n đang vung kiếm múa võ, giống như đang luyện công phu.
Một đầu tóc dài đen nhánh buộc cao trên đỉnh đầu, mỗi một động tác
hắn ra võ cũng đều ưu mỹ lưu loát như vậy, cực kỳ giống như một vị đại
hiệp chân chính trong TV.
Mộ Cẩm Cẩm không khỏi bị nam tử trẻ tuổi trước mặt làm cho ngây
người, thân hình của hắn thật đúng là không phải cao lớn bình thường,
mặc dù động thái của hắn làm cho nàng không thế thấy rõ được hình dáng
khuôn mặt lớn lên ra sao, nhưng là nhìn vẻ mặt tiêu sái, tư thái ra võ
tự nhiên, căn bản là giống như một công tử phong lưu từ trên màn ảnh đi
xuống.
“Là ai đang nhìn nén?” Cùng với một tiếng gầm nhẹ, một thanh trường
kiếm thẳng tắp hướng tới Cẩm Cẩm, làm cho Mộ Cẩm Cẩm đang nhìn nén suất
ca luyện võ bị làm cho sợ đến “Phanh!” một tiếng, từ trên tường té
xuống.
“Ôi uy….”
Nàng vừa muốn đứng dậy, chỉ thấy một mũi kiếm sáng loáng đang tiến tới gần khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.
Trời ạ! Phật tổ a! Thượng đế a! Thánh Zesu a—
Trên thế giới làm sao có thể có một nam nhân anh tuấn như vậy?
Lông mày nồng đậm sừng sững như hai ngọn núi khẽ giơ lên, con ngươi
đen nhánh sâu không thấy đáy trong hai tròng mắt lộ ra mấy phần lãnh ý
kinh người, mũi của hắn thật cao thật đẹp, tựa như người phương Tây, độ
cong ưu mỹ và đường viên đôi môi hoàn hảo tựa như ma quỷ tản ra mấy phần lạnh lùng tà khí.
Nam tử trẻ tuổi này bộ dáng đại khái hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi,
mặc dù rất trẻ tuổi, nhưng là toàn thân mỗi một tế bào cũng làm cho
người ta không khỏi cảm thấy sợ hãi lãnh khốc cùng tà ác.
Từ nhỏ đến lớn, ở trên ti vi nhìn thấy quá nhiều suất ca, nhưng là
người thanh niên trẻ tuổi trước mắt này đẹp trai cùng lãnh khốc làm cho
trống ngực Mộ Cẩm Cẩm hung hăng đập.
Tiểu tử này nếu như sinh ở thế kỷ hai mươi mốt, nhất định sẽ được các ông bầu đạo diễn chọn làm siêu sao minh tinh điện ảnh, mẹ kiếp, thật
không có tình người, trên thế giới làm sao có thể có một người đẹp trai
đến như vậy.
Bất quá….
Cẩm Cẩm tiểu tâm dực dực định đưa tay ra quẹt mũi kiếm hắn bay vụt
tới, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nàng cười mị mị hướng đối phương bày
ra hai cái tay.
“Này, suất ca, rất hân hạnh được biết ngươi, nhưng là lại không cao
ứng lắm với kiếm của ngươi, vật này không có mắt, ngươi có thể hay không trước đem dịch chuyển nó ra chỗ khác?”
Tây Môn Liệt Phong bởi vì lời của nàng mà mày kiếm không khỏi nhăn
lại, người trước mắt này một cô gái mặc bộ trường sam màu vàng nhạt,
không phải là….
Không đợi hắn suy nghĩ xong, Mộ Cẩm Cẩm trên mặt đất đã ngẩng đầu
đứng dậy, nàng vỗ vỗ quần áo mình một chút, nhìn toàn thân, mới phát
hiện mình lại thấp hơn suất ca hơn một cái đầu.
Ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, Cẩm Cẩm đột nhiên xoa xoa cằm của mình ánh
mắt rất sắc hướng về phía hắn,” Suất ca, có thể hay không nói cho ta
biết tên của ngươi là gì?”
Hắc hắc! Không nghĩ tới trở lại cổ đại, lại làm cho nàng gặp một nam
nhân tinh phẩm tuyệt phẩm như vậy, không biết có nên câu dẫn hắn cung
nàng đi lưu lạc thiên nhai hành hiệp trượng nghĩa không? Tiểu tử này có
thể hay không biết điều một chút đi vào khuôn khổ.
“Lớn mật, ngươi không biết ngươi ở đây đang cùng người nào nói chuyện sao?” Tuấn dung trầm xuống, từ nhỏ đến lớn Tây Môn Liệt Phong chưa từng bị ai đối đãi như vậy, mà cái người trước mắt này hoàn toàn là một bộ
dáng tiểu nữ nhân không sợ trời không sợ đất, mặc dù cái khuôn mặt mỹ lệ này lại làm khiến cho người ta hận không thể cắn xuống một ngụm, nhưng
là…
“Cho nên ta mới hỏi một chút quý tánh đại danh của ngươi a.” Mộ Cẩm
Cẩm cười hì hì đi tới trước mặt hắn, nhếch chân lên, nàng rất du côn ôm
bờ vai của hắn, “Suất ca, tự giới thiệu mình một chút, ta họ Mục, gọi là Cẩm Cẩm, năm nay hai mươi bốn tuổi, thân cao một mét sáu mươi hai
centimét, nặng bốn mươi bẩy cân, ba vòng… Ách! Trong lúc nhất thời quên
mất ngươi nghe không thể hiểu hết được lời ta nói, ý của ta là… Chúng ta có thể làm bằng hữu không?”
Nàng lần nữa hướng hắn ném qua một cái liếc mắt đưa tình, bộ dạng
khuôn mặt mị hoặc làm cho Tây Môn Liệt Phong toàn thân không nhịn được
giật mình lạnh run.
Nữ nhân này thật to gan, lại dám dùng loại ánh mắt càn rỡ này nhìn hắn, chẳng lẽ nàng không biết thân phận của mình chính là….
“Uy! Mới vừa nhất định cũng nghe ngươi nói mấy chữ, cho dù vị nhân huynh này ngươi thường ngày tích ngôn như kim* (Ying: tiết kiệm lời nói), nhờ cậy ngươi có thế hay không tự giới thiệu bản thân mình một chút,
nếu không ngươi không cảm thấy mình rất không có lễ phép sao? Bất quá…”
Cẩm Cẩm luôn mồm vây bắt hắn,” Nhìn bộ dạng ngươi vừa rồi múa võ, võ
công nhất định là rất đáng khen, a, ta biết rồi!” Nàng đột nhiên một tay chỉ vào mũi hắn,” Ngươi nhất định là hộ vệ bên cạnh lão hoàng đế?”
Tây Môn Liệt Phong buông thỏng con ngươi băng lãnh, nhìn ngón tay nhỏ bé của nàng, hít thở thật sâu, tựa hộ tản ra một cỗ tức giận ẩn nhẫn.
“Có thể hay không giải thích một chút, cái lão hoàng đế ngươi vừa nói rốt cuộc là người nào?”
“Không biết a! Bất quá ta cũng đang đi tìm thân ảnh của lão hoàng đế! Ngươi biết ta là ai
