Sắc mặt Lăng Xương cũng có chút đen, nhẹ giọng nói: “Cũng có lẽ ldocông
chúa phước mỏng nên mới khiến cầu hỉ thước đứt a, nói không chừng, hôn
sự ngày hôm nay có điềm báo đại hung chăng?”
Một miệng toàn lời
bịa đặt dối trá! Lăng Xương rõ ràng đang muốn tìm cách hối hôn, Đan Chu
lại một mực vụng về, cư nhiên không hiểu việc quan sát sắc mặt. Nàng ta
trước giờ tự cao tự ngạo đã quen, chưa bao giờ biết nhìn sắc mặt người
khác, dì bảo bọc nàng ta thật sự quá tốt, chưa từng phải chịu nửa điểm
ủy khuất. Giờ phút này cũng không chút nhân nhượng, mở miệng liền nói:
“Nếu không phải Thanh Loan ả tiện nhân đó, cầu hỉ thước sao lại gãy
được? Chi bằng Điện hạ phái một đội thiên tướng bắt ả tiện nhân Thanh
Loan đó về. Khi thiếp đến, ả ta đang ở núi Đan Huyệt, lúc này bắt về
chắc chắn vẫn kịp.”
Lăng Xương lại nói: “Theo Bổn Vương nghĩ công chúa khắc nghiệt như vậy, ngày trước bắt nạt Thanh nhi một con chim
loan cô độc, hôm nay rõ ràng là trời giáng điềm báo đại hung, hôn nhân
của nàng và ta sợ là sẽ có họa lớn, nhưng vẫn còn muốn đổ lên người vô
tội. Phượng tộc tộc trưởng nuôi dạy thật khéo, dạy dỗ được một nữ nhi
không biết lễ nghĩa, tầm mắt hẹp hòi, tâm địa khắc nghiệt độc ác như
vậy!”
Hắn nói những lời này với Đan chu nhưng lại gương mặt tràn
đầy ý cười, bàn tay nắm chặt tay nàng ta, trong ánh mắt của chúng tiên ở cách đó không xa, giống như Thái tử đối với Thái tử phi tình nồng ý
đậm, ai nấy đều an lòng mừng rỡ.
Lúc này Thiên giới hoa hoa cỏ cỏ đều nở rộ, khói nhẹ dập dềnh, trong lời chúc mừng của chúng tiên, Đan
Chu bị lời nói của Lăng Xương chọc giận, hung hăng giằng khỏi tay hắn,
kéo tấm sa xuống, dữ tợn hô lên: “Mối quan hệ này, Bổn công chúa không
cần!”
Trong mắt Lăng Xương rõ ràng có ý cười nổi lên, nhưng nét
mặt lại như thể đau thương, lướt mắt nhìn xung quanh, chúng tiên gia
biểu tình ai nấy đều kinh ngạc, dì ngừng cười, Nhạc Kha tiến lên hai
bước, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Công chúa điện hạ, loại chuyện hối hôn này
sao có thể nói ra dễ dàng như vậy? Nói ra rồi có thể sẽ không thu hồi
lại được!”
Có lẽ lời này thức tỉnh Đan Chu, nàng ta liền có chút
hối hận, ngây ngẩn đứng tại chỗ. Mấy lời này của Nhạc Kha giống như thêm dầu vào lửa, một mực hắn còn muốn cho thêm củi vào, giọng hết sức nhỏ
nói: “Cho dù trong lòng Thái tử điện hạ đối với Thanh Loan có tình ý,
nhưng huynh ấy là Thiên giới Thái tử cao quý, cùng lúc nạp hai thê thiếp cũng không phải chuyện kỳ lạ gì.”
Mấy lời về Trắc phi này, chẳng những là một vết đâm vào lòng ta mà còn là vết giằm trong lòng Đan Chu. Bị Nhạc Kha kích động, nàng ta tức giận đến độ run cầm cập, hung hăng
mắng Nhạc Kha: “Chuyện của Bổn công chúa, khi nào đến lượt ngươi chen
miệng vào?”
Ngẩng đầu rút châu sai trên mũ phượng, mũ phượng theo đó rơi xuống đất, mái tóc dài xõa bay, nàng hung hăng nhìn chăm chăm
vào ánh mắt Lăng Xương: “Bổn công chúa với Thanh Loan ả tiện nhân đó,
thề không thể cùng hầu hạ một phu quân!”
……..
Hôn lễ tốt
đẹp là thế nhưng lại bị náo động đến cục diện như vậy. Một bên cố ý sắp
đặt, bên kia lại tự mình sập bẫy. Ta ở bên ngoài tấm kính thở dài mấy
tiếng. Tâm huyết trên vạn năm của dì, nữ nhi nuôi dưỡng như châu như
ngọc, chân chính một chút tâm nhãn cũng không có, không trải qua được
sóng lớn, không chịu được gió mưa, nhịn không được cơn giận nhất thời,
há có thể ngồi lên bảo tọa của Thái tử phi.
Nhớ tới năm đó Côn
Lôn Trắc Phi và Thiên hậu nương nương đấu đá, vứt con bỏ mệnh, chỉ lê
tấm thân tàn cho qua ngày đoạn tháng, sự thê thảm không chút dễ dàng gì
trong đó có thể nhận rõ được. Nếu như sau này Lăng Xương còn cưới thêm
về mấy phi tử, mắt thấy nàng ta cũng sẽ không thể thắng được người khác, hối hận về cửa hôn sự này, may mắn hay bất hạnh, quả thực khó phân
định.
Bất luận Thiên hậu và Thiên đế khuyên răn thế nào, Lăng Xương Thái tử cũng quyết không chịu
lại thành thân. Dì hết cách, đành phải dắt tay Đan Chu rời đi.
Thời gian trong kính lướt nhanh, nháy mắt trăng tròn treo cao, hôn sự mặc dù chưa thành nhưng chúng tiên tứ phương tiến đến chúc mừng cũng không thể bụng rỗng mà về. Thiên hậu và Lăng Xương bị phạt cấm túc trong điện của mỗi người, Thiên đế cùng với chúng thần khai yến ở đại điện, yến ẩm đến say sưa.
Tiên giới năm dài tháng rộng, chúng tiên yến ẩm ba ngày ba đêm âu cũng là chuyện bình thường.
Trước mặt Nhạc Kha là kim tôn ngọc lộ, nhưng không thấy hắn nhấp môi. Mắt
thấy Thiên đế ngà ngà say, khi bắt đầu đứng dậy rời chỗ, hắn đã đi trước một bước, phục sẵn trên đường Thiên đế quay về tẩm điện. Sắc đêm lay
động, bóng dáng Thiên đế nơi xa xa mới vừa lộ, Nhạc Kha đã nhẹ giọng
xướng lên một bài ca.
Ta với hắn tương giao đã lâu, nhưng từ
trước đến giờ chưa từng nghe hắn hát qua, giọng hát ấm áp nhu hòa, giống như tiếng ru trẻ nhỏ, ban đầu âm thanh còn rất khẽ, dần dần liền tăng
lên một chút. Thiên đế vừa nghe thấy tiếng ca liền ngây ngẩn đứng tại
chỗ. Lại nghe thêm hai câu, thế nhưng vội vàng cất bước hướng phía Nhạc Kha đang ẩn mình mà đi. Ta ở bên ngoài kính nhìn thấy, thay hắn đổ