80s toys - Atari. I still have
Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327144

Bình chọn: 9.5.00/10/714 lượt.

, kể cả thời gian.

Người đã đứng chờ thật lâu bên ngoài, rốt cuộc không nhịn được phá vỡ sự yên tĩnh khiến người ta không thở nổi này.

“Tiểu thư!” Thanh Chi đi lên mấy bước, nhìn người đang dựa trên

giường băng kia, không hề có ý định nhúc nhích, cứ như không hề nghe

thấy lời y, y cũng không nhịn được cơn giận nữa, bộc phát ra.

“Tiểu thư, Thanh Chi là Thánh Thú, chỉ bán mạng cho Thần tộc. Cho

nên, dù người có đối phó Lục giới ra sao, ta cũng không quan tâm, dù

người muốn hủy đi Ma giới, ta cũng không quan tâm, nhưng vì sao… ngay cả Viêm Phượng người cũng không tha?”

Anh Lạc không nói, ánh mắt vẫn không mở ra, chỉ khẽ tựa vào bên giường, cứ như đã ngủ.

Thanh Chi lại càng tức giận, gằn từng chữ “Thuộc hạ hiểu, Tôn chủ đối với người, vô cùng quan trọng, nay lại…. Nhưng dù người có oán hận thế

gian này đến đâu, Viêm Phượng vẫn là Thánh Thú của người. Nàng ấy đã

theo người từ nhỏ, dù rời khỏi người ngàn năm, cũng chỉ vì muốn cứu

người đang bị thương nặng, mà nay, sao người lại có thể nỡ lòng làm nàng bị thương?”

Người bên kia, vẫn không hề nhúc nhích.

Thanh Chi càng đau lòng, nhìn chằm chằm người kia, người kia vẫn

không hề động đậy, cứ như không hề nghe thấy lời y. Nhất thời, mọi oán

hận của y đều hóa thành hư ảo, chỉ còn cảm giác vô lực “Tiểu thư đã

không còn nghe lọt tai lời của bất kì kẻ nào, ta còn ở đây cũng vô dụng

mà thôi!”

Y lại nhìn về phía người đang nằm trên giường băng kia, không nhịn

được thở dài: “Chỉ là giờ đây tiểu thư biến thành như thế, Tôn chủ cũng

không yên lòng đâu!”

Y thu hồi tầm mắt, hít thật sâu, nhìn Thần sơn đã đầy tuyết trắng,

không còn sinh khí như xưa, chỉ có rét lạnh, vắng tanh. Cảnh còn người

mất, y ở đây cũng chẳng làm gì được, thế gian nhất định sẽ tiêu vong,

đành rời đi, nhắm mắt làm ngơ.

Y vung tay áo, gọi phối kiếm, không lưu luyến bay đi, biến mất nơi cuối chân trời.

Một lúc lâu sau…

Người vốn không nhúc nhích tựa bên giường kia, chậm rãi mở mắt ra.

Ánh mắt kia như chứa thứ gì đó vô cùng nặng nề, cứ như chỉ một lúc sau

sẽ sụp đổ ngay.

Nàng ngồi dậy, khẽ cúi mắt, nhìn người vẫn bất động trên giường, chậm rãi đưa tay vén sợi tóc bị nàng làm cho rối loạn kia. Nàng ngây người,

một lúc lâu sau mới nói: “Ca ca…. cũng sẽ trách muội sao? Cũng tốt, muội hi vọng huynh có thể oán muội, một chút cũng được!”

“Muội cần gì phải đuổi nốt người cuối cùng bên cạnh mình?” Một giọng

nam trầm ổn vang lên từ phía bên phải, một người áo xanh đi đến, mi tâm

không giấu được vẻ u sầu, mỗi lần đến gần lại càng buồn hơn, giọng nói

cũng như trầm xuống: “Nhóc con! Rốt cuộc muội…. muốn gì?”

Anh Lạc xoay người, nhìn về phía Nguyệt Nhiễm vừa đến, ánh mắt như có tia sáng. Muốn gì ư? Nàng không biết, nhiều ngày trôi qua, nàng vẫn chỉ trải qua một cuộc sống như thế, chuyện duy nhất có thể làm, là ngồi ở

đây, ở bên cạnh ca ca, nói chuyện cùng hắn, nhưng những lúc không biết

phải nói gì, chỉ cảm thấy như đã chết lặng.

Nàng thậm chí không cảm thấy mình đang còn sống.

Nguyệt Nhiễm nhìn gương mặt mê man của nàng, lòng lại đau, nắm chặt

tay bên người nói: “Miểu Hiên đã chết, muội thừa nhận cũng tốt, không

thừa nhận cũng được, đây là sự thật, cho dù muội giết sạch đám người Ma

giới, hắn vẫn không thể sống lại.”

Nhớ tới tình cảnh Ma giới hôm qua, hắn cũng không dám tin, người đã

xuất hiện tại Ma giới, trong vòng nửa khắc, đã hủy diệt toàn bộ người Ma giới, lại chính là nàng.

“Nhóc con…. Muội là Thần!” Hắn nói ra sự thật rõ ràng này.

Người bên kia chấn động, trên gương mặt không có cảm xúc gì, lại như hiện lên điều gì, tay cũng siết chặt lại.

Nguyệt Nhiễm tiếp tục nói: “Mặc dù muội bây giờ… nhưng muội vẫn là

Thần, người bị Thần giết chết, sẽ thần hồn câu diệt, vĩnh viễn không

siêu sinh. Hắn vì giúp Xích Cơ khởi động Phong Hồn Ấn, đã dùng linh hồn

để đánh đổi, mà nay phong ấn đã bị phá, cũng coi như là do muội tự

tay….”

Hắn quay đầu nhìn thoáng qua người đang nằm trên giường băng, ánh mắt trầm xuống, cắn răng, nhưng vẫn không đành lòng nói ra, việc nàng tự

tay giết Miểu Hiên chính là sự thật. Hắn dừng một lúc lâu mới nói tiếp

“Coi như muội có thể giữ lại linh khí cuối cùng của hắn, cũng không thể

tụ lại hết hồn phách của hắn. Tuy hắn là người Thần tộc, nhưng không

phải Thần, hắn mang linh hồn của một người bình thường, không có tư cách được bất tử muôn đời của Thần!”

“Bất tử muôn đời?” Anh Lạc khẽ cười, quay đầu nhìn người trên giường, trong mắt như có thứ gì đang sắp tràn ra “Ta chưa từng mong đợi gì mà

bất tử muôn đời, Thần cách, đối với ta, chỉ là một loại hành hạ!”

Nàng vừa nói xong, Nguyệt Nhiễm đã ngây người, cứ như đột nhiên nhớ đến điều gì, sắc mặt thâm trầm liền tái nhợt như tuyết.

“Nhóc con, muội sẽ không….”

Một tháng này đã trôi qua như thế nào? Nàng cảm thấy, một tháng ngắn ngủi này, dường như còn dài hơn ngàn năm, còn gian nan hơn.

Thời gian như không có giới hạn, mặc dù nàng đã từng hi vọng có nhiều thời gian hơn, có thật nhiều thật nhiều, nhưng lúc này mới hiểu, thì ra không có hắn, có nhiều thời gian hơn nữa, cũng chỉ là hành hạ mà thôi.