ó bao nhiêu ầm ĩ. Còn lo, lời
nói của Giao vương ta một thời một khắc cũng chưa từng quên, dì và ta xa cách cũng gần hơn bốn trăm năm. Lúc đó ta bị biếm hạ xuống núi Nữ Sàng, lúc thiếu chút nữa thì vong mệnh nơi rừng núi hoang vu, cũng từng oán
hận người muốn đẩy ta vào chỗ chết. Nhưng nếu lời nói của Giao Vương
không sai, chuyện dượng Phượng Đạm vong mạng và cái chết của ngoại tổ
mẫu đều rơi vào trên người phụ thân ta. Nghĩ tới điều này, ta tình
nguyện vĩnh viễn không gặp người mới tốt.
Ta đang suy nghĩ như
thế, đã bị Chu Tước Thần Quân nắm áo xách lên một đụn mây, hồi phục lại
tinh thần, dưới chân đã là cuồn cuộn sóng lớn, khói phủ sương che, bên
kia sông mờ mờ ảo ảo. Chu Tước Thần Quân chỉ vào bờ đối diện nói: “Năm
đó, A Tu La Vương chính là dẫn binh đứng ở bờ đối diện, cùng thiên giới
quyết phân thắng bại.”
Ta nghe vậy, trong đầu nhảy loạn, lập tức cẩn thận dỏng tai, chỉ sợ rơi rớt câu nào.
Người chậm rãi nói: “A Tu La Vương đó thân thể cao lớn tráng kiện, sức lực
mạnh mẽ vô cùng, một tay đem Cửu Ly Hồ ném xuống thiên hà, lại khiến đáy thiên hà thủng một lỗ, nhấn chìm toàn bộ Trung Dung Quốc. Nói tới, đây
cũng là một chuyện bi thảm. Thần binh thần tướng Thiên giới trước giờ tự cao tự đại, bộ tộc Tu La cũng là chủng tộc cực kỳ thiện chiến, mấy trận chiến năm đó, suýt chút nữa bị tộc Tu La đánh qua thiên hà.”
Ta
cảm nhận được vị ngọt ân ẩn, nghĩ tới dáng vẻ uy vũ của Tu La Vương, bộ
tộc Tu La tinh nhuệ dũng cảm, không hiểu vì sao, mặc dù ta chưa bao giờ
trước mặt người gọi một tiếng phụ thân, nhưng cũng cực kỳ vui sướng mãn
nguyện, chỉ cảm thấy người uy vũ phi phàm, cần phải uy phong lẫm liệt
mới đúng. Lại truy hỏi tới cùng: “Sau đó vì sao chưa từng đánh qua
thiên hà?”
Chu Tước Thần Quân có một điểm tốt, đấy là miễn là
tiên nhân vừa mắt, vô luận là phẩm cấp cực kỳ chênh lệch, đều sẽ không
màng đến mà kết giao, tri vô bất ngôn ngôn vô bất tận 1Ta cực kỳ thích
điểm này ở người, có nghi vấn gì đều thích hỏi người.
1 biết thì sẽ nói, đã nói thì sẽ nói hết.
Người chỉ chỉ về hướng Thiên hậu nương nương cư ngụ: “Phụ thân của người đó
hi sinh ngăn cản, cuối cùng cùng với Tu La bộ tộc vong mệnh.”
Ta
nhớ tới cái chết của dượng Phượng Đạm, nghe nói là hi sinh trong trận
chiến này. Bây giờ nhìn xuống Thiên hà dưới chân, sóng lạnh nhấp nhô,
nước chảy cuồn cuộn, chỗ bị A Tu La Vương ném thủng đã sớm được tu sửa
hoàn hảo. Trận chiến kinh tâm động phách đó đã dần dần tan biến như
sương khói, ký ức hơn vạn năm chỉ còn lại trong tâm trí của một số
người, mãi mãi không phai.
Qua mấy ngày, nghe nói Đan Chu với dì
thật sự lên Thiên giới bái phỏng, ở trong điện các bên cạnh Hoa Thanh
Cung. Hôm đó ta quét dọn ở phía trước cây dao, thấy Thái tử điện hạ
gương mặt hàm xuân cùng Đồng Sa điện hạ đi bái kiến nhạc mẫu tương lai.
Hiếm khi trời xanh nắng đẹp, lại có người yêu thương ở sát bên, Đồng Sa
điện hạ quả thật chưa từng lại tới hoạnh họe khó dễ ta, chỉ siết tay chỉ trỏ lung tung phía trước cửa Hoa Thanh Cung: “Chỗ kia chỗ kia chỗ kia,
lại chỗ kia nữa, tiểu ngốc điểu, hôm nay nhanh nhanh quét dọn cho sạch.
Lỡ như tẩu tẩu của ta muốn tới nhìn thử cung của ca ca, không được phép
để tỷ ấy nhíu mày. Nếu như tỷ ấy nhướng mi chút xíu, chính là ngươi quét tước không sạch.”
Ta chỉ giả bộ như chưa từng nghe thấy, cắm cúi quét đất của ta. Công việc đã xong, lại quay trở về Tín Phương Điện tắm rửa, ở khu vườn phía hậu điện chọn một nhành lá xum xuê, che giấu thân
mình, nhắm hai mắt bắt đầu ngủ.
Ta bị hai vị điện hạ Thiên giới
túm áo xách về Tín Phương Điện Hoa Thanh Cung, ban đầu vẫn ngủ ở trên
giường hai ngày, nhưng không phải ván giường lõm xuống thì trên giường
bị một con rắn lớn như cánh tay làm ổ. Từ nhỏ ta đã không có hảo cảm đối với chủng loại trơn bóng này, đánh giá suy xét, mặc dù biết nhất định
là chủ ý của Đồng Sa điện hạ, nhưng cũng lười so đo với hắn. Ngược lại
ta chính là loài lông vũ, cùng lắm thì lựa một chạc cây thấp ngụ lại,
lại nhớ tới hồi trước khi hóa thành hình người, cứ tạm coi như tu luyện
pháp thuật đi.
Khá lâu sau đó, trong Hoa Thanh Cung ai ai cũng
biết ta không thích nghỉ ngơi ở trong phòng, chỉ cô độc một mình trên
cây ở hậu viện. Trong giấc mộng, hương hoa ngập tràn, có những tia nắng
lấp lánh chiếu lên người, cực kỳ thỏa mãn. Đương lúc vừa lòng thỏa ý,
dường như có một thanh âm quen thuộc ở phía dưới chân: “Đan Chu chẳng
qua là ngẫu nhiên đến bái phỏng một chút, không dám làm phiền điện hạ.”
A, khẳng định là ta cực kỳ muốn biết hai vị này khi nào sẽ bắt đầu ầm ĩ,
cho nên ngay cả trong mơ cũng là giọng nói của Đan Chu, có điều ly biệt
chỉ hơn bốn trăm năm, nàng đã học được bản lĩnh cắn đầu lưỡi mà nói
chuyện, mặc dù nghe có điểm giống với chim sáo, nhưng vẫn không mất đi
nét quyến rũ.
Lại nghe thấy giọng nam tử thản nhiên nói: “Cũng
không có gì. Trong điện của ta có một tiên nga quét dọn rất chăm chỉ, cả ngày cặm cụi làm việc, lúc công chúa đến nàng ta cũng chưa từng đặc
biệt quét dọn, vẫn như thường mà thôi.”
Ta suy tư một hồi, lẽ nào tiên n
