàng, chỉ có những cơn gió lạnh thấu

xương như lưỡi đao xẹt qua thân thể nàng. Nàng lại không hề cảm thấy

lạnh, nếu như ngay cả trái tim cũng lạnh giá rồi, còn có gì có thể lạnh

hơn nữa.

“Ca ca, huynh giận muội phải không? Nên mới không thèm để ý Lạc Nhi.” Nàng hơi oán giận cong miệng, buông tay ra, tựa vào người hắn “Hay là…. huynh mệt rồi? Nên muốn nghỉ ngơi?”

Người trên giường vẫn không đáp.

Nàng lại càng ôm chặt hắn, kề sát lồng ngực hắn, nói khẽ “Huynh yên

tâm, nếu ca ca muốn ngủ, Lạc Nhi sẽ ngoan ngoãn, không làm ồn huynh!

Muội ngủ cùng huynh nhé, được không?”

“…..”

“Muội còn rất nhiều lời muốn nói với ca ca, chờ huynh tỉnh, muội lại từ từ nói, có được không?”

Nàng nhắm mắt lại, không nói gì nữa, cứ như đang chờ người trên

giường ngủ dậy vậy. Bốn phía lại yên tĩnh trở lại, yên tĩnh đến hơi kì

dị, rét lạnh vô cùng, ngay cả hơi thở cũng như đóng băng.

Sự yên lặng này, là một sự yên lặng chết chóc, lan tràn khắp nơi, cứ như có thể mai một tất cả