ào
trắng khắp nơi,” Di? Chỗ này làm sao có chút kỳ quái, wow! Ngay cả cửa
số cũng là bằng giấy, ông trời a, đây là cái cửa gì vậy, ngay cả bóng
dáng cái khóa cũng không có….”
Đang trong quá trình lẩm bẩm lầu bầu, Cẩm Cẩm đột nhiên đưa tay che miệng của mình—-
Bên tai vang vọng lời kỳ quái đã nói của đại thúc áo bào trắng, đem
linh hồn của nàng để đặt đến một….trong một thân thể khác, hơn nữa con
mang nàng đến không gian thời cổ đại….
“Gương! Gương! Có gương không?” Nàng suy nghĩ một chút chạy ngay đến trước mặt Thu Nguyệt nghiêm trang hỏi.
Bộ dáng của nàng hù dọa Thu Nguyệt gần chết rất ngu ngốc dùng ngón
tay út chỉ chiếc gương đồng trước bàn trang điểm cách đó không xa.
Mộ Cẩm Cẩm vèo một cái đã chạy tới trước gương đồng, “A nha——“
Nàng hoảng sợ vạn phần chỉ chỉ mình trong gương, “Má ơi, ta làm sao lại biến thành bộ dạng đức hạnh này?”
Trong gương đồng—–Một cô gái tuyệt sắc mảnh mai như không có xương
cốt, một đầu tóc đen nhánh xõa đến ngang eo, mày liễu, mắt hạnh, môi anh đào, mũi cao, vô luận nhìn từ góc độ nào cũng được coi là một tuyệt thế đại mỹ nữ.
Di? Chờ một chút!
Nữ nhân trong gương này làm sao nhìn qua lại cảm thấy có chút quen
mắt a, Mộ Cẩm Cẩm liều mạng lục lọi tìm kiếm trong trí nhớ tung tích
khuôn mặt này—-
“Wow nha, sao trông rất giống bộ dáng của cái người bị khi dễ rất thảm, Cẩm Phi nha!”
“Tiểu thư, người rốt cục cũng nhớ ra.” Thu Nguyệt vô cùng vui mừng
chạy tới kéo cánh tay nàng, “Em còn tưởng rằng người thực bất hạnh đã
mất trí nhớ rồi, không nghĩ tới tiểu thư của em đã trở lại như trước,
thật tốt quá,thật tốt quá… Ô ô ô….. Tiểu thư, mới vừa thiếu chút nữa
tưởng mất đi người rồi, đau lòng quá đau lòng quá, nếu như tiểu thư mà
chết, như vậy em cũng không muốn sống nữa… Ô ô ô….”
“Chờ một chút đừng khóc nữa!” Mộ Cẩm Cẩm bị nước mắt của người trước
mặt làm cho loạn hết cả đầu óc, “Trước đó ta muốn nói rõ một số việc, ta mới không phải là cái tiểu thư mà ngươi nói đâu, ta cũng không phải Cẩm phi cái quỷ gì, tên của ta là Mộ Cẩm Cẩm, Mộ Cẩm Cẩm a!”
“Đúng nha, tiểu thư người vốn là tên này mà, thời điểm ban đầu người
vào cung, Hoàng Thượng cũng bởi vì tên của người mới phong người làm Cẩm phi….”
“Ngươi là nói…. Cái nữ nhân Cẩm phi bị người tình của chồng sỉ nhục
rất thảm kia tên thật cũng gọi là Mộ Cẩm Cẩm?” Nàng cảm giác mình mau
muốn qua đời.
“Tiểu thư!” Thu Nguyệt cũng là một bộ dáng sắp chết, “Cái gì mà Cẩm
phi bị người tình của chồng si nhục rất thảm a, người chính là Cẩm phi
nha.”
“Thật ghê tởm! Cái nam nhân áo bào trắng chết tiệt kia lại đem linh
hồn người ta ném đến trên thân thể nữ nhân ngu ngốc này, hắn có lầm hay
không a, cho dù không để ta làm nữ hoàng, ít nhất cũng cho ta vào thân
một hiệt nữ võ công cao cường chứ, thật là không có tính người!”
Nàng ở một chỗ lầm bẩm một mình, bên cạnh Thu Nguyệt thì mặt mày nhăn nhó. “Ô ô ô…. Xem ra tiểu thư của em lần này quả nhiên bệnh rất nặng
rồi, điên điên khùng khùng….”
Cẩm Cẩm trừng mắt liếc nàng một cái, “Thu…. Người gọi cái gì Thu?”
“Ô ô ô, Thu Nguyệt….”
“A, Thu Nguyệt.” Nàng đột nhiên đưa tay bộ dáng rất thân thiết khoác
trên bả vai Thu Nguyệt, thuận tiện rất du côn đem mặt bất khả tư nghị
của mình đề sát vào khuôn mặt nhỏ nhắn của đối phương.
“Cái kia…. Thu Nguyệt lông mày rất đẹp nha, chuyện xảy ra thành cái
dạng này, ta đây…. Nhưng thật ra là người đến từ thế kỉ tương lai hai
mươi mốt, bởi vì trên đường đi làm việc cứu một bé trai không may bị
chiếc taxi không có mắt đụng phải, dĩ nhiên, đó cũng không phải do dương thọ của ta đã hết mà bởi vị trên thiên đường có một vị đại thúc mặc áo
bào trắng hiệu suất làm việc rất kém cỏi, hắn sai lầm đem tên của ta
viết vào sổ tử, bất quá hắn nói, để đền bù cho sai lầm của hắn, cho nên
muốn đem linh hồn của ta đến trong một thân thể ở không gian cổ đại, cho nên….”
Nói tới đây, Mộ Cẩm Cẩm đột nhiên phát hiện khuôn mặt nhỏ nhắn của
Thu Nguyệt trước mắt tái nhợt, nước mắt không ngừng rơi xuống.
“Uy! Uy uy! Thu Nguyệt xinh đẹp….”
“Ô ô ô… Tiểu thư của em quả nhiên điên rồi, em không muốn sống nữa, không muốn sống nữa…. Ô ô ô…”
“Có lầm hay không a, bây giờ người nên khóc nhè hẳn là ta nha? Uy!
Đừng khóc nữa…. Còn cho ta nhìn thấy mấy giọt nước mắt vô dụng kia, ta
liển đánh ngươi nhừ tử.!”
Một công uy hiếp hung ác, làm cho Thu Nguyệt sợ đến vội vàng đóng chặt miệng, thân thể nhỏ bé không ngừng run rẩy.
Mộ Cẩm Cẩm không nhịn được vỗ vỗ cái trán của mình, “Được rồi được rồi, ta thừa nhấn… Ngươi vừa mới nói ta bị làm sao?”
“Treo cổ!” Thu Nguyệt cất cao thanh âm nói:” Thái giám trong cung hai canh giờ trước đem tin tức lão gia bất hạnh qua đời cho người biết,
người nhất thời nghĩ không ra, cho nên liền….”
“Ta biết rồi, ngươi nói là cái kia Cẩm phi… Ách, ta nói là ta, bởi vì lão gia…. Di? Ai là lão gia?” Mộ Cẩm Cẩm mờ mịt hỏi.
“Ô ô ô… Tiểu thư….”
“Uy! Trước trả lời vấn đề của ta xong rồi hãy khóc!” Thật chịu không
được người cổ đại này, động một chút là lại vô dụng khóc, tuyến lệ của
các nàng có phải hay không đặc biệt phát triển a.