không?” Mộ Cẩm Cẩm rất thần bí hướng bồn phía đánh
giá một vòng, xác định không có ai, nàng một tay nắm lên vạt áo đối
phương bắt buộc người ta đem gương mặt tuấn tú gần sát mình. (Ying: bà này háo sắc =.=)
“Nói nhỏ cho ngươi biết, ta gặp xui xẻo chính là người bên cạnh lão hoàng đế kia, một trong số các lão bà vận xui.”
“Gặp xui xẻo, lão bà vận xui?” Đối với những từ ngữ mới mẻ này, Tây Môn Liệt Phong không khỏi tò mò nhướng cao chân mày.
“Đúng nha!” Nàng nghiêm trang gật đầu,” Ngươi là người trong cung ta
đoán ngươi nhất định biết, cái lão hoàng đế có phải hay không chỉ ngồi
một chỗ ngửa lưng sai người, hàm răng rụng không còn dư được mấy cái,
hơn nữa cả ngày chỉ thích dính vào đám nữ nhân là một lão sắc lang?”
“Càn rỡ, ngươi thật không ngờ lại đại nghịch bất đạo như vậy, có ai không….”
“Uy! Uy uy!” Mộ Cẩm Cẩm vội vàng vương ra cái tay nhở bé bịt lên
miệng của hắn, thuận tiện nhìn quanh mọi nơi một vòng, “Làm người tại
sao lại có thể không có lương tâm như vậy, ta bất quá là nghĩ muốn hỏi
thăm ngươi một chút vị hoàng đế lão công của ta rốt cuộc đang ở nơi nào, khiến ta mấy phút đồng hồ trước còn nghĩ ngươi là người tốt, không có
nghĩ đến đám người thối trong cung không có một ai là tốt.”
Bị tay nhỏ bé của nàng đột nhiên che đậy kín đôi môi, Tây Môn Liệt Phong kinh ngạc ngơ ngác một chút, nữ tử trước mắt này…
Đủ để phác thảo người trong hai tròng mắt lơ đãng phút chốc hiện nên
một nụ cười gian sảo, trở tay một cái, bàn tay to của hắn bá đạo cầm
được bàn tay mềm mại như cây cỏ non của nàng, vừa dùng một chút lực,
thân thể nhỏ nhắn của Cẩm Cẩm liền rơi vào vòm ngực rộng rãi của hắn.
“Nếu ta cho ngươi biết tung tích của lão hoàng đế, ngươi định dùng
cái gì để báo đáp ta?” Nếu nàng muốn cùng hắn chơi, như vậy hắn liền
phụng bồi nàng tới cùng.
Cẩm Cẩm ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn từ trong ngực hắn lên, hiên lên góc
90 độ nhìn tuấn dung trẻ tuổi mê người của hắn, trái tim lại không khỏi
bắt đầu đập bịch bịch, chết tiệt! Đây là cảm giác gì a.
“Ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của ta.” Gương mặt tuấn tú khẽ rũ
xuống, hắn một tay nâng chiếc cằm non mịn của nàng:” Con người của ta từ trước tới nay không có làm gì không công nha.”
“Khụ khụ!” Nàng ra vẻ tỉnh táo ho nhẹ hai tiếng:” Chuyện đền bù với
thù lao này, phải chờ tới thời điểm ta bị lão hoàng đế bỏ rơi mới bàn
lại, bởi vì ta bây giờ còn không có gì cả, vốn là đi ra ngoài dạo chơi,
chờ ta cùng lão hoàng đế ly hôn, thuận tiện đòi trên người hắn một chút
phí nuôi dưỡng và vân vân, cho đến lúc đó chúng ta bàn lại ta sẽ trả thù lao tốt cho ngươi.”
Mộ Cẩm Cẩm đột nhiên rất đứng đắn vuốt vuốt cằm:” Không biết cái lão
hoàng đế kia có phải hay không là một người nhỏ nhen, nếu đúng như hắn
vừa lúc là một thần giữ cửa, xem ra kế hoạch hưu phu của ta sẽ phải ngâm trong nước nóng.”
Nàng ở một bên lẩm bẩm lầu bầu, Tây Môn Liệt Phong suýt chút nữa bởi
vì hình thức bên ngoài của nàng bị mê hoặc, thiêu chút nữa để cho cái
tiểu nữ nhân này ra oai.
Lá gan của nàng quả nhiên khá lớn, lại muốn hưu phu, hơn nữa đối phương còn là….
Đang trong lúc hắn liều mạng nhẫn nại muốn đánh một quyền vào cái đầu nhỏ bé vô tội này, phía ngoài viện truyền đến một trận bước chân, nghe
thấy tiếng, Mộ Cẩm Cẩm mặt liền biến sắc, nàng vội vàng tránh thoát khỏi vòng tay của Tây Môn Liệt Phong nhảy lên vách tường lại một lần nữa bò
đi.
“Suất ca, phía ngoài thật giống như có quân địch, vì sợ có người hiểu lầm ta và ngươi có một chân (Ying: có gian tình ý =,=), xem ra ta trước nên rời đi, chờ ngày nào đó có thời gian ta lại tới tìm ngươi.”
Không qua mất nhiều thời gian, Mộ Cẩm Cẩm thân nhẹ như chim đã vượt
lên trên đầu bức tường, hắc hắc! Có thể có thân thủ nhanh nhẹn như vậy,
chung quy cũng là do khi còn bé ở cô nhi viện hay trèo cổng vào, các
nàng khi còn nhỏ ham mê lớn nhất chính là tránh né tầm mắt của viện
trưởng mụ mụ chuồn êm ra bên ngoài chơi, không nghĩ tới bây giờ lại phải sử dụng công phu này.
Quay người lại, Cẩm Cẩm còn bất cần đời vứt cho Tây Môn Liệt Phong
một cái mỉm cười trêu chọc:” Ta tên là Mộ Cẩm Cẩm, ngàn vạn lần chớ quên chủ nhân cái tên này nha.”
Nói xong nàng tung người nhảy xuống, biến mất trong tầm mắt của Tây Môn Liệt Phong.
Vách tường bên này, Tây Môn Liêt Phong gương mặt tuấn tú khẽ giơ lên một nụ cười chói mắt.
Mộ Cẩm Cẩm—ta sẽ cho ngươi biết, hôm nay ngươi bất hạnh gặp được ta kết quả ngươi thảm chắc.
Không bao lâu, ngoài cửa hình vòm, mấy binh sĩ thân mặc áo giáp cùng đi đến quỳ đầy trên mặt đất.
“Hoàng thượng, chúng nô tài vừa nghe hình như có một chút thanh âm kỳ quái, có phải hay không….”
Lời của bọn họ còn chưa có nói xong, Tây Môn Liệt Phong cao ngạo đứng ở đó vung cánh tay lên làm cắt đứt mọi động tác.
“Tốt lắm, nơi này không có chuyện của các ngươi, đều lui ra đi.”
“Dạ!” Mọi người mặc dù đều không giải thích được, nhưng ngoài ý muốn
bọn họ lại phát hiện ra chủ tử trên mặt từ trước đến giờ không hiểu cười là cái gì, lại cư nhiên hé ra một nụ cười mỉm.
Lão thiên! Hoàng thượng cười! Này có phải hay không có chút
