mặt Nhạc Kha thoáng đen, lại nặn ra nụ cười: “Tiểu ngốc điểu đó đầu óc
ngốc nghếch, chẳng những lớn lên không xuất chúng, trước đến giờ lôi
thôi lếch thếch, mảy may không hiểu được tâm ý của nam tử, chỉ biết ăn
rồi uống, gây sự càn quấy. Lẽ nào lại được một phần vạn của Đan Chu công chúa chứ? Lại còn không hiểu được tình nghĩa của Thái tử điện hạ, cư
nhiên hủy Trấn Tiên Tháp rồi trốn đi. Nếu như bị bắt quay về, Bệ hạ chắc chắn sẽ không dễ gì tha cho nàng.”
Ta ngây ngốc nhìn Nhạc Kha
trong kính, thằng nhãi này khóe miệng cứ đóng đóng mở mở, dạo gần đây
trong lòng ta vốn dĩ đã giận hắn, ba hồn hợp nhất cũng không nói cho ta
biết, khiến bổn tiên hết sức lo lắng. Hắn coi thường ta thế này, lẽ nào
là trong lòng sớm đã nhìn trúng Đan Chu, chỉ vì e ngại Lăng Xương, cũng
bởi ta và Đan Chu cùng sống ở núi Đan Huyệt cho nên mới tương giao với
ta?
Cửu Ly ở bên cạnh cười đến lăn lộn, kéo một tay ta, quan sát
ta từ trên xuống dưới: “Tiểu ngốc điểu tiểu ngốc điểu!” Bị ta cho một
đấm rớt xuống chân giường.
Bổn tiên…Bổn tiên sống tới vạn năm,
lần đầu tiên hận không thể lôi thằng nhãi Nhạc Kha này về, đem hắn nhốt
trong thành Tu La, hảo hảo dạy dỗ một phen, mới tiêu trừ được cơn giận
trong lòng ta.
Lăng Xương lại ngửa cổ nốc rượu, tựa như có điều
suy nghĩ: “Tiểu ngốc điểu này quả thực đáng giận! Dám đem một mảnh tâm ý của Bổn vương giẫm đạp dưới chân, chỉ hết lòng si si mê mê tên Giao
nhân Thái tử đó. Chỉ là hiện giờ cũng không biết nàng ấy chạy đến nơi
nào, phái Thiên binh Thiên tướng thế nhưng cũng không tìm được nàng.”
Trong đôi mắt Nhạc Kha chợt lóe lên ý cười, bổn tiên trốn được hay không trốn được có can hệ gì đến hắn chứ, nét mặt hắn vui mừng thế này là sao?
Đáng tiếc là thằng nhãi trong gương không nhìn thấy được bộ dạng tức giận
của ta lúc này, khổ công khuyên nhủ Lăng Xương: “Điện hạ không phải
không biết, Tiểu ngốc điểu đó tâm cao khí ngạo, từ nhỏ lại là một kẻ vô
pháp vô thiên, ngay đến thần đệ cũng dám đánh, với Điểu tộc công chúa
trước giờ lại không hợp, lẽ nào sẽ nguyện ý làm Trắc phi, đành phải ở
dưới cơ nàng ấy? Cho dù có tìm được nàng về, ngày mai Thái tử điện hạ sẽ phải cùng với Điểu tộc công chúa bái đường thành thân, nàng há có thể
không để ý, há có thể không náo loạn?”
Trong lòng bổn tiên oán
giận lời nói trước đó của hắn, suy nghĩ một hồi, hắn rốt cuộc là mong
Lăng Xương tìm được ta về Thiên giới hay là hi vọng Lăng Xương đừng tìm
ta nữa?
Lăng Xương tựa như có điều suy ngẫm, đập bàn đứng dậy:
“Nếu Bổn vương cưới nữ nhân Đan Chu này, đây mới là đại bất hạnh của Bổn Vương.”
Nhạc Kha hơi cúi đầu, hoảng sợ nói: “Lẽ nào Điện hạ muốn hủy hôn sao?” Hắn trước nay chưa từng sợ hãi, ta thấy hắn hoảng hốt thế này mười phần hết chín chính là giả vờ.
Đôi mắt Lăng Xương sáng rực, liên tục gật đầu: “Điểu tộc công chúa tính khí như thế…Hối hôn sao, cũng không phải là không thể.”
Ta âm thầm cảm thấy Nhạc Kha thằng nhãi này không có ý tốt, một mực muốn
dẫn dụ Lăng Xương hối hôn. Nhưng Thiên giới Thái tử cũng không phải kẻ
ăn chay, cư nhiên tính toán lăng nhục Đan Chu tự mình hối hôn…Bất giác
nhớ lại hành vi vô tâm sau này của mình, ngồi trên đám mây ném hột, lại
làm đứt đoạn cầu hỉ thước của Đan Chu…
Bổn tiên vứt bỏ thành kiến, chân thành đồng cảm với Đan Chu một hồi!
Nàng công chúa đáng thương, thế nhưng vẫn u u mê mê đắm chìm trong giấc mộng đẹp làm chưởng quản tương lai của Thiên đình!
Nhạc Kha cáo từ rời đi, quay đầu nhìn một góc mái đình cong cong của Hoa
Thanh Cung phía xa xa, thế nhưng lại thở phào một hơi, khe khẽ tự mình
lẩm bẩm: “Thanh nhi, kẻ ức hiếp coi khinh nàng, một ngày nào đó nhất
định sẽ không có kết quả tốt!”
Một bụng tức giận trong ta bởi nhu tình luyến tiếc trong mắt hắn mà biến mất không chút dấu vết. Cửu Ly
đẩy đẩy ta: “Tỷ tỷ, mới vừa rồi còn hận không thể dùng đao chém Tam điện hạ a, sao bây giờ lửa giận lại mất đâu hết rồi? Tỷ cũng thật là, không
có chút tiền đồ!”
Trong lòng ta hết sức vui vẻ, niệm một câu
quyết biến nó về lại nguyên hình, lại dùng định thân chú, lúc này mới
thoải mái ôm nó vào trong ngực, mặc kệ nó nức nức nở nở lên án, đến khi
nhìn lại, bên trong mảnh kính đã là cảnh tượng của ngày kế tiếp, một đám tiên gia trẻ tuổi đang đứng ở Nam Thiên Môn nhìn xuống phía dưới, Thước Điểu bay qua, dì dắt tay Đan Chu, gương mặt tràn đầy ý cười chậm rãi
bước lên. Chúng tiên gia ở Nam Thiên Môn tiến đến chúc mừng, ánh mắt dì
ôn nhu, nào có nửa phần lạnh lẽo thường ngày?
Nhạc Kha đang đứng
bên cạnh Lăng Xương, một đôi tân nhân tay nắm tay, Đan Chu cách một lớp
sa mỏng hướng về phía Lăng Xương thân mặc hoa phục rực rỡ thẹn thùng nở
nụ cười, thế nhưng sắc mặt Lăng Xương lại cứng ngắc, cách xa chúng tiên
gia một chút mới nhẹ giọng hỏi: “Khi lên cầu hỉ thước nghe nói chiếc cầu bị đứt đoạn? Đây là điềm báo không tốt!”
Gió nhẹ vén lên tấm sa mỏng, ta thấy Đan Chu gương mặt xanh mét, hung ác nói: “Thanh Loan ả tiện nhân đó!”
Ô, trước đó ta còn đồng cảm với nàng ta một lúc, hiện giờ vẫn là thu lại sự đồng cảm của bổn tiên mới thích hợp.