xứng! Thiên Đế gì chứ, Ma Thần gì chứ? Ta không phải Thiên Đế, thế gian này làm sao có Ma Thần? Nếu như có, thì ta chính là Ma Thần! Ta không
còn gì nữa, vậy thế gian này giữ lại có ích gì?”
Nói xong, tay nàng siết chặt lại.
“Không!” Mộ Tử Hân không kịp ngăn nàng lại.
Một tiếng rắc khẽ vang, một vòi máu cũng theo đó phun ra. Thân thể Mộ Lãnh Liệt như hoa nở rộ, máu tươi phun đầy mọi hướng. Một vài tia máu
phun vào người nàng, nàng cũng như không thấy, tùy ý để bản thân nhiễm
đỏ, ướt đẫm cả người. Dung nhan vốn thánh khiết vô cùng kia, lúc này lại trở nên yêu mị lạ thường.
Hận ý như nhấn chìm nàng, lan tràn đến khắp cơ thể. Linh khí màu
trắng xung quanh nàng, cũng vì hận ý nàng mà hóa đen! Một cỗ ánh sáng
đen khổng lồ hướng thẳng lên trời, như muốn xé rách toạt bầu trời kia
ra.
Lúc ấy, trời long đất lở, cảnh xuân khắp nơi, đều khô héo. Tia sáng
kì dị bao phủ bầu trời, ngưng tụ thành mây đen. Địa Long gào thét, Hải
Long trở mình. Bạch liên dưới chân nàng đều chuyển thành màu đen nhánh.
Lục giới như hỏng mất…
Thiên địa sơ khai vốn chỉ có Thần, sau đó là Ma. Ma Thần —— cũng là thần!
Bỗng nhiên, đất trời lại dần rõ ràng hơn, trong mắt Anh Lạc cũng
không còn mê mang nữa, mỗi nơi của thế gian, nàng đều có thể nhìn thấy
rõ.
Xung quanh đều là một bầu không khí yên tĩnh đến chết chóc, sát khí
đen ngòm tàn sát khắp nơi, sấm sét nổ vang, như giương nanh múa vuốt,
thiêu đốt nơi chân trời. Lập tức có tiếng kêu rên nổi lên bốn phía,
những tiếng kêu thê lương như thiêu đốt lòng người, đó là sự bi ai của
Lục giới, điềm báo tang thương, khiến người nghe thấy đều không kiềm
được sự run rẩy tận đáy lòng.
Ngoại trừ Anh Lạc ra.
Lần đầu nàng nghe thấy âm thanh này là lúc nào? Khi Thiên Trụ sụp đổ, âm thanh kia từng khiến nàng đau đớn đến không muốn sống, nhưng lúc này nghe thấy, cũng cảm thấy không có gì khác thường, thậm chí còn có sự
vui sướng khi được siêu thoát. Tất cả, đều đã không còn quan trọng nữa.
Không ai lên tiếng, tất cả mọi người đều vì sự biến đổi lớn của trời
đất này làm khiếp sợ, bối rối nhìn xung quanh. Âm thanh duy nhất, chỉ có tiếng cười điên cuồng của Ân Hoài Đan.
“Ha ha ha…. Thì ra, thì ra đây chính là Thần tộc! Đây chính là Ma
Thần!” Hắn cười đến run rẩy cả người “Ma Thần, là Ma, cũng là Thần!”
Tiếng cười kia càng lúc càng lớn, cứ như đã vô cùng thỏa mãn, như đã
hiểu ra tất cả, lại như trống rỗng vô tận. Hắn nhìn Anh Lạc đang đứng
giữa, lúc này nàng đã thành ma, ánh mắt hắn như tụ lại tất cả hận ý,
bóng dáng đẫm máu trước mắt, lại dần dần biến hóa thành bóng dáng hắn
vẫn luôn khắc sâu đến tận xương.
“Xích Cơ, ngươi thấy chưa, kẻ mà ngươi dùng cả đời bảo vệ, vốn là
người Thần tộc phải diệt trừ Ma Thần, cuối cùng lại có kết cục như thế?” Hắn cười càng điên cuồng, mỗi tiếng cười phát ra, oán hận lại càng tăng “Phá hủy thế gian này cũng tốt, diệt thế gian này cũng được, tất cả đều là do một tay ngươi tạo thành, tất cả đều là vì ngươi! Đây là kết quả
của kẻ phản bội ta, ha ha ha….”
Hắn làm được rồi, làm được rồi! Hắn dùng phương pháp tàn nhẫn nhất,
để Thần tộc từ đây về sau tuyệt tích, cùng với thế gian này, tất cả đều
biến mất.
Xích Cơ, nữ tử đã từng được khắc sâu trong lòng hắn, hắn dùng ngàn
năm để hận nàng, mà hôm nay…. cuối cùng hắn cũng được như mong muốn.
Hắn không còn pháp lực lại cố sức rống lên trời, âm thanh như xé cổ
họng, như dùng cả tính mạng để rống to, phát tiết tất cả oán hận, tất cả sự không cam lòng suốt ngàn năm qua. Chỉ là…. không ai đáp lời hắn, chỉ có bóng đen vô bờ bên và gió lạnh đến thấu xương mà thôi.
Đột nhiên…. hắn cảm thấy thật trống rỗng!
“Ân Hoài Đan!” Giọng nói kia, lại lần nữa phá không truyền đến, vang
vọng khắp chân trời, ánh mắt lạnh như băng hướng về phía bầu trời,
Mộ Tử Hân hoảng hốt, lập tức tỉnh táo lại.
“Anh Lạc….” Hắn muốn đến cản, lại không thể đuổi kịp Anh Lạc của bây
giờ, chớp mắt, người trước mắt đã biến mất, như có một cơn gió lạnh thổi qua, xông thẳng lên trời.
Mấy đệ tử đang trông chừng Ân Hoài Đan đều kinh hãi, muốn ngăn cản,
đều bị một thứ như cánh hoa phóng đến, máu văng khắp nơi, hài cốt không
còn, máu tanh theo gió phiêu tán trong không khí.
Anh Lạc lại như không thấy, một tay túm lấy cổ Ân Hoài Đan, một tay
khác lại phát ra ánh sáng màu đen, như có thể đâm xuyên qua cơ thể hắn.
Mặt hắn đỏ lên, rồi dần biến thành xanh mét, Ân Hoài Đan không thể
phản kháng, cũng không muốn phản kháng, chuyện hắn muốn làm đã xong,
sống hay chết cũng có gì khác biệt.
“Anh Lạc, đừng! Đừng giết người nữa!” Mộ Tử Hân đau lòng vô cùng, cố bay đến kêu tên nàng.
Nàng không hề quay đầu lại, chỉ nhìn chằm chằm Ân Hoài Đan đang dần
không thể thở nổi, đột nhiên nghiêng người đến, giữa trán có ma ấn màu
đen, mơ hồ phát ra ánh sáng, như có thể hút hết linh hồn của người khác.
Nàng đột nhiên nhoẻn miệng cười, cười đến trời đất nhạt màu, cứ như
có thể đoạt hồn người, dung nhan tuyệt sắc càng phát ra vẻ yêu mị.
“Ngươi có biết, khi còn bé, mẫu thân thường nói với ta điều gì không?”
Ân Hoài Đan chỉ sững sờ, chậm rãi nhìn đôi