y
chắc chắn là hắn. Do đó ta mềm lòng, yên lặng để hắn bế đi theo phụ thân xuyên qua vòng vây của U Minh Thiết Kỵ tiến về phía binh tướng Tu La,
trong lòng ta luôn trăn trở, tính toán đợi sau khi U Minh Thiết Kỵ bỏ
chạy thì ta nhất định sẽ xuống dưới biển vớt Ly Quang.
Còn chưa đi được nửa đoạn đường thì nghe Lăng Xương Thái tử cất cao giọng gọi: “Tu La Vương xin dừng bước!”
Nhìn sang bên cạnh, gân xanh trên thái dương của Tu La Vương phụ thân đã nổi lên, cuối cùng người quay đầu lại nghiến răng nói “Thái tử Thiên Giới
còn có chuyện gì muốn nói sao?”
U Minh Thiết Kỵ phía sau Lăng
Xương đột nhiên dừng lại giống như kỳ tích, Lăng Xương đắc ý cất tiếng
cười to, trong mắt lộ ra vẻ cuồng ngạo: “Xưa nay Giao Tộc Đông Hải ỷ có
yêu thạch Tử Mạch không xem Thiên Tộc ta ra gì, trong trận chiến hôm nay yêu thạch đã vỡ, Giao Vương bỏ mạng, ngay cả thái tử Giao Tộc cũng
không biết sống chết thế nào, U Minh Thiết Kỵ của ta luyện binh vạn năm
dùng trong một lúc, cũng không biết có thể so sánh với Tu La Thiết Kỵ
không?”
Lời này của hắn rất vô lễ!
Trước nay tính tình phụ thân luôn chính trực, chỉ sợ sau khi nghe lời này đương nhiên sẽ muốn
đánh nhau ngay tại nơi này với hắn. Tuy rằng quân Tu La dũng cảm thiện
chiến, nhưng cứ chém giết không ngừng thì cũng có lúc mệt mỏi đuối sức.
Ta đang muốn mở miệng ngăn cản thì phụ thân đã ngửa mặt lên trời cười
to: “Hoàng mao tiểu nhi mà cũng dám cao giọng thách đấu trước mặt Bổn
vương?” Chỉ thấy tay người chợt lóe lên ánh sáng màu tím,nhanh chóng
đánh thẳng về phía hai U Minh Thiết Kỵ. U Minh Thiết Kỵ đánh hoài không
chết, kỳ thật là bộ xương khô hợp lại mà thành, hành động đương nhiên có chút chậm chạp, không chờ bọn họ kịp phản ứng thì bộ xương đã bị ánh
sáng màu tím tách ra, kế đó lần lượt bay về phía phụ thân, mạch đao trên tay phải tuy rằng có chút rỉ sét nhưng mạch đao này ta sớm đã được lĩnh giáo, biết rằng tuy nó không bắt mắt nhưng khi thi pháp thì sắc bén vô
cùng.
Tim ta đập mạnh cơ hồ muốn thoát ra khỏi lồng ngực bật lên
cổ họng, ta sợ phụ thân bị ám hại, nào biết hai U Minh Thiết Kỵ rơi vào
tay phụ thân, còn chưa kịp ráp lại thì phụ thân đã mở bàn tay to tựa
chiếc quạt hương bồ ra làm phép, trong miệng lẩm bẩm, lập tức một trận
gió biển thổi đến, hai bộ hài cốt kia liền hóa thành bột mịn phiêu tán
theo gió, chỉ còn hai tọa kỵ xoay quanh một vòng tại chỗ rồi hóa thành
một làn khói xanh bay về phía tây.
Trên chiến trường có mấy người có tiên pháp cao thâm chú mục quan sát kỹ thì sẽ thấy hai U Minh kỵ
binh kia là hai thiên binh thiên tướng một già một trẻ, chòm râu ông lão đã bị cháy khô, cánh tay trái đã mất, má bên trái của thiếu niên thì
lún sâu thành một lỗ màu đen ngòm. Hai linh hồn này đột nhiên thoát khỏi bộ xương trắng, nếu nhìn thấy Lăng Xương thì nên tiến đến bái kiến mới
đúng, nào ngờ hai linh hồn này mặc dù đứng khá gần Lăng Xương lại quay
đầu chạy về phía phụ thân.
Ta không biết hai linh hồn này có ý
gì, đang muốn bảo phụ thân cẩn thận thì hai linh hồn kia lại quỳ xuống
trước mặt phụ thân run rẩy.
Biến cố lần này đột ngột đến mức
khiến cho mọi người đều khó hiểu, không rõ hai hồn phách thoát cốt mà ra này không chạy về phía chủ nhân mà chạy đến quỳ dưới chân kẻ địch,
trong đó ẩn giấu điều kỳ lạ gì?
“Phụ thân –”
Ta lo lắng
gọi người một tiếng, người chỉ quay đầu lại cười nhạt với ta rồi bảo:
“Không sao đâu!” Từ trong lòng lấy ra một bình gốm màu trắng ngọc cực
nhỏ, ánh sáng màu tím chợt lóe lên rồi hai hồn phách kia đột nhiên biến
mất.
Sắc mặt Lăng Xương tức khắc trắng nhợt, ánh mắt lướt nhìn
Nhạc Kha mấy lượt, dường như có chút đăm chiêu suy tư, lại vừa vội vừa
giận hỏi: “Không biết vì sao Tu La Vương giam cầm hồn phách U Minh binh
của Bổn vương?”
Phụ thân hoàn toàn không hề để ý đến, huýt sáo
mấy tiếng, khác hẳn với âm thanh gọi ta lúc trước, giống như tiếng binh
khí bằng thiết cọ sát vào thành bình gốm mỏng, tiếng huýt gió rất chói
tai, cổ họng ta khẽ động, phút chốc trước mắt tối đen, miệng đã có mùi
máu tanh nhưng ta lại ngoan cố nuốt xuống.
Sau đó, tiếng huýt sáo của phụ thân lại hòa lẫn vào trong tiếng đọc chú ngữ, ban đầu U Minh
Thiết Kỵ còn ngây ngẩn đứng tại chỗ, kế đó thì bứt rứt sốt ruột không
thể khống chế, chẳng phân biệt được địch ta mà chém giết lẫn nhau, cũng
có những bộ xương bị gãy đứt nhưng không hề tiếp tục nối lại nữa, cục
diện này vô cùng hỗn loạn. Tu La thiết kỵ thấy thế, tiếng hô “Giết” rung động đất trời, thúc giục thiên mã, đôi cánh quạt gió, bụi trần cuồn
cuộn, trong khoảnh khắc nhật nguyệt ảm đạm, lại xảy ra một trận ác
chiến.
Ly Quang từng nói, U Minh Thiết Kỵ có thế sánh với Tu La
Thiết Kỵ, lời này quả không sai. Tu La Thiết Kỵ dũng mãnh thiện chiến, U Minh Thiết Kỵ xương gãy cũng có thể nối lại, thắng bại trong trận chiến này đều phụ thuộc vào tài thống lĩnh của chủ soái, tiên pháp của Lăng
Xương thái tử và phụ thân chênh lệch rất xa, chỉ thoáng chốc cũng có thể đoán thắng thua.
Ánh sáng màu tím đột nhiên bừng chiếu, cả người phụ thân tựa như đại bàng giương cánh xuy