ên mặt phát sốt, đem Cửu Ly ném lên trên giường,
nhảy xuống muốn chạy ra ngoài, lồng ngực đau nhói, Phương Trọng đã đuổi
theo: “Điện hạ chậm đã, giày…giày..Thương thế người chưa lành, không thể chạy đi như vậy.” Phương Trọng chạy
theo đến cửa cung thì ta đột ngột dừng lại, khiến cho đầu nàng va vào
phía sau lưng ta nên ôm mũi buồn bực bảo: “Sao điện hạ lại dừng bước?”
Ta nhớ đến giọng nói ngọt ngào đến ngấy của chính mình khi gọi hai chữ
“Tam lang” kia, chợt cả người run rẩy, mặt nóng như thiêu nên vội che
mặt quay người trở về.
Phương Trọng giữ lấy ta, hầu hạ ta mang
giày, không khỏi cảm thán: “Nghe nói hồn phách hiện tại đang ở trong cơ
thể Long Tam thái tử chính là hồn phách của trưởng tử Thiên Đế, cũng
chính là Tiểu Nhạc lúc trước luôn ở bên cạnh Vương Phi. Lúc đó nô tỳ vốn tưởng rằng hắn đã hồn phi phách tán cùng với Vương Phi, nào ngờ hồn
phách vẫn còn tồn tại trên thế gian này, quả thật không dễ dàng.”
Ta nghe Phương Trọng gọi tên Nhạc Kha thân thiết quen thuộc như vậy, kiềm
chế nỗi buồn “muốn gặp mà không được” kia xuống, dò hỏi: “Năm đó Nhạc
Kha đã từng ở trong thành Tu La sao? Sao Phương Trọng tỷ tỷ lại thân
thiết với hắn như vậy?”
Phương Trọng dường như nhớ đến chuyện
buồn cười gì đó: “Nhắc tới Nhạc tiểu tử thì mới nói, năm đó hắn chẳng
vừa mắt với Vương thượng, làm gì cũng đối nghịch khiêu khích Vương,
chẳng qua là Vương phi có ơn giáo dưỡng với hắn nên bây giờ mới chịu từ
bỏ.”
Ta có vài phần không tin, vừa đi về vừa nói: “Tu La phụ thân là người tốt như vậy, làm sao mà Nhạc Kha không thích người chứ? Chắc
chắn là Phương Trọng tỷ tỷ muốn gạt ta nên mới bịa ra chuyện này để lừa
ta.” Nói chuyện đến thân thiết, ta lại rất muốn biết nội tình, nồng
nhiệt ôm lấy cánh tay nàng, cầu khẩn nói: “Tỷ tỷ tốt, nói cho muội biết
đi, vì sao phụ thân và Nhạc Kha không hợp nhau?”
Trước mắt chợt
lóe lên ánh sáng màu bạc, một cuộn lông xù đột ngột nhào vào trong lòng, ta và Phương Trọng kẻ kéo người đẩy nó ra nhưng Cửu Ly vẫn dùng móng
vuốt bám chặt vào trong lòng ta, nhất quyết không chịu xuống.
Phương Trọng “phụt” một tiếng bật cười, chỉ vào mấy cái chân bám chặt của Cửu
Ly càng cười lớn: “Sao con thú này giống Nhạc tiểu tử năm đó thế?” Bỗng
nhiên Cửu Ly đang ở trong lòng ta nhe răng hung dữ với nàng, đe dọa xong lại sủa gâu gâu thị uy.
Ta búng lên cái đầu nhỏ của Cửu Ly một
cái: “Tiểu Ly, bây giờ đệ là quốc chủ của Thanh Khâu…quốc chủ Thanh
Khâu.” Còn muốn làm ra hành vi hung hăng ngu muội chưa được khai hóa
này, thật tổn hại danh dự của quốc chủ mà. Từ xưa đến nay Cửu Ly luôn
thích nằm trong lòng ta,không thích kẻ khác quá gần gũi với ta, càng
không ưa Nhạc Kha tiếp cận quá gần ta, mỗi lần như thế đều bất hòa với
hắn. Từ nhỏ nó đã mất mẫu thân, ta lại rất yêu thương nó, nó quyến luyến ta cũng là chuyện đương nhiên. Chắc là cũng giống như Nhạc Kha, trong
tình cảnh nguy hiểm được mẫu thân dịu dàng đối đãi, khi đó tuổi hắn còn
nhỏ có lẽ cũng rất thân thiết với mẫu thân.
Nghĩ đến Nhạc Kha lúc nhỏ cũng có dáng vẻ đáng yêu giống như Cửu Ly, sủa gâu gâu giống như
con chó nhỏ mà hung dữ với phụ thân, ta nhịn không được “phì” cười một
tiếng, đành hạ quyết định, bất chấp da mặt đã đỏ lên, quay đầu lại đi
ngược ra bên ngoài.
Phương Trọng vừa cười vừa đuổi theo phía sau: “Công chúa điện hạ, người đây là muốn gặp hay không gặp vậy, tốt xấu gì người cũng phải xác định cho rõ ràng, cứ chạy tới chạy lui như vậy,
người có thật sự điều khiển được bản thân không đấy?”
Ta ôm ngực, nơi này vốn rất còn đau, nhưng giờ phút này trái tim trong lồng ngực
lại thổn thức vui vẻ đập liên hồi khiến cho ta có một cảm giác kinh ngạc xa lạ, đau không dứt lại ngọt ngào chẳng phai, vui mừng hân hoan, lo
lắng lại vương chút sầu, tất cả cảm xúc ấy đều dâng trào lên khiến người ta nhất thời luống cuống tay chân, không thể dừng lại, nên đành dứt
khoát thuận theo kế khích tướng của nàng ta mà đi gặp hắn một lần cũng
tốt.
Ta quay đầu về phía Phương Trọng nói năng hùng hồn đầy lý
lẽ: “Nhạc Kha còn thiếu ta một khoản nợ, đương nhiên ta phải đi đòi
lại.” Xoay người ôm lấy Cửu Ly đang ở trong lòng sống chết cũng không
chịu xuống xoải bước mà đi, phía sau truyền đến tiếng người cố nín nhịn
của Phương Trọng: “Vâng, Nhạc tiểu tử thiếu người một món nợ, nợ tình!
Tốt nhất là lấy tim của hắn, đừng để tiên tử khác trộm mất vậy mới an
tâm được nha!”
Bổn tiên nghiến răng rồi lại nghiến răng, da mặt
nóng lên rồi lại nóng lên, nếu Phương Trọng không phải là nữ quan trong
điện của phụ thân, tuổi tác lại tương đương với mẫu thân thì hôm nay ta
nhất định không tha cho nàng cái tội dám giễu cợt bổn tiên!
Cửa
thành Tu La cao ngất trong mây phát ra âm thanh nặng nề ken két, thủ vệ
cửa thành thấy ta bước ra thì một mặt vội vàng vào trong cung báo tin,
mặt khác lại không dám đắc tội với ta nên ngoan ngoãn mở rộng cửa thành. Ở bên ngoài khoảng trăm bước có một bóng người tuấn tú cẩm sam màu xanh ngọc, tóc dài tùy ý tung bay, ánh mắt sâu thẳm tĩnh lặng mênh mông, tóc cũng không mang mão ngọc, liếc nhìn thấy c
