lập tức Nguyệt quý phi cao cao tại thượng kia dí dí lấy đầu gối nàng “Ta nói quỳ xuống! Chẳng lẽ công phu trên giường
của Cẩm phi cũng kém cỏi đến thế sao?”
Cẩm phi nghe xong khuôn mặt nhỏ nhắn liền đỏ bừng, những chuyện ô
nhục trước kia lại bắt đầu tái diễn trong đầu, nàng hiện giờ chỉ hận
không tìm được cái lỗ nào để chui xuống.
Nàng không dám phản kháng từ từ quỳ rạp xuống đất, mạnh mẽ cúi đầu, nàng biết mình đã bị hạ nhục như một cái nha hoàn.
“Ngươi chưa ăn cơm sao, lực tay cư nhiên lại yếu như vậy?”
Bị khiển trách, Cẩm phi bất đắc dĩ phải gia tăng lực đạo ấn xuống chân đối phương.
“Á, đau chết ta, con
tiện nhân này, ngươi dụng tâm trả thù ta có phải không?” Vừa nói Nguyệt
quý phi vừa vung tay lên kèm theo một tiếng ‘ba’ thật lớn, nàng ta nặng
nề giáng lên khuôn mặt xinh đẹp của Cẩm phi một cái tát đau đớn.
Một cái bạt tai này cũng đủ khiến cho đám phi tần không rét mà run, các nàng âm thầm cảm thấy
may mắn vì mình không phải là người “được” nhận cái loại đau đớn đó…
“Thật xin lỗi!” Cẩm phi
quỳ trên mặt đất khẽ xoa xoa khuôn mặt đang bỏng rát “Là thần thiếp sơ
ý, thỉnh quý phi bớt giận.” Nàng bị doạ đến khuôn mặt tái nhợt, toàn
thân không ngừng run rẩy.
“Hừ, đừng tưởng Hoàng
thượng đã từng cưng chiều ngươi một lần thì cho rằng bản thân là quý
giá, chim sẻ mà đòi làm phượng hoàng, Cẩm phi, nếu như sau này còn muốn
yên ổn sinh sống trong hậu cung thì hãy thông minh một chút, ta rất
không hài lòng về ngươi, mới có một tý nhan sắc mà đã nghĩ là ghê gớm
lắm, suốt ngày tìm cách câu dẫn Hoàng thượng. Hừ!”
“Thần thiếp không dám, thần thiếp chẳng qua chỉ là…”
Thật chướng mắt! Nguyệt
quý phi từ từ đứng lên trước mặt nàng, trên gương mặt xinh đẹp tô đậm
son phấn toát ra vẻ khinh bỉ “Bởi vì hôm nay ngươi làm bổn cung không
vui, bổn cung phạt ngươi quỳ ở đây sám hối, ngày mai lúc hừng sáng mới
được phép trở về tẩm cung nghỉ ngơi, nếu dám trái lệnh sẽ dùng đại
hình!”
Nàng nói xong liền quay
người rời đi, đám cung nữ thái giám cùng bọn phi tần muốn lấy lòng
Nguyệt quý phi được hoàng thượng sủng ái cũng rối rít làm cái đuôi theo
sát phía sau.
Trong hậu hoa viên trống trải, chỉ còn lại một nữ nhân âm thầm ngồi khóc, gió thổi những giọt nước trên mặt nàng bay xa….
~*~
“Xem đi xem đi! Cái bộ
phim quái đản gì thế này, nàng ta sao lại có thể nhẫn nhục chịu đựng như thế chứ? Hừ hừ, thật là không chấp nhận nổi mà!”
Mộ Cẩm Cẩm ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, tay ôm một con gấu bông mềm nhũn, càng xem lại
càng thấy tức, nàng hung hăng đưa tay chỉ trỏ về phía TV làm mấy động
tác như đang đánh đấm trừng phạt mấy người trong phim.
Chưa đến ba giây đồng hồ sau, trên màn hình đột ngột xuất hiện một màu trắng chói mắt.
“Di? Tại sao lại như
vậy?” Mộ Cẩm Cẩm nhảy xuống đến bên TV lấy ra một chiếc đĩa CD, lật đi
lật lại một hồi, nàng cuối cùng chỉ còn cách trơ mắt ra nhìn, lòng tự
thán rõ ràng là không có vết xước nào a!
Nói đến chiếc đĩa CD này lai khiến nàng nhớ lại, cô bạn cùng phòng An Tiệp Phỉ gần đây hành tung đặc biệt kỳ quái, trước đó thì nói là đi nội địa khảo cổ, đột nhiên mất tích luôn nửa tháng, đến lúc nàng đang cùng tổng giám đốc đi Đức có
việc thì, An Tiệp Phỉ nhà ta bỗng nhiên lại gọi điện cho nàng, nói rằng
mình đang ở Đài Loan, An Tiệp Phỉ không có ở đây hại nàng “vô tình” xem
phải cái đồ chết tiệt này.
Bất quá, An Tiệp Phỉ
cũng là một chuyên gia khảo cổ, đồng thời là bạn cùng phòng với nàng,
nhưng nàng ta cư nhiên lại quá ham mê đi khảo cổ mà quên luôn những thứ
bí mật của mình hiện vẫn còn đang sờ sờ ở trong nhà, khiến cho Cẩm Cẩm
không những tìm được một số đồ vật kỳ lạ, hơn nữa lại thấy mấy chiếc đĩa CD này.
An Tiệp Phỉ xem ra sở
thích thật là kỳ quái, ngay cả cái loại phim vô đạo đức này cũng xem, nữ chính trong phim quả thực là dung mạo rất đẹp, nhưng tính cách nhẫn
nhục chịu đựng của nàng ta lại khiến cho Cẩm Cẩm thực không chấp nhận
nổi.
May mà nàng đang sống ở
thế kỷ hai mươi mốt, thầm cảm tạ không phải đau đầu như mấy nữ nhân
trong phim kia, ở trong hậu cung luôn tìm cách đối chọi cấu xé lẫn nhau, vì một người đàn ông mà phải sống chết tranh giành, nếu may mắn thì có
thể sẽ được trở thành quý phi hoàng hậu, nhưng nếu vận kém thì không
biết chừng sẽ phải nhốt mình trong thâm cung cả đời.
“Reng reng—— Reng reng ——”
Điện thoại trên mặt bàn
thuỷ tinh đột ngột vang lên, nàng thuận tay lấy lên chiếc điện thoại,
tay kia đặt chiếc đĩa CD xuống đầu DVD.
“Xin chào, tôi là Mộ Cẩm Cẩm, à…hoá ra là Lý phó tổng a, vâng, tôi vừa cùng tổng giám đốc từ Đức trở về, dự án thu mua của tập đoàn Trịnh thị bây giờ đang ở trong tay
chúng ta…Cái gì? Ngài bảo tôi phải đến công ty ngay bây giờ sao?”
Mộ Cẩm Cẩm không được
tính là quá xinh đẹp, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn cũng rất xinh xắn thanh
tú. “Lý phó tổng, cho dù ngài làm việc điên cuồng đi chăng nữa thì ít
nhất cũng phải cho nhân viên có thời gian nghỉ ngơi chứ, tôi vừa mới
xuống máy bay chưa đầy bốn tiếng đồng hồ mà!”
Không biết người ở đầu bên kia đã nói những gì, ngay lúc sau chỉ thấy Mộ Cẩm
