không nên lời khiến cho lòng người không
thể nào nảy sinh ý đề phòng, chỉ cảm thấy đây là tất cả những gì mà bình sinh mình mong muốn.
Sau khi Lăng Xương chém xuống một kiếm thì
chưa từng chém ra kiếm thứ hai, ta cảm thấy vô cùng kỳ lạ không khỏi chỉ vào hắn cười nói: “Lăng Xương điện hạ đã mấy bữa chưa ăn rồi? Sao ngay
cả thanh kiếm cũng vung không nổi?”
Nếu như lúc bình thường thì
đương nhiên hắn sẽ bị những lời này khiến cho tức giận kinh khủng. Ta đi vòng tới trước mặt hắn để nhìn cho rõ, hôm nay sắc mặt hắn lại rất mờ
mịt.
Nhạc Kha khẽ cười nói: “Hắn bị thánh âm mê hoặc rồi.”
Cách đó mười bước Giao Vương đang ra sức chiến đấu với hai vị thần quân Chu
Tước và Huyền Vũ. Bởi vì ông ta vốn sống trong nước đã lâu, đạp sóng mà
đi cũng chỉ như đi dạo, Hai vị Thần Quân Huyền Vũ Chu Tước làm thượng
tiên đã nhiều năm, nếu là đánh nhau trên mây thì chắc sẽ có vài phần
thắng nhưng lúc này đánh nhau với ông ta ở nơi đây thì xem ra tay chân
có chút vụng về. Giao Vương thoáng chốc đứng trên đỉnh sóng rồi lại
thoáng chốc ẩn mình dưới đáy nước, bất chợt đâm hai người bọn họ một
kiếm, có lẽ hai người này không quen thủy tính, Chu Tước Thần Quân lại
thuộc hỏa, trời sinh đã tương khắc với thủy, trong chớp mắt đã bị làn
sóng lớn nuốt mất, phải uống mấy ngụm nước biển mặn chát, may mắn được
Huyền Vũ Thần Quân cứu, kéo người ra khỏi sóng lớn. Người đàn ông tráng
kiện đang dựa vào bờ vai của Huyền Vũ Thần Quân mà miệng thì không ngừng phun nước, khác xa so với dáng vẻ long tinh hổ mãnh của người lúc còn
trong phủ đệ khiến cho ta rất thích thú.
Giao Vương chiếm lợi
thế, liếc nhìn Ly Quang, kiên quyết quát: “Con ta còn không mau giết
thái tử Thiên Giới đi. Chẳng lẽ chờ bị diệt tộc sao?”
Ánh mắt Ly
Quang hiện lên sự tranh đấu dữ dội, nhưng trong khoảnh khắc không tập
trung đó, Lăng Xương đã tỉnh táo lại, miệng không rõ niệm chú ngữ kỳ
quái gì hòa với giọng ca của Ly Quang, không biết vì sao lại khiến cho
người ta cảm thấy đau đầu.
Ta vung ống tay áo quét Lăng Xương
văng xa ra khiến hắn ngã khỏi đụn mây, chìm nổi trong làn sóng biển, Ly
Quang vui vẻ nói: “Thanh nhi –”
Ta và hắn xa cách đã lâu. Bước
tới hai bước thế nhưng thấy sắc mặt hắn tiều tụy, gầy trơ cả xương,
không khỏi kinh hãi: “Ly Quang, từ lúc nào mà ngươi trở thành bộ dạng
này?”
Nhạc Kha mới định tiến đến thì đã nghe Chu Tước Thần Quân
kêu lớn: “Đại vương tử, thái tử điện hạ đã bị Thanh Loan đánh ngã xuống
biển, điện hạ phụng chỉ tiêu diệt Giao Nhân thì nên nhanh chóng giết
chết Giao Nhân thái tử đi, cũng có thể về Thiên Giới phục mệnh.”
Trong đầu ta tựa như chớp giữa trời quang, ý niệm đầu tiên chính là vung ống
tay áo đánh Chu Tước Thần Quân ngã xuống biển sâu luôn để cho ông ấy
uống nhiều nước biển thêm chút nữa, cho ông ấy mãi bận phun nước không
còn rảnh miệng để lắm lời. Lời nói kia của ông ấy giống như lúc hạnh
phúc nhất thì được nghe tin dữ khiến lòng ta thoáng chốc đại loạn.
Quay đầu lại nhìn Nhạc Kha, có lẽ hắn cũng bị niềm vui tương phùng làm cho
đầu óc lu mờ giống như ta, bị lời nói của Chu Tước Thần Quân làm hoảng
loạn lui về phía sau một bước, sắc mặt trắng bệch nhìn ta. Thời gian
thoáng chốc đã trôi xa, tháng ngày xa xưa nay tan vỡ, khó mà toàn vẹn
như lúc đầu.
Mặt biển dưới chân Ly Quang đã có một tên Giao Nhân
thấp bé trồi lên chắn trước mặt hắn, lẫm liệt không thể xem thường quát: “Ai muốn giết thái tử điện hạ, trước hết phải bước qua xác của ta!”
Chỉ nghe phía sau có một giọng cười tràn đầy oán hận nói: “Tốt! tốt! Vương
huynh, thì ra huynh với Giao Nhân thái tử là tình bạn cố tri, lần này
đến đây là muốn thả hắn!”
Ta buột miệng nói: “Mới không phải!”
Vốn một lòng muốn biện giải cho Nhạc Kha, lời nói vừa rồi sợ là đã có
vài phần tổn thương Ly Quang. Nếu nói lần này Nhạc Kha vì tiêu diệt Giao Nhân mà đến đây cũng không sai, quả thật hắn đã nhận đạo chỉ. Nếu nói
hắn nổi lên sát tâm đối với Ly Quang thì quyết không thể có. Nhưng dưới
sự bức ép của Lăng Xương, ta cùng với hắn chung một đường nhưng lại phải mở miệng phủ nhận, huynh đệ ngày xưa thế nhưng hôm nay vung đao về phía nhau, sao không khiến Ly Quang đau lòng chứ?
Ta quay đầu nhìn
lại, sắc mặt Ly Quang trắng bệch, lung lay sắp ngã khỏi đỉnh sóng. Trong lòng căng thẳng, người đã di chuyển vòng qua Giao Nhân thấp bé, đỡ lấy
hắn.
Ly Quang tựa vào vai ta, thở dốc một hồi, lại muốn giãy giụa nhưng đã bị ta ấn chặt, tức giận bảo: “Ngươi cứ giãy giụa như vậy, ta
sẽ quăng ngươi xuống biển cho cá lớn ăn.”
Cũng không biết là đang tức giận câu nói sai vừa rồi của mình, hay là tức giận tình cảnh trước
mắt, chỉ cảm thấy nói nhiều hơn một câu cũng là sai lầm, trái phải đều
không đúng, rất khó xử.
Nhạc Kha tiến lên hai bước, dịu dàng nói: “Thanh nhi……”
Bên cạnh mùi máu tươi càng nồng, thiên binh thiên tướng cùng Giao Nhân đang đấu với nhau trong biển, không chết không ngừng. Máu tươi nhiễm đỏ mặt
biển, sinh tử đại nghĩa trước mặt, tiếng gọi này của hắn sao mà vô lực
yếu ớt đến thế. Tuy rằng hôm nay họa diệt tộc của Giao Nhân hơn phân nửa là n